Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ)

Chương 83

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Nghe Trần Cương nói, Giang Ngư thất kinh: “Có chuyện gì?”

Trần Cương nói nhỏ vào tai Giang Ngư, hắn dù đã cố hạ thấp thanh âmhết mức, nhưng cái chất giọng ồm ồm vẫn khiến đôi câu lộ ra ngoài lọtvào tai Sở Nhân.

“….Nhân lúc hôn lễ…. toàn thành đều phong tỏa… chúng ta nên sớm… chậm thì xong… mạng cũng không còn, giờ đừng quan tâm đến làm ăn gì nữa…”

Giang Ngư sắc mặt càng thêm căng thẳng, nghe xong hỏi: “Tin này có đáng tin cậy không?”

Trần Cương lắc đầu nói: “Chuyện này cũng không chắc, nhưng không sợnhất vạn chỉ sợ vạn nhất, chúng ta nên đề phòng chút… Hum.” Hắn làm mộtthủ thế: chạy.

Sở Nhân xem nhất cử nhất động của bọn họ, trong lòng thấp thỏm, không khỏi hỏi: “Xảy ra chuyện gì, Giang lão gia?”

Giang Ngư và Trần Cương cùng lắc đầu gượng cười: “Không có gì không có gì.”

“Sở lão gia, tiểu đệ có việc bận phải rời khỏi Cao thành, chuyện làmăn chúng ta sau này bàn tiếp, sau này bàn tiếp, ha.” Giang Ngư quayngười phân phó Trần Cương, “Mau mau thu dọn hành trang, hàng hóa đã mang xuống không kịp mang lên thuyền thôi bỏ đi…”

Sở Nhân nghe hắn nói ngay cả hàng cũng bỏ, trong lòng lại càng kinhngạc không yên, hắn nhất quyết kéo Giang Ngư lại hỏi: “Giang lão gia,chúng ta đều là người làm ăn bên ngoài, đã xuất môn phải dựa vào bằnghữu, có chuyện gì có phải nên nói với Sở mỗ một tiếng không, sau nàyviệc làm ăn cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau mà!”

Giang Ngư khó xử: “Chuyện này…”

Trần Cương bên cạnh nói: “Không phải chúng tôi không muốn nói, nhưngchuyện này có thể lớn cũng có thể nhỏ, nếu không đúng còn bị mất đầuđấy, lão gia, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”

Sở Nhân nghe thế lại càng không buông tay, Giang Ngư bị hắn kéo không thể thoát thân, đành nói: “Nể tình Sở lão gia là người nơi khác đếnbuôn bán, tôi nói vậy, nhưng lời này huynh nghe xong đừng nói là ta nóiđấy…”

Triêu Huy thân vương muốn tạo phản?!

Sở Nhân nghe xong cả kinh nói: “Không thể nào! Triêu Huy thân vươngđược bao nhiêu ân sủng của hoàng đế Tây Lũng, sao có thể làm ra chuyệnđại nghịch bất đạo như thế? Giang lão gia nghe được ở đâu vậy?”

Trần Cương nói: “Ngài đừng quản đến nghe được ở đâu, dù sao chúng tacũng không biết là thật hay giả, có điều nếu chuyện này vạn nhất làthật, Cao thành lộn xộn, những thương nhân như chúng ta không phải gặphọa đầu tiên sao? Nghe nói ông ta chọn hôm nay là vì quan viên các nơiđều đến chúc mừng, chỉ có như vậy mới có thể đồng thời bắt giữ các quanviên một lúc, đến lúc đó thì dù không muốn tạo phản với ông ta, nhưngnằm trong tay ông ta rồi cũng phải theo thôi.”

Đúng lúc này Tiểu Triệu vào phòng, nói với Trần Cương: “Trần quản sự, ngài không phải muốn tôi ra cửa thành nhìn à? Chỗ đó cũng không có gì,chỉ là binh lính canh giữ ở cửa thành tăng thêm không ít, cũng thật kỳlạ, trong thành còn không ít các binh lính đến kiểm tra khắp các quántrọ khách đ**m, có chuyện gì sao ạ?”

Chờ cho Tiểu Triệu ra khỏi phòng, Trần Cương nói: “Dịch quán của Caothành căn bản không đủ chỗ ở cho tất cả các quan viên đến chúc mừng,phần lớn đều ở các khách đ**m trong thành, dịch quán đã có binh línhcanh giữ, nhưng các khách đ**m thì… Ai, xem những binh lính này rõ rànglà muốn coi chừng quan viên các nơi, lão gia, chúng ta còn không mau đinhanh.”

Sở Nhân nghe xong sắc mặt lại càng đen, vội vã cáo từ rời khỏi Linh Nhiên cư.

Hai người Giang Ngư tiễn hắn ra khỏi cửa xong, Trần Cương nhìn theobóng lưng hắn cho đến khi khuất hẳn mới nói: “Ngươi nói Sở Nhân liệu cóđem chuyện này truyền ra không?”

Giang Ngư gật đầu nói: “Bao tiên sinh nói, Sở Nhân và Đường Song ởGiang Thanh thành giao tình không nhỏ, hắn nhất định đem chuyện này nóira, có một sẽ có hai, cho nên những người khác cũng sẽ biết, mà hay nhất chính là việc này không ai có thể chứng minh là thật hay giả, ĐườngSong cũng không thể đi hỏi Triêu Huy thân vương có phải ngài muốn tạophản không.”

