Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 30

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Chương 30: Quá khứ của anh

Xem ra anh đã nhìn thấy tin
nhắn của tôi rồi, cúp điện thoại, tôi
không ngủ được, lại không có
chuyện gì đề làm, dứt khoát trực
tiếp đến phòng sách của Phó
Thắng Nam.

Lúc trước công việc bận quá,
tôi rất ít khi có thời gian đến phòng
sách đọc sách, hiếm khi được nghỉ
ngơi, tôi có thể trộm lười một xíu.

Phòng sách của Phó Thắng

Nam rất lớn, có rất nhiều loại sách,

tôi vô cùng nhàm chán lật mấy
quyển có hình xem một lát, chẳng
bao lâu đã đau lưng.

Tôi đành đặt quyền sách trong
tay xuống, đi loanh quanh trong
phòng sách, vô tình nhìn thấy
trong góc phòng có một cái tủ nhỏ,
trông khá cũ Kĩ.

Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, tôi
mỡ ra xem, tìm thấy vài tấm ảnh,
những bức hình này đã cũ rồi,
nhưng có thể nhìn ra, hình như đều
là ảnh của Phó Thắng Nam khi còn bé.

Tôi chưa từng thấy cha mẹ
của Phó Thắng Nam, trong tấm
ảnh ố vàng là một đôi nam nữ trẻ
tuổi ôm một đứa bé trong ngực,
mặt mày tươi cười.

Gương mặt của người đàn ông
có vẻ giống Phó Thắng Nam,
tương tự với ông nội, chắc là cha
của Phó Thắng Nam, người phụ nữ
dịu dàng nền nã, chắc là mẹ của
Phó Thắng Nam.

Tiếp tục lật, tôi cảm thấy có
chút kỳ lạ, trong mấy tấm ảnh sau,
đứa bé cha mẹ Phó Thắng Nam
ôm trong ngực biến thành một cô
bé, tôi có chút nghỉ hoặc, tôi lật lại

xem thử, phát hiện trong vài tấm
hình quả thật người đứng bên cạnh
cha mẹ Phó Thắng Nam chính là
một cô bé hai, ba tuổi.

Lúc trước ông nội từng nói,
cha mẹ của Phó Thắng Nam chỉ có
một đứa con trai là Phó Thắng
Nam, hình như không có con gái,
về phần người chú hai thì càng cả
đời không có con cái, lại càng
không thể là con gái của bọn họ.

Vậy cô bé trong tấm ảnh là ai?
Bởi vì không nghĩ ra, tôi đoán
có thể là đứa bé nhà hàng xóm
trước kia, không nghĩ nhiều, tôi lại
lật tiếp.

Bức ảnh sau chụp Phó Thắng

Nam đi học, ông nội rất có lòng, ghi

lại từng quá trình trưởng thành của
anh.

Lật tới phía sau, tôi nhìn thấy
một bức ảnh tập thể, thoạt nhìn
chụp chưa được mấy năm, Lâm
Hạnh Nguyên, Trịnh Tuấn Anh và
Kiều Cảnh Thần đều có mặt,
nhưng trên tấm ảnh còn có một
người.

Là một cậu bé mặt mày thanh
tú, trông sáng sủa nhiệt tình, bọn
họ đều là con cưng của trời, cực kỳ

đẹp trai, nhưng thần sắc của cậu
bé này không tốt, thoạt nhìn có
chút bệnh tật, bởi vì không quen
nên tôi cũng không nghiên cứu tỉ mỉ.

Giữa bốn cậu bé là một cô bé,
tôi biết cô bé đó, là Lâm Hạnh
Nguyên, lúc đó Lâm Hạnh Nguyên
còn có chút trẻ con, trông rất ngây
thơ đáng yêu.

Vừa nhìn đã biết là công chúa
nhỏ được nâng niu trong lòng bàn
tay, đúng là hạnh phúc.

Xem xong ảnh, trong lòng tôi
hơi buồn phiền, Lâm Hạnh Nguyên
và Phó Thắng Nam quen biết
nhiều năm như vậy, tôi gặp Phó
Thắng Nam chỉ mới hai năm.

Nếu không phải lúc đó bà
ngoại bị bệnh, đến bước đường
cùng nên mới dẫn tôi đi tìm ông
Phó, tôi cũng không thể gả cho
Phó Thắng Nam.

Nói tiếp thì, tôi chỉ dựa vào bà
ngoại và ông Phó mới được gả cho
Phó Thắng Nam, anh không có
tình cảm gì với tôi cũng đúng.

Chuyện đã qua lâu vậy rồi, tôi
chưa từng nghĩ kĩ tại sao bà ngoại
lại quen với ông Phó. Theo lý

thuyết, nhà họ Phó là gia đình
quyền thế, bà ngoại là một bà lão
sống ở nông thôn, sao hai người lại
quen nhau chứ?

Nghĩ quá nhiều chuyện, tôi
không khỏi hơi thất thần.

Lần này tôi ð lại phòng sách
của Phó Thắng Nam tới khuya,
không biết có phải do mang thai
hay không, cả ngày không ăn gì
nhưng tôi vẫn không cảm thấy đói,
chỉ là dạ dày khó chịu.

Xuống lầu, tôi lục lọi trong
phòng bếp cả buổi, cũng may, số
nguyên liệu nấu ăn mà Hoàng

Nhược Vi đưa tới lúc trước đủ
nhiều, mò cả buổi, thấy trong tủ
lạnh còn dưa leo, tôi có chút lười
biếng, không muốn nấu cơm, dứt
khoát rửa dưa leo chuẩn bị ăn qua
loa để giải quyết bữa tối cho xong.

