Tiểu Tiên Sinh

Chương 63: Tìm chồng

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Cách Bắc Kinh có xa không?

Sao anh ấy đột nhiên đi đến đó?

Học tập cái gì?

Trong đầu Sơ Ninh liên tiếp toàn những dấu chấm hỏi, sau đó hỏi Kỳ Ngộ một vấn đề mà cô quan tâm nhất -- “Bao giờ Nghênh Cảnh trở về?”

“Không có tin chính xác, chị Ninh, cục khoa học hàng không thuộc bộ nghiên cứu khoa học quốc gia, quá kỹ càng, cấp trên cũng sẽ không nói cho bọn em.”

Sơ Ninh cảm thấy hiểu rõ.

Trung tâm khoa học là trực thuộc quốc gia quản lý, nói ngắn gọn, là những khoa học kỹ thuật tân tiến nhất của quốc gia đều ở đó. Rất nhiều hạng mục mang tính chất bí mật, mấy năm, vài chục năm, thậm chí cả đời, rất nhiều vinh danh, mỹ danh ngàn dặm. Nhưng càng nhiều, chính là cúi đầu cam tâm là Nhũ Tử Ngưu.

(Nhũ Tử Ngưu: Là một nhân vật trong điển cố Trung Quốc, chỉ những người vô tư cống hiến.)

Tư vị trong lòng Sơ Ninh nhất thời không thể phân biệt.

Kỳ Ngộ khụ hai tiếng: “Chị Ninh, chị đừng để ý, tin này tới quá đột ngột, nói đi là đi, Nghênh Cảnh còn bỏ quên rất nhiều đồ vật, đều là em giúp cậu ấy gửi đi. Chị đừng trách cậu ấy, bên kia kỷ luật rất nghiêm, điện thoại có thể dùng hay không còn không biết đâu.”

Sơ Ninh: “Em cũng phải đi?”

“Đúng, ngày kia, bọn em là từng đợt đi.”

Sơ Ninh lấy lại bĩnh tĩnh, hỏi: “Vé máy bay đã đặt chưa?”

“Đã đặt xong.”

“Vậy em đưa thông tin cho chị.” Sơ Ninh nuốt nuốt yết hầu, âm thanh trong xe phá lệ rõ ràng: “Chị đi cùng với em, chị ở bên ngoài, coi như là đi du lịch, tuyệt đối không quấy rầy mọi người.Được không?”

Sơ Ninh quyết định này, tuy là nhất thời hứng khởi, nhưng cũng không phải là bị nóng đầu.

Lần yêu đương này, trước mắt xem như không quá bớt lo, nhưng cô cũng có thể đối mặt với chính mình, thích chính là thích, tức giận, nhưng tuyệt đối không hờn dỗi. Cô không thể xác nhận Nghênh Cảnh cũng cảm thấy tình cảm như vậy hay không, cho nên, cô chỉ có thể làm tốt chính mình.

Núi cao nước xa, chính là khoảng cách đường xá.

Nhưng tuyệt đối không phải là là trái tim của nhau.

Nhưng cái quyết định lâm thời này, lại va chạm rất nhiều chuyện. Công ty trong khoảng thời gian này bận rộn, trên cơ bản mỗi ngày đều là tăng ca, Sơ Ninh cứng rắn làm cho Ngụy Khải Lâm không vui, tất cả mọi chuyện quan trọng đều giao cho phó tổng, tạo ra một khoảng trống ngắn.

Chuyện công việc thì dễ nói, nhức đầu vẫn là mẹ m*nh tr*n Nguyệt.

Một ông bác Triệu gia đại thọ sáu mươi, tác phong đầy đủ, yến tiệc sinh nhật ngay tại ngày cô xuất phát. Trần Nguyệt ngàn giao vạn đãi, bảo Sơ Ninh nhất định phải đến đúng giờ. Kết quả Sơ Ninh nói không đi được, thái độ Trần Nguyệt rất bén nhọn: “Chuyện đại sự như nào cũng phải chuyển về sau! Con nhất định phải đi đến chỗ bác cả.”

Sơ Ninh hết nói nổi, quả thực là lấy cớ đi công tác từ chối không đi.

Trần Nguyệt tức giận a, chỉ về phía cô: “Sao ta lại nuôi một cô con gái như con, cái gì mà con gái là áo bông nhỏ, quả thực là pháo thép!”

Sơ Ninh cười mặt làm lành, mặc kệ bà trách mắng.

