Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng

Chương 14

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Trong cơn hoảng hốt, lúc này Lục Nga mới nhớ ra, chính mình bị dẫn đi phía trước, Hoàng Thượng dường như đã nói rằng lệnh cho nàng đi chăm sóc giao nhân.

 

Giao nhân…

 

Trong đầu Lục Nga hiện lên hình ảnh mờ nhạt của người mà nàng gặp hôm qua. Dù chưa thấy rõ toàn cảnh, nhưng khí chất tuyệt mỹ tựa như thần minh giáng thế của cậu đã khắc sâu vào trí nhớ của nàng.

 

Hơn nữa, khi nàng bị nội thị quở trách, giao nhân còn đứng ra giúp nàng giải vây, đáy lòng khẳng định người ấy rất thiện lương.

Nếu được hầu hạ một chủ tử như vậy, đúng như Tứ Hỉ công công đã nói, tương lai của nàng chắc chắn sẽ tốt đẹp.

 

Nghĩ đến đây, Lục Nga lập tức thả lỏng rất nhiều, hành lễ với Tứ Hỉ công công và nói: “Đa tạ công công đã nhắc nhở, nô tỳ vô cùng cảm kích.”

 

Tứ Hỉ đỡ nàng dậy, nói: “Sau này chúng ta cùng làm việc trước mặt quý nhân, không cần phải khách khí như thế.”

 

Lục Nga hiểu rằng đây là nhắc nhở để nàng ghi nhớ ơn này, và sau này sẽ có dịp báo đáp.

Còn Nhung Âm bên này, cậu vẫn chưa biết Tông Chính Tiêu đang chuẩn bị cho mình một “kinh hỉ” lớn đến như vậy.

 

Vì đã biết thân phận của Tông Chính Tiêu, mỗi lần nhìn thấy hắn, Nhung Âm lại nhớ đến kết cục thê thảm của hắn, không kìm được mà sinh lòng thương hại, vì thế thái độ đối với hắn lại mềm mỏng thêm vài phần.

 

Tông Chính Tiêu hiểu rõ tâm tư của cậu cũng vui vẻ khi được thương hại, dù sao tất cả lợi ích đều thuộc về mình.

Bước vào mùa hè, dù ở trong cung có bể tắm và bên cạnh còn có bồn đá, nhưng nhiệt độ vẫn cao đến đáng sợ.

 

Bên ngoài, tiếng ve kêu từng đợt, Tông Chính Tiêu ngồi tựa vào giường, trên nệm, đọc sách. Trước mặt đặt một bát đá uống mát, bên cạnh có cung nhân quạt gió, trong lòng còn ôm một tiểu giao nhân mát lạnh.

Nhiệt độ cơ thể của giao nhân thấp hơn so với con người, nên mỗi khi rảnh rỗi, Nhung Âm lại co mình trong lòng n.g.ự.c của Tông Chính Tiêu để hạ nhiệt cho hắn. Lúc này, Nhung Âm đang gối lên cánh tay của Tông Chính Tiêu mà ngủ say.

 

Khi đọc xong một trang thư, Tông Chính Tiêu quay đầu nhìn thoáng ra ngoài, thấy mặt trời chói chang, rồi sờ sờ đuôi cá của Nhung Âm. Hắn nhíu mày, đặt sách xuống, và ôm Nhung Âm lên.

 

Nhung Âm mơ màng tỉnh lại, theo bản năng hừ hai tiếng.

Tông Chính Tiêu nói: “Đuôi cá của ngươi nóng rồi, đi vào nước chờ một lát.”

 

Thời tiết nóng bức, hơi nước bốc hơi rất nhanh, thời gian Nhung Âm có thể ở trên bờ cũng ngày càng ngắn dần

 

Sau khi trở lại trong nước, Nhung Âm hoàn toàn tỉnh táo. Cậu bơi vài vòng, thấy Tông Chính Tiêu vẫn đứng bên cạnh bể tắm không rời đi, khóe môi giương lên, dùng tay vẩy nước b.ắ.n về phía hắn.

