Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng

Chương 35

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Tứ Hỉ đứng bên cạnh, nhất thời không biết Tông Chính Tiêu đang cảm thấy thú vị vì chuyện của thế gia và Tô Tiềm hay là vì lai lịch của những đóa sen trong bình, hoặc có lẽ cả hai.

 

Tứ Hỉ là kẻ nhiều năm quen quan sát sắc mặt chủ tử. Ngày đầu tiên chuyển đến Ngân Giao Viên, giao nhân đã đơn độc tặng Lục Nga một đóa hoa sen trước mặt Tông Chính Tiêu, khiến sắc mặt của chủ tử khi ấy không lấy gì làm vui vẻ. Dù sau đó giao nhân có lột hạt sen ra đút cho hắn, Tứ Hỉ vẫn cảm thấy Tông Chính Tiêu đã ghi hận trong lòng.

 

Quả nhiên chiều nay, khi Nhung Âm đi dạo hồ sen, hái mỗi cung nữ một đóa, khiến các nàng ai nấy đều đỏ mặt vì thẹn. Tông Chính Tiêu trông thấy cảnh ấy, sắc mặt liền biến đổi. Tứ Hỉ thầm nghĩ, “Đến lúc rồi đây.”

 

Giao nhân tuy ngây thơ, không nhìn ra sự khó chịu của Tông Chính Tiêu, vẫn thản nhiên dâng cho hắn một đài sen, còn tiếp tục lột hạt sen và đút cho hắn như lần trước. Nhưng lần này, Tông Chính Tiêu vẫn không nở nụ cười.

 

Một người không nói, một người không hiểu, khiến Tứ Hỉ chỉ biết sốt ruột đứng nhìn.

 

Không còn cách nào khác, Tứ Hỉ bèn khẽ ho nhẹ, nhằm thu hút sự chú ý của giao nhân. Đợi khi giao nhân nhìn qua, Tứ Hỉ lại kín đáo ra hiệu, liếc mắt nhìn đóa sen trong tay các cung nữ, rồi lại nhìn Tông Chính Tiêu.

 

Tông Chính Tiêu phát hiện động tác nhỏ của Tứ Hỉ nhưng không ngăn lại. Bằng không, với sự hồn nhiên của giao nhân, không biết đến khi nào y mới hiểu được ý hắn muốn truyền đạt.

 

Nhờ gợi ý của Tứ Hỉ, cuối cùng Nhung Âm cũng hiểu ra.

 

 hóa ra Tông Chính Tiêu cũng muốn một đóa hoa sen!

 

Tâm trạng của Tông Chính Tiêu giờ đây chẳng khác gì lúc trước, khi cậu không nhận được những phần thưởng vàng bạc châu báu mà mình khao khát - cùng một món đồ, nếu có thể trao cho người khác, thì tại sao lại không trao cho ta? Rõ ràng là ta cũng thích mà.

 

Nhung Âm nhìn Tông Chính Tiêu bằng ánh mắt như nhìn một đứa trẻ, trong lòng thầm nghĩ: “Nếu muốn ta tặng hoa sen, sao không nói thẳng ra? Ngươi đâu có như ta, không tiện mở miệng.”

 

Tông Chính Tiêu cũng nghĩ: “Ngươi tưởng ngươi trước đây tốt hơn ta à?”

 

Vừa nghĩ, Nhung Âm cười “A!” một tiếng rồi xoay người nhảy xuống hồ sen, một hơi hái được mấy đóa hoa tươi mới.

 

Nhung Âm thoải mái vuốt những sợi tóc ướt ra sau đầu, đưa đóa hoa sen về phía Tông Chính Tiêu, miệng mỉm cười nói: “Thật chẳng còn cách nào với ngươi, nhưng ai bảo ta chiều chuộng ngươi chứ?”

 

Tông Chính Tiêu: “…”

 

Nhìn Nhung Âm đầy khiêu khích như vậy, hắn thực sự muốn kéo y lại và phạt cho một trận ra trò.

 

Dù nghĩ là vậy, nhưng khi nhận được đóa hoa mà mình mong chờ, Tông Chính Tiêu vẫn rất hài lòng. Như lần trước khi tặng Nhung Âm một hộp châu báu, thấy y trân trọng bao nhiêu thì giờ đây hắn cũng tỉ mỉ đón nhận đóa hoa sen, nhẹ nhàng nâng niu mà thưởng ngoạn.

 

Nhung Âm ngồi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nhìn Tông Chính Tiêu cúi đầu thưởng hoa, nhan sắc của hắn lại một lần nữa khiến cậu ngỡ ngàng. Tông Chính Tiêu vốn đã sở hữu nhan sắc tuấn mỹ, giờ lại không còn quầng thâm dưới mắt, sắc mặt hồng hào, càng khiến vẻ đẹp của hắn thêm phần hoàn mỹ.

 

Hắn có nét đẹp vừa cao quý, lại không chút nào mang vẻ âm nhu. Tựa như một cây tùng xanh thẳng tắp, hiên ngang và bất khuất, giờ phút này lại thu hết vẻ lạnh lùng của một bậc đế vương, chuyên tâm ngắm đóa hoa cậu tặng.

 

Nhung Âm bất giác cảm thấy Tông Chính Tiêu thật sự quá đẹp, nếu có thể tiến gần hơn chút nữa thì sẽ nhìn rõ hơn. Nghĩ đến đây, cậu không tự chủ mà dịch đến gần hắn thêm một chút, rồi thêm một chút, ánh mắt dần trở nên mê ly…

 

Ngay khi cậu vừa chạm vào cánh hoa sen, Tông Chính Tiêu bỗng quay đầu lại, đôi mắt híp lại đầy nghi vấn: “Ngươi làm gì đấy?”