Tới tới lui lui cũng chỉ có từng ấy câu, lời thoại của Trần Nguyệt cô cũng đã thuộc bảy tám phần.

Đợi bà mắng đủ rồi, nghỉ ngơi lấy lại sức, “Đúng rồi.” Trần Nguyệt nhớ đến một chuyện quan trọng, “Tử Dương đi Pháp con có biết không?”

Sơ Ninh giả bộ kinh ngạc, “A, chuyện lúc nào, sao con không biết.”

“Đã đi được một tuần rồi, nghe nói là cãi nhau với tình mới, đi tránh thanh tĩnh.” Nói đến đây, biểu tình Trần Nguyệt buông lỏng, kích động: “Con bé kia đặc biết biết giày vò, hình như còn đến công ty của nó để chặn người. Ai, con, con để tâm chút được không, đừng có đầu óc không thanh tỉnh mãi chứ.”

Sơ Ninh thật sự là dở khóc dở cười, “Con lại chọc giận mẹ cái gì rồi?”

Trần Nguyệt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, chỉ về phía cô vội vàng nói: “Xác xuất hai đứa hợp lại rất lớn, nam nhân tham của lạ kia nghĩa là muốn tìm cảm giác mới mẻ, chân chính kết hôn, vẫn là tìm một người lên được phòng khách xuống được phòng bếp.”

“Dừng dừng dừng.” Sơ Ninh muốn trợn tròn mắt rồi, “Ngựa tốt không ăn cỏ đã cũ mẹ biết không! Người ta đã không cần mình rồi, còn khóc lóc van nài làm gì? Đưa đến để cho người ta chà đạp, mẹ, con nói những lời này, con không phải là người sẽ làm mấy chuyện như vậy!”

“Con đứa nhỏ này, sao sống chết nói không chịu thông chứ!” Trần Nguyệt ngồi trên ghế sa lon, hai chân giao nhau, cằm nhấc cao, giống một pho tượng phụ nhân cao quý – thật sự tức giận.

Sơ Ninh lúc này cũng không định thuận theo vị quý phu nhân này, cô nhướng mày, không có một chút nhượng bộ, “Con cũng không có khả năng vĩnh viễn không tìm được bạn trai mới.”

Trần Nguyệt dừng lại, nghiêng đầu nhìn qua.

“Mập gầy già trẻ, lớn hơn hay nhỏ hơn con, đều muốn con được vui vẻ. Mẹ không muốn nhìn, liền bịt mắt lại đừng nhìn. Con không hy vọng đến lúc đó lại nghe mẹ ngụy biện lung tung.”

Nói xong, Sơ Ninh cầm lấy túi xách rút lui.

Đây cũng là đòn dự phòng trước! Thoải mái.

Mọi chuyện an bài thỏa đáng, liền chờ xuất phát.

Không nghĩ đến chính là, Kỳ Ngộ bên kia lại xảy ra sự cố.

Khi Sơ Ninh nhận điện thoại của cậu, là lúc đang thu dọn hành lý ở chung cư.

Kỳ Ngộ rất khó xử, “Chị Ninh, thật xin lỗi, bên kia thông báo, hai giờ sau em liền bay.”

Tin tức này làm cho Sơ Ninh mông lung, “Hôm nay em liền đi?”

Kỳ Ngộ không ngừng liên tục giải thích, rất áy náy, cuối cùng cậu nói: “Chị Ninh, hay là chỉ hủy hành trình đi? Có bạn còn dễ nói chuyện, hiện tại liền chỉ có một mình, không thích hợp.”

Sơ Ninh hít sâu một hơi, một tay đè vali hành lý, nói: “Không sao, chị tự đến cũng được.”

Kỳ Ngộ lại khuyên hai câu: “Bên kia có thể xa, máy bay hạ cánh còn phải ngồi xe, cao nguyên Thanh Tàng ở bên cạnh, rất cao so với mặt nước biển, thân thể chị không chịu nổi a.”

Vẫn là câu nói kia, “Không có chuyện gì.” Sơ Ninh ngữ khí bình tĩnh: “Cảm ơn em đã nhắc nhở, chị sẽ chú ý.”

Đến nước này, khuyên cũng vô dụng.

Kỳ Ngộ tâm tư tinh tế, lo lắng vô cùng, rất không yên lòng, “Vậy được, chị Ninh, nếu trên đường có tình huống gì, gọi điện thoại cho bọn em, tối nay em có thể gặp mặt Nghênh Cảnh, em nhất định sẽ nói cho cậu ấy, để cậu ấy đến Khang Định đón chị.”