 

Bọt nước b.ắ.n trúng n.g.ự.c và cằm của Tông Chính Tiêu, nhưng hắn không tức giận, chỉ mỉm cười nhìn Nhung Âm và nhẹ nhàng nói: “Đừng nghịch nữa.”

Nhung Âm nghịch ngợm thè lưỡi trêu lại hắn.

 

Ở trong nước một mình có chút nhàm chán, Nhung Âm bơi thêm vài vòng, sau khi xác định mình đã hấp thụ đủ hơi nước, liền chạy lên bờ tìm Tông Chính Tiêu.

 

Tông Chính Tiêu cầm một bát đá bào đút cho cậu , trong đó có thêm mứt trái cây và mật ong, hương vị không tồi, vừa ngon lại vừa giúp giải nhiệt.

 

Nhung Âm cảm thán: Làm Hoàng Thượng thật tốt, có thể thưởng thức nhiều món ngon như vậy.

 

Tông Chính Tiêu cũng nghĩ, may mắn mình là hoàng đế, nếu không đã chẳng thể đem những thứ tốt nhất cho tiểu giao nhân.

 

Đá bào tan rất nhanh, cuối cùng hai ngụm cuối Nhung Âm trực tiếp uống như nước đá.

 

Ăn xong bát đá bào, cảm giác nóng bức của thời tiết cũng giảm đi hơn phân nửa. Nhung Âm và Tông Chính Tiêu quyết định lấy giấy và bút ra để vẽ chơi.

 

Nhung Âm nằm lên chiếc bàn nhỏ, vẽ xong một bức tranh, ngẩng đầu thả lỏng cổ, trùng hợp thấy Tứ Hỉ bước vào báo cáo tình hình với Tông Chính Tiêu.

 

Tứ Hỉ trông chừng hơn ba mươi tuổi, dáng người mập mạp, càng sợ nóng hơn người gầy. Gương mặt tròn của y đỏ bừng, trán và chóp mũi cũng đầy mồ hôi, chỉ cần lại gần Nhung Âm là có thể cảm nhận được cái nóng từ người y tỏa ra.

 

 

Sau khi Tứ Hỉ báo cáo xong, miệng khô khốc đến nỗi da nứt nẻ, Tông Chính Tiêu tự nhiên cũng nhận ra điều đó, trước khi Tứ Hỉ rời đi liền thưởng cho y một chậu băng.

 

Tứ Hỉ lập tức tạ ơn không ngớt, Nhung Âm cảm thấy y kích động đến mức muốn khóc.

 

Lúc này, Nhung Âm cũng chợt nhận ra rằng băng ở bất kỳ thời đại nào cũng là một thứ quý giá. Thời hiện đại có tủ lạnh thì không nói làm gì, nhưng ở thời cổ, việc dùng băng vào mùa hè phần lớn là do băng được cất trữ từ mùa đông trong hầm đá.

 

Đây là phương thức chỉ có các quan lớn và quý tộc mới có thể làm được, còn người dân bình thường thì không thể gánh nổi. Vào những ngày hè nóng bức, họ chỉ có thể chịu đựng hoặc bỏ tiền ra mua băng.

Người ta thường nói những thứ hiếm mới quý, băng vào mùa hè chắc chắn không rẻ, có thể mỗi ngày mua được thì hẳn cũng là số người rất ít ỏi.

 

Nhung Âm cầm bút lông, không khỏi nghĩ: Những người bán băng vào mùa hè chắc chắn kiếm được bộn tiền.

 

Tông Chính Tiêu, như đoán được suy nghĩ của Nhung Âm, yên lặng xác nhận rằng các thế gia phú hộ trong thành mỗi năm đều có thể kiếm tiền từ việc bán băng. Mặc dù lượng băng họ trữ không nhiều, nhưng chỉ cần bán với giá cao, họ cũng sẽ không phải vất vả quá mức.

 

Nhung Âm lén lút nhìn Tông Chính Tiêu một cái, rồi suy nghĩ: Trước đây ta có nghe về cách dùng tiêu thạch để chế băng, không biết cách này có khả thi hay không. Nếu ta có thể nói chuyện với Tông Chính Tiêu, có lẽ sẽ bảo hắn thử, nhưng vấn đề là làm sao ta có thể giải thích rằng ta biết nói ngôn ngữ của nhân loại, còn biết cả phương pháp chế băng?