Trần Cương mặt mày rạng rỡ: “Đúng vậy, bọn họ vì muốn lùng bắt Vănthiếu tướng quân, giờ đã điều động binh sĩ, mẹ nó chứ, Cao thành nàykhông loạn thì không xong.”

Đương nhiên, càng loạn càng tốt, như vậy bọn họ mới có cơ hội chạy khỏi Cao thành.

Tin đồn lan ra trong im lặng.

Trong phủ Thân vương, khi Vương Bằng thấy thuộc hạ Lưu Trọng, kỳ lạ hỏi: “Sao ngươi lại vào tận đây?”

“Đại nhân, thuộc hạ có chuyện quan trọng bẩm báo.” Hắn đợi tôi tớ trong phủ đi qua hết, mới hạ giọng nói rõ.

Vương Bằng biến sắc: “Chuyện này nghe từ đâu?”

Lưu Trọng nói: “Là bạn của Đường đại nhân nghe được tin, hắn cũngkhông biết là chuyện thật hay giả, nhưng trên đường xác thực tăng thêmrất nhiều binh sĩ, ngay cả chỗ chúng ta ở cũng có binh sĩ kiểm tra.”

Vì liên quan đến Thất Nương, bọn họ không thể công khai treo cờ nóirõ là truy bắt Văn Ngọc Hổ, chỉ nói trong hôn lễ của thế tử phải bảo đảm an toàn cho các quý khách từ xa đến, cho nên mới tăng cường kiểm tratrong thành, nhưng như vậy trái lại khiến người ta càng thêm nghi ngờ.

Lưu Trọng lại nói: “Lý đại nhân, đại nhân, Đặng đại nhân đều đã ngheđược tin, Giang đại nhân và Vương gia giao tình rất tốt, cho nên chúngta không báo tin cho ông ta, nghe nói Lý đại nhân đã bí mật rời khỏikhách sạn, chuẩn bị theo đường thủy rời đi rồi, nhưng vừa có tin đườngthủy không cho thuyền buôn ra khỏi thành, đại nhân, giờ ở cửa thành cònchưa đóng hẳn, ngài vẫn nên nhanh chóng quyết định thì hơn.”

Chuyện này cũng là hiểu lầm, kỳ thực vì thương nhân các thuyền buônbiết tin hận không thể bay ngay ra khỏi thành, cho nên trước sau chennhau khai thuyền rời đi, không ngờ ra khỏi thành thì đã quá nhiềuthuyền, kết quả bị tắc luôn ở trạm khẩu.

Vương Bằng trầm ngâm nói: “Ngươi về trước khách sạn chuẩn bị hết hành trang, ta đợi một chút tìm cơ hội ra ngoài, nhớ kỹ đừng để cho ai khácnhìn ra cái gì.”

Đến bữa chiều, trong vương phủ bỗng thấy vắng đi rất nhiều, nhìnphòng khách vắng vẻ, Triêu Huy thân vương cũng cảm thấy được có điềukhông đúng, ông ta gọi quản gia đến hỏi nhỏ, nhưng cũng không tìm rađược nguyên cớ gì.

Đúng lúc này, Từ Tử Diệp lại đến báo, có người ở gần dịch quán phát hiện thấy bóng dáng Văn Ngọc Hổ.

“Thuộc hạ đã sai người đem khu vực dịch quán vây kín nước cũng khônglọt qua, chỉ cần hắn ở đó chúng ta nhất định có thể tìm ra được.” Từ TửDiệp nói.

“Tốt lắm…” Ông ta gật đầu, lại hơi khó chịu nói: “Được rồi, ngươi đến dịch quán, đi xem các vị đại nhân, rượu của vương phủ ta đây có phảikhó uống quá không hay còn muốn ta đích thân đến mời bọn họ nữa? Còn có, hôm nay có chuyện gì đều đừng quấy rầy Mộ Nhi, có việc thì đến tìm ta.”

Nhưng Từ Tử Diệp đi cũng đã lâu lắm, người trong vương phủ vẫn không đông hơn bao nhiêu.

Lý Mộ cũng nhìn ra có điều không ổn, hắn gọi một hạ nhân đến hỏi rõ,mới nói được hai câu, chỉ nhìn thấy cha hắn cau mày nhìn hắn.

Triêu Huy thân vương đã biết tin thuyền buôn rời bến, quan viên các phủ cũng theo nhau rời đi.

Nghe nói cửa thành đều đã thành rối loạn, chỗ nào cũng đông nghịtngười, vì không muốn cửa thành đóng lại đã đánh nhau với binh sĩ thủthành, chỗ dịch quán cũng xảy ra chuyện, nghe nói quan viên bị giữ lạitrong dịch quán giằng co tranh chấp với Từ Từ Diệp, hai bên ở cửa thànhtạo nên một cục diện giằng co bất phân thắng bại.

Ông ta cũng mơ hồ thấy được có chuyện lớn đã xảy ra, nhưng bất luậnlà chuyện gì cũng phải để Mộ Nhi thuận lợi thành hôn, hiện tại chỉ cònlại bước cuối cùng.

“Hôm nay là ngày đại hỉ của con, con cứ ở một bên không cần lo, chỉcần dụng tâm mà làm tốt việc tân lang của con là được, người đâu, đưaThế tử vào nhập động phòng.”

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...