Sơ Ninh độc lập đã quen, cũng không có suy nghĩ nhiều: “Anh ấy bận rộn, một mình chị cũng có thể, đừng để cho anh ấy thêm phiền phức.”

Điện thoại ngắt, Kỳ Ngộ rất nhanh gửi tin nhắn đến, địa chỉ kỹ càng, lộ tuyến chuyển xe, thậm chí cả đường dây nóng cứu trợ của chính phủ ở nơi đó.

Sơ Ninh lưu hết tất cả mọi thứ, trả lời: “Cảm ơn!”

**

Ngày hôm sau, từ Bắc Kinh bay đến Khang Định, từ Khang Định đến Đan Ba không có xe bus cố định, thuần dựa vào giá cả.

Khi Sơ Ninh xuống máy bay, là mười hai giờ rưỡi.

Tây Tạng, nhiệt độ so với bình thường thấp hơn, tại Bắc Kinh có thể mặc áo cộc tay, nhưng đến nơi đây, một chiếc áo khoác còn có chút chịu không nổi. Sơ Ninh đầu tiên là gọi điện cho Nghênh Cảnh, nhưng vẫn là tắt máy. Cô gọi cho Kỳ Ngộ, tà môn, cũng là tắt máy.

Thôi, tới địa điểm gần đây trước rồi lại sắp xếp.

Từ Khang Định đến Đan Ba, còn phải bốn năm giờ ngồi xe. Mấy xe cá nhân cũng có rất nhiều, toàn là 5, 6 vạn một xe kèm theo hành lý, mấy người đàn ông địa phương da hơi ngăm đen giọng nói tràn đầy khẩu âm lôi kéo khách, đυ.ng tới lằng nhằng, tâm tình vừa gấp, lời nói liền có chút không rõ ràng.

Sơ Ninh lẻ loi một mình tự nhiên thành đối tượng bị “Cướp đoạt”.

Cô khí chất lạnh lùng, lại ăn nói có ý tứ, một băng sơn mỹ nhân, dọa lui không ít chủ xe. Cuối cùng, cô cẩn thận quan sát một vòng, chọn được một lái xe tương đối đoàng hoàng.

Mấu chốt ở chỗ, xe của anh ta là xe việt dã cỡ nhỏ, so với cái khác phải vững chắc hơn nhiều.

Sơ Ninh nói tên địa danh cho anh ta, ra giá một ngàn hai, thành giao.

Người chủ xe này một mặt râu quai nón thật thà trung hậu, không nghĩ đến, trên đường đi còn nói rất nhiều. Nhưng anh ta nói tiếng phổ thông không quá chuẩn, xen lẫn giọng địa phương, bô bô nghe rất mất sức.

Thoạt đầu Sơ Ninh còn có thể nghiêm túc nghe, nghe hồi lâu, người liền rã rời. Dứt khoát chống đỡ cái trán, quay mặt nhìn phong cảnh.

Đường đi Đan Ba không dễ đi, ổ gà, vùng núi, chỗ vòng gấp.

Dãy núi cao nguyên, trời cũng tối, năm giờ vừa qua, sắc trời liền lấy tốc độ nhanh chóng mà tối lại.

Lái xe râu quai nón đột nhiên cũng không nói.

Thiên nhiên trống trải, vùng núi rộng rãi, như một sân khấu lớn, ép tới mức lòng người rối loạn hoang mang. Sơ Ninh có chút căng thẳng. Nhất là xe xóc nảy, đột nhiên khi xe thả tốc độ, cô còn tưởng lái xe muốn dừng.

“...”

Không nghĩ đến, hai phút sau, xe đứng là dừng lại thật.

Sơ Ninh đề cao cảnh giác, theo bản năng di chuyển về cửa xe.

Xe kiếm khách đường dài, một cỗ mùi vị lạ. Đồ vật sau xe loạn xạ lung tung, còn có hai khúc xương dê. Lái xe râu quai nón quay đầu, nhìn chằm chằm vào Sơ Ninh.

Sơ Ninh trái tim nhảy thịch thịch, nắm chặt túi.

Lái xe đột nhiên cười một tiếng, trên mặt dữ tợn gợi ra hai đường nếp nhăn.

Sơ Ninh nghĩ thầm, xong rồi.