 

Nghe xong suy nghĩ của Nhung Âm, Tông Chính Tiêu chỉ nghĩ thầm: “…”

 

Tin tốt: Tiểu giao nhân nhà mình hiểu biết rất nhiều thứ.

 

Tin xấu: Y không dám nói, ta cũng không dám hỏi.

 

Hai người đều mang trong lòng suy nghĩ riêng, Tông Chính Tiêu nhìn chăm chú vào cuốn thư nhưng chẳng thể đọc vào được chữ nào, trong khi nội dung bức vẽ của Nhung Âm cũng bắt đầu thay đổi.

 

Nhung Âm vừa vẽ vừa nghĩ: Ta nhớ rằng phải dùng một cái bồn lớn chứa nước, sau đó rải bột tiêu thạch và khuấy đều, rồi đặt một bồn nhỏ chứa nước vào trong bồn lớn. Cả hai bồn nước đều có thể kết băng, nhưng nước trong bồn lớn không thể uống được…

 

Bất giác, Nhung Âm đã vẽ ra gần hết các bước chế băng. Khi phát hiện mình đã làm gì, cậu vội vàng vo tờ giấy lại thành một cục và ném sang bên cạnh, còn liếc mắt nhìn Tông Chính Tiêu bằng khóe mắt. Thấy hắn đang chuyên tâm đọc sách, không hề chú ý đến mình, Nhung Âm mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Trước đây, y cũng thường vẽ lung tung và phí vài tờ giấy, Tông Chính Tiêu cơ bản không để ý. Hơn nữa, dù Tông Chính Tiêu có nhìn thoáng qua cũng chẳng biết mình đang vẽ cái gì, nên có lẽ lần này cũng sẽ không bị phát hiện.

 

Nhung Âm xoa ngực, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra và tiếp tục vẽ.

 

Nhưng điều cậu không nhận ra là Tông Chính Tiêu, tay đặt trên đầu gối, đã âm thầm siết chặt nắm tay, nhịp thở cũng rối loạn.

 

Tông Chính Tiêu nhất thời không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này như thế nào. Ban đầu, hắn nghĩ đây chỉ là một cách chế, nghe một chút cho vui, trong thời gian ngắn cũng chưa thể thực hiện. Thế nhưng không ngờ tiểu giao nhân lại “nói” cho hắn một cách chi tiết, thậm chí còn chu đáo vẽ ra từng bước cụ thể.

 

Tiểu giao nhân của y  thật là… đáng yêu.

 

Kìm nén cảm xúc muốn lập tức đi chế băng, Tông Chính Tiêu phát huy hết kỹ năng của mình, chịu đựng đến tối. Khi Nhung Âm trở về phòng tắm, các cung nhân thu dọn án thư, Tông Chính Tiêu đã tìm được lý do để ra ngoài và sắp xếp mọi thứ.

 

Y lấy tờ giấy Nhung Âm vo lại thành một cục giao cho Tứ Hỉ, rồi nhắc lại các bước mà Nhung Âm đã nói, chỉ thị y ngay lập tức đi làm, vì hắn muốn nhanh chóng có kết quả.

 

Biết Tông Chính Tiêu muốn làm gì, Tứ Hỉ tiếp nhận tờ giấy nhăn nheo với vẻ nghiêm túc, trịnh trọng như nhận thánh chỉ, khóe môi cười đến mức suýt không kiềm chế được.

 

Tứ Hỉ cũng không dám nghĩ nhiều, nếu phương pháp này khả thi, thì sẽ mang lại lợi ích lớn cho hoàng thất!

 

*

Trước khi ngủ vào buổi tối, Nhung Âm phát hiện ánh mắt của Tông Chính Tiêu nhìn cậu có chút kỳ lạ, cụ thể là gì cậu cũng không thể miêu tả, nhưng có cảm giác như sói đói nhìn thấy cừu con.

 

 

 

 

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...