 

 

Giọng nói của hắn như kéo Nhung Âm tỉnh khỏi giấc mộng, lúc này cậu mới nhận ra mình đã dựa sát vào lòng hắn từ bao giờ.  bất ngờ bị chất vấn, cậu ngẩn ngơ không biết làm gì. Cuối cùng, trong cơn bối rối, cúi đầu ngậm lấy một cánh hoa sen, vừa nhai vừa cười nhìn hắn với vẻ vô tội.

 

Nhung Âm cố tình làm vẻ như mình chỉ đang thử hoa sen có vị gì thôi, chẳng có ý đồ gì khác. Nhưng cậu hoàn toàn không nhận ra rằng hành động này lại khiến cậu càng thêm khả nghi và trông còn ngốc nghếch hơn.

 

Thấy Tông Chính Tiêu vẫn im lặng nhìn mình chăm chú, trong lòng sợ bị hắn phát hiện, Nhung Âm đành bứt thêm một cánh hoa nữa ăn, nhưng Tông Chính Tiêu vẫn không phản ứng. Cậu lại phải ăn thêm một cánh nữa.

 

Nhung Âm thầm nghĩ: “Chắc là mình diễn ổn rồi nhỉ?”

 

Nhung Âm vừa nghĩ xong, Tông Chính Tiêu liền cười khẽ, tay nhéo nhẹ lên khuôn mặt cậu, mỉm cười nói: “Chưa từng thấy con cá nào ngốc thế này.”

 

Bên cạnh, Tứ Hỉ và Lục Nga cùng các cung nữ khác cũng che miệng cười trộm, khiến Nhung Âm càng thêm ngượng ngùng.

 

“Hoàng đế đáng ghét! Lại dám trêu ta!”  Nhung Âm thầm nghĩ, trong lòng bốc lên một cơn tức giận. Thấy Tông Chính Tiêu vẫn giữ đóa hoa, cậu quyết giành lại. Nhung Âm bực bội vươn tay đoạt lấy, nhưng Tông Chính Tiêu chỉ mỉm cười và đưa hoa lên cao, khiến cậu hụt mất, càng thêm không vui.

 

“A!” Nhung Âm giận dỗi nhảy lên, cố với đến đóa hoa. Nhưng dù nhảy thế nào cũng không với tới, chiều cao của cậu chẳng thể nào sánh bằng hắn.

 

Trong lúc tức giận, Nhung Âm quyết định táo bạo một phen. Cậu đột ngột đẩy mạnh Tông Chính Tiêu ngã xuống, hy vọng bằng cách chiếm lợi thế cao hơn, cậu có thể giành lại hoa.

 

Ai ngờ được Tông Chính Tiêu khi ngã xuống lại thuận tay kéo Nhung Âm vào trong lồng n.g.ự.c mình, một tay ôm chặt lấy eo cậu, tay còn lại giữ chặt hai tay, hai chân chặn ngang đuôi không để cậu thoát thân. Mặc kệ Nhung Âm giãy giụa thế nào, cũng không cách nào thoát khỏi sự khống chế của hắn.

 

Cả hai người duy trì tư thế ấy trên thảm, không ngừng vặn vẹo, khiến y phục của Tông Chính Tiêu cũng trở nên hỗn loạn. Hình ảnh này thật sự có chút kỳ quái, dễ khiến người ngoài liên tưởng đến những việc không nên nghĩ.

 

Tứ Hỉ đứng một bên nhìn mà đỏ cả mặt: “Giữa ban ngày ban mặt, hai vị chủ tử như thế này thật là…”

 

Vừa nói xong, y liền ho khan một tiếng để nhắc nhở, các cung nhân đứng xem liền cúi đầu, dù vậy đôi tai vẫn vểnh lên, lén lút lắng nghe, sợ bỏ lỡ bất kỳ động tĩnh nào.

 

“A!”

“Ngươi còn động nữa?”

“Ngao ô!”

“Này, đừng cắn cổ ta…”

 

Các cung nhân thầm than trong lòng: “Oa~~~”

 

Trong tiếng đối thoại ngắn ngủi ấy lại xen lẫn những tiếng thở nhẹ và âm thanh thô nặng, dù không tận mắt chứng kiến nhưng cũng khiến người ta nghĩ đến tình cảnh quen thuộc.

 

Tứ Hỉ nghĩ thầm: “Có lẽ cứ để bọn họ tiếp tục thế này thì hơn?”

 

Một lúc sau, bên kia động tĩnh mới dần ngừng, nhưng không ít cung nhân vẫn đỏ mặt tía tai.

 

Nhung Âm sau một hồi lăn lộn đã thấm mệt, cơn giận ban nãy cũng vơi đi hơn nửa, y mệt mỏi nằm vật xuống người Tông Chính Tiêu.

 

Thấy cậu từ bỏ giãy giụa, Tông Chính Tiêu cũng dần nới lỏng, để cậu tựa vào lồng n.g.ự.c mình, mặc cho cậu  ngủ một giấc trưa an lành.

 

Nhìn tiểu giao nhân đã yên giấc, Tông Chính Tiêu nhẹ nhàng đặt tay che nửa bên mặt cậu, chắn ánh sáng chiếu vào mắt để cậu có giấc ngủ an ổn. Hắn nằm đó, đóng vai chiếc gối thịt vững chắc. Dù sao chính hắn là người kéo y vào lòng, cũng là người khiến y mệt mỏi, vậy nên hắn có trách nhiệm lo cho y.

 

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...