Chung quanh đầy là núi, chạy cũng không có chỗ chạy.

“Xuống xe đi!” Lái xe nói.

Ánh mắt Sơ Ninh như lưỡi dao, hung thần sát ý mà trừng anh ta.

Râu quai nón không vui vẻ, lặp lại: “Xuống xe đi!”

Sơ Ninh thật sự sợ, mưu tài hay là sát hại tính mạng, hay là có ý đồ khác? Cô nhìn điện thoại, không có tín hiệu. Cuối cùng quyết định chắc chắn, dùng dây xích trên túi xách làm vũ khí, nếu như anh ta thật sự dám động đến cô, cô sẽ dùng dây xích siết cổ anh ta, siết chết anh ta!

Râu quai nón không có kiên nhẫn, cũng là tính khí nóng nảy, rống lên: “Bể bánh xe! Xuống đây đẩy xe!”

Sơ Ninh mông lung, “A?”

Râu quai nón trợn mắt, phảng phất như đang nói, a cái cọng lông cô ý!

Bánh xe bên trái đâm vào đá nhọn, lái xe lâu trên con đường này, lái xe kinh nghiệm phong phú, khi lái xe phát hiện có chút không thích hợp, quả nhiên, bể bánh xe!

Râu quai nón kiểm tra một phen, dùng tiếng phổ thông sứt sẹo mà nói cho Sơ Ninh: “Hãm vào trong hố, không thể thay bánh dự bị, trước tiên cần phải đẩy nó về chỗ đất bằng.”

Tay chỉ, chỗ cách đó tầm năm mươi mét.

Còn có thể làm sao... Đẩy a!

Chủ yếu là nghĩ hôm nay có thể gặp được Nghênh Cảnh, cho nên cô cũng coi như tỉ mỉ trang điểm, nhiệt độ không khí không cao, còn dũng cảm mà mặc váy dài, giày cũng có chút cao. Địa thế nơi này gập ghềnh, mấp mô, a, dùng lực a!

Đầu tiên thử mấy cái, cùng với râu quai nón đẩy sau xe, a, muốn mạng a, không nhúc nhích chút nào.

Xe này không biết mấy trăm năm không rửa rồi, cọ đến nỗi quần áo của cô toàn là màu xám.

Không có cách, thay chứ sao.

Sơ Ninh bỏ giày, ống tay áo xắn lên, lại ngại váy vướng víu, dứt khoát buộc vào bắp chân.

Chân giẫm trên bùn nhão, rơi vào hố sâu, Sơ Ninh trong lòng sụp đổ, râu quai nón khí chấn sơn hà: “1,2,3 – dùng lực!”

Sơ Ninh sức cả người đều xuất ra hết rồi, nhưng xe vẫn không động.

Lặp lại bốn năm lần, ngay tại lúc cô tưởng như không còn sức nữa, quyết tâm sẽ trộm lười.

Xe! Động!

Râu quai nón là một mãnh hán, hít sâu tiếp tục đẩy.

Sơ Ninh không kịp phản ứng, xe đã chạy về phía trước, cả người ngã xuống bùn.

Bùn loãng dính dính, làm cho cô thành một khối socola.

Đệt!

**

Trong một lều Tạng gần đó.

Một mảng thảo nguyên, cấm tới gần, bốn phía là hàng rào sắt bao quanh, bên trái là khu thí nghiệm, bên phải là phòng thao tác, tường trắng gạch đá, vuông vức, nóc phòng, một cột cờ thẳng tắp.

Cờ đỏ năm sao bay phất phới.

Tám giờ mười, gian phòng phía đông nam tầng ba truyền đến một trận reo hò cùng vỗ tay, là chúc mừng, là sự hài lòng với kết quả nghiên cứu mấy ngày nay. Một điểm nào đó của tự chủ nghiên cứu được giải quyết, mọi người đều rất vui mừng.

Nghênh Cảnh từ phòng thí nghiệm phi nước đại mà ra, từ hậu cần thứ nhất mà lấy điện thoại của mình.

Hậu cần phụ trách họ Nhậm, hơn ba mươi tuổi, là thành phần tích cực nhất ở đây, thấy ai cũng tủm tỉm cười, “Nha, Tiểu Cảnh, hạng nhất a, ầy, điện thoại ở chỗ này.”

Nghênh Cảnh nâng giống như nâng vào, “Cảm ơn! Cảm ơn!”