Tôi không để ý Phó Thắng
Nam đã về, đến khi tôi cầm quả
dưa leo ướt nhẹp ra ngoài mới nhìn
thấy người đàn ông trong phòng
khách.

Anh về khi nào vậy?

Nghe thấy động tĩnh, Phó
Thắng Nam quay đầu lại, đôi mắt
đen nhìn dưa leo trong tay tôi, lông

mày anh tuấn cau lại, giọng nói
trầm thấp: “Cô dùng nó làm gì?”

Tôi sững sờ, đương nhiên nói:
“Ăn đó.” Thứ này trừ ăn ra còn có
thể làm gì?

Phó Thắng Nam cười khẩy:
“Tôi không thỏa mãn cô à? Cô còn
cần nó?”

Tôi có chút không theo kịp
mạch suy nghĩ của anh, cái gì gọi
là tôi cần dùng nó?

Anh đứng dậy đi về phía tôi,
sắc mặt khó lường, tôi có chút
không hiểu anh làm sao, giơ dưa
leo trong tay, nhìn anh nói: “Anh

\g tài, phu…n có thai rồi Chương 30: Quá khứ của anh

muốn một quả à?” Vừa rồi tôi thuận
tay rửa hai quả.

Ánh mắt của Phó Thắng Nam
trở nên cực kỳ thâm thúy: “Không
cần!” Nói xong, anh lấy dưa leo
trong tay tôi, ném sang một bên,
một tay ôm eo tôi, một tay xoa môi tôi.

Tôi có ngốc cũng biết bây giờ
anh muốn gì, theo tiềm thức muốn
né tránh, bị anh dùng sức ôm chặt,
giọng nói anh trầm thấp khàn
khàn: “Đã mấy ngày, có lẽ được rồi.

Câu này rất khó hiểu.

“Phó… Á!” Giọng nói bị anh
chặn lại, tôi đưa tay, thử đầy anh ra,
nhưng nam nữ khác biệt, sức anh
mạnh, tôi căn bản không đẩy được.

Trong không khí bắt đầu lan
tràn hơi thờ mập mờ, tôi mở to hai
mắt nhìn anh.

“Phó Thắng Nam, đừng…”

“Phó Thắng Nam, vẫn chưa
được, sẽ bị viêm nhiễm.”

Lâm Hạnh Nguyên sẩy thai
chưa lâu, anh không đụng vào
được, mà tôi cũng như vậy, anh
như thế thật ra tôi có thể đoán được.

“Phó… Á!” Giọng nói bị anh
chặn lại, tôi đưa tay, thử đầy anh ra,
nhưng nam nữ khác biệt, sức anh
mạnh, tôi căn bản không đẩy được.

Trong không khí bắt đầu lan
tràn hơi thở mập mờ, tôi mở to hai
mắt nhìn anh.

“Phó Thắng Nam, đừng…”

“Phó Thắng Nam, vẫn chưa
được, sẽ bị viêm nhiễm.”

Lâm Hạnh Nguyên sẩy thai
chưa lâu, anh không đụng vào
được, mà tôi cũng như vậy, anh
như thế thật ra tôi có thể đoán được.
Thấy anh không có hành
động gì, tôi hơi sốt ruột: “Phó
Thắng Nam, bác sĩ nói phải một
tháng, cầu xin anh.”

Tôi muốn khóc.

Có lẽ anh nhận ra cầu xin
trong giọng nói của tôi, anh từ từ
dừng động tác, không nói gì ôm tôi
vào ngực thật chặt, cánh môi lành
lạnh khẽ đặt lên xương quai xanh
của tôi.

Một lúc lâu sau, hơi thở của
anh bình thường trờ lại rồi mới
buông tôi ra, ánh mắt u ám nói:
“Đói bụng sao?”

Tôi có chút lúng túng, bởi vì
vừa rồi bụng tôi rất không biết điều
kêu lên, tôi gật đầu, lúng túng cười
nói: “Cả ngày không ăn gì.”

Phó Thắng Nam sững sờ, sau
đó nhìn quả dưa leo kia, ánh mắt
phức tạp nhìn tôi: “Vừa rồi cô định
ăn dưa leo à?”

Tôi gật đầu: “Mùi dầu khói
trong bếp quá nặng, em không
muốn nấu cơm, vì vậy rửa hai quả
dưa leo.”

Anh rũ mắt, khóe miệng hơi
nhếch lên, nhìn tôi như cười, hoặc
như bất đắc dĩ.

Một lúc lâu sau, anh đứng dậy
đi vào phòng bếp, lúc bước ra
trong tay cầm một tô mì, bên trên
còn có hai quả trứng gà.

Thấy tôi ngơ ngác nhìn anh,
lông mày anh tuấn của anh
nhướng lên: “Lại đây ăn hết.

Mặc dù là ra lệnh, nhưng
không đáng ghét.

Tôi không khỏi nhớ tới mấy lời
Trịnh Tuấn Anh nói hôm nay, nếu
như thẳng thắn với Phó Thắng
Nam, có phải anh thật sự sẽ xử lý

tốt chuyện này không?

Đứng dậy đi tới bàn ăn, thấy

Phó Thắng Nam chỉ nấu một tô mì,
tôi ngần người hỏi: “Anh ăn cơm rồi à?”

Anh gật đầu, ý bảo tôi mau ăn
đi, sau đó cúi đầu nhìn tin nhắn
trong điện thoại.

Mì này thoạt nhìn mùi vị thực
sự khá ngon, nhưng không biết tại
sao, tôi mới ăn vài miếng thì dạ dày
đã khó chịu, chịu đựng một lúc.

Đọc full tại truyen.one

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...