Nhậm ca trêu ghẹo: “Gọi điện cho bạn gái hả?”

Nghênh Cảnh gật đầu như gà mổ thóc, nhanh chóng khởi động máy.

Trong thời gian chờ đợi, nghe Nhậm ca cười cảm khái, “Ai, đến trạm đều như vậy, tổ chức có quy định, kỷ luật nghiêm minh, chuyện mà các cậu làm đặc thù, đi lên, phương diện cũng không giống nhau, cho nên những quy củ này, cũng không có cách nào khác, đồng chí nhỏ chấp nhận nhé.”

“Không sao, em có thể đến đây học tập, rất vinh hạnh.” Nghênh Cảnh lễ phép, lời nói làm cho người thoải mái. Điện thoại khởi động máy chậm, cậu một mực nhìn màn hình.

“Bên trong bộ đặc biệt chú ý đến cuộc thi của các cậu, đồng chí Tiểu Cảnh, tiền đồ vô lượng.”

“Anh quá khen rồi, các anh mới là trục cột vững vàng.”

Điện thoại mở, trong nháy mắt rung đến run tay, các loại tin nhắn nhắc nhở --- tin nhắn chưa đọc, cuộc gọi nhỡ. Bốn cái là Sơ Ninh, ba cái là Kỳ Ngộ. Nghênh Cảnh tranh thủ thời gian gọi điện cho Sơ Ninh.

“--- Xin lỗi số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được..”

Cậu không do dự, gọi điện cho Kỳ Ngộ.

Kỳ Ngộ cơ hồ như nghe máy ngay lập tức: “Tiểu Cảnh! Cậu gặp chị Ninh chưa?”

Nghênh Cảnh mông lung, “Cậu nói cái gì?”

“Đệt!” Kỳ Ngộ ít khi nói tục như vậy, gấp như kiến bò trên chảo: “Tôi vốn hẹn với chị Ninh, về sau hành trình của tôi lại thay đổi, để cho tôi đi đến Thành Đô nghe huấn luyện cái gì đó, đệt, tôi không nhận được điện thoại của chị Ninh, lại gọi đến, nhưng cũng không gọi được!”

Trong lòng Nghênh Cảnh trầm xuống, sợ hãi tràn ngập, “Cô ấy bay lúc mấy giờ cậu biết không?”

“Tôi xem chuyến bay, không có tối nay, hẳn là giữa trưa.”

Bây giờ là tám giờ tối.

Nghênh Cảnh yên lặng, không nói chuyện.

Ba giây sau đó, bỗng nhiên quay người, co cẳng liền chạy ra ngoài!

Cái sức lực kia như không muốn mạng a, làm Nhậm ca đằng sau giật nảy mình, thấy trạng thái của cậu không đúng, hỏng bét, chỉ sợ xảy ra chuyện.

“Tiểu Cảnh, Nghênh Cảnh.” Nhậm ca đuổi theo, “Có khó khăn gì nói với anh.”

Nghênh Cảnh bị tiếng này trấn định, ba phần hồn phách trở về.

Khu vực cao nguyên, ban đêm còn phải mặc áo dày, nhưng cậu lại thấy sống lưng mình lạnh toát, bắt lấy tay Nhậm ca, nói đến nỗi run run: “Một người bạn từ Bắc Kinh đến đây tìm em, giữa trưa thì đến Khang Định, bây giờ không liên lạc được.”

Lông mày Nhậm ca cũng nhíu lại, tinh tế tính toán, thầm kêu không ổn.

Trời cao đường xa, nơi này hẻo lánh, này không phải giày vò người sao.

Anh ta đè bả vai Nghênh Cảnh lại, trấn an nói: “Em đừng loạn bước chân, chớ hoảng sợ, bây giờ anh sẽ phái người đi lái xe tìm. Không chừng là xe hỏng giữa đường, càng không chắc, bạn của em căn bản không tới, dừng lại ở huyện thành nghỉ ngơi thì sao.”

Đang chuẩn bị hành động, điện thoại Nhậm ca vang lên, anh ta nghe vài câu, ánh mắt sáng lên, nhìn về phía Nghênh Cảnh: “Ngoài cửa có người tìm em.”

Dấu chấm tròn còn chưa kíp vẽ lên, Nghênh Cảnh liền phi ra ngoài.

Nhậm ca trợn mắt há mồm: “A nha! Vị tiểu đồng chí này luyện lăng ba vị bộ đi.”

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...