Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ)

Chương 81

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Đêm mới canh năm, Trần Tam dựa vào cạnh tường ngáp, bỗng nghe mộtloạt tiếng bước chân liền vội vàng đứng nghiêm lại, theo ánh lửa dầu tùmù nhỏ như hạt đậu nhìn ra cầu thang, mấy thân hình mơ hồ kia đúng là ba người Vưu phó tướng dạo này hôm nào cũng đến tử lao.

Trần Tam sửng sốt, sao hôm nay lại đến vào lúc này?

Thật ra mà nói, ở đây ngày ngày trông coi tử tù rất nhàm chán, có một chút chuyện lớn nào đó cũng đều khiến bọn lính trông coi như họ hănghái hơn nhiều, nhưng chuyện xảy ra gần đây lại khiến Trần Tam lo lắng sợ hãi một thời gian dài.

Chuyện này thật sự có đôi chút quỷ dị.

Ngày đó Vưu phó tướng về nước, liền điều đám lính trông coi bọn họ ra ngoài hết, sau khi trở về họ liền nhận được thông báo, chìa khóa củahai cửa tử lao phía nam nằm sâu nhất do Vưu phó tướng giữ, hai cửa tửlao đó không có ai trông coi, Vưu phó tướng mỗi ngày đều sai ngườichuyên môn đến đưa cơm.

Tử lao phía nam là một nhà giam riêng biệt chỉ dùng để giam giữ tùnhân quan trọng, Trần Tam và Lý Tu canh ở cửa thứ ba tính từ trong ra,mở cửa này của bọn họ, muốn đi vào nữa phải có chìa khóa Vưu phó tướngđang giữ mới có thể mở.

Trên đã có lệnh, việc này không được phép hỏi, không được phép nóicũng không được phép truyền ra ngoài, nếu bị phát hiện sẽ xử lý theoquân pháp, cho nên đám lính ở đây mỗi người đều miệng câm như hến.

Từ đó về sau, sâu trong địa lao thường truyền ra những âm thanh khiến người ta phải sởn tóc gáy, âm thanh đó không giống tiếng người mà nghenhư tiếng dã thú gào rít, rất đáng sợ, lúc đầu Trần Tam tưởng mình nghelầm, sau trong một lần đổi gác cho Lý Tu nói chuyện vài câu, mới biếtđược không phải chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng vì mệnh lệnh, hai ngườicũng không dám nói cho ai biết.

Trí tưởng tượng của con người vô cùng phong phú, càng không biết lạicàng thấy đáng sợ, nếu không phải vì đào binh là tội chết, bọn họ đềumuốn trốn luôn cho rồi, cho nên dạo này hai người đều ăn không ngon ngủkhông yên.

Sau người đưa cơm của Vưu phó tướng lại đổi thành một cặp tiểu thưnha hoàn, bọn họ mới yên lòng, nghĩ thầm các nàng dám đưa cơm thì chắckhông phải là ma quỷ gì đâu! Có điều nói đi cũng phải nói lại, các nànglà ai mà lại đến tận địa lao này?

Vưu Tiên vừa sai Trần Tam mở cửa vừa nói với Thất Nương: “Hôm naychúng ta không thể mất nhiều thời gian, đưa cơm rồi thì phải đi ngay.”Hôm nay là ngày cử hành hôn lễ, thời gian chậm trễ hắn không gánh nổitrách nhiệm, nếu không phải sợ nàng gây rối tại hôn lễ, ngày này hắncũng không muốn đưa nàng đến đây.

Hôm nay là ngày đặc biệt, cho nên Thất Nương và Tiểu Tử ra ngoài đềudùng khăn che mặt, trong ánh sáng tù mù một đôi con người trong suốt đảo qua Vưu Tiên nói: “Thế nào, ngươi sợ ta thả nó chạy? Không sao, hôm nay ngươi cứ canh ở đây đi, canh đến hết ngày mai ngươi có thể yên tâm, dùsao mang theo đồ ăn đây là đủ rồi đấy!”

Thấy Thất Nương nổi giận, Vưu Tiên nghĩ chắc vì hôm nay là hôn lễ,cũng không để ý đến, không phát hiện ra khóe miệng ẩn dưới lớp khăn chehơi khẽ cong lên.

Vưu Tiên vừa mở cửa thứ hai, Thất Nương bỗng nhiên đứng ngay sau hắn, hét to một tiếng: “Hù–!”

Vưu Tiên lập tức xoay người lại, nàng cười hì hì nói: “Ô, ngươi cũng biết sợ hả?”

“Tiểu..”

Tiểu Tử mới mở miệng đã bị Thất Nương ngắt lời ngay: “Tiểu cái gì màtiểu? Hôm qua ta đã nói gì? Phạt ngươi ba ngày không được mở miệng, saomới một ngày đã quên rồi?”

Bị Thất Nương mắng, Tiểu Tử cúi đầu không dám nói gì nữa.

Vưu Tiên vậy mới biết Tiểu Tử bị phạt, thảo nào từ lúc ra khỏi cửanàng ta không nói một lời nào, xem Thất Nương rõ ràng là giận chó đánhmèo với người khác, hắn cắn răng xoay người mở cửa lao.

Vào cửa đi xuống dưới thêm hai chỗ ngoặt nữa mới thấy được nhà tù đang giam giữ Sa Lang.

Thất Nương đến bên chấn song, vừa gọi Sa Lang, vừa cầm lấy cái giỏ thức ăn Tiểu Tử đưa qua.

Nhưng hôm nay có chút kỳ lạ, trước đây chỉ cần nghe thấy tiếng bướcchân Thất Nương, Sa Lang đã sớm chạy đến cạnh song sắt chờ, nhưng bâygiờ nó vẫn nằm im không nhúc nhích.

“Sa Lang, Sa Lang mày làm sao thế? Sa Lang…” Giọng Thất Nương hơi biến đổi, nàng ngồi xuống bên song sắt gọi to Sa Lang.

Vưu Tiên bỗng có cảm giác không ổn, hắn cũng tiến lên xem, gọi hai tiếng, Sa Lang vẫn không có phản ứng.

“Các người làm gì nó hả? Có phải, có phải….” Thất Nương quá giận dữ,ngẩng đầu nói với Vưu Tiên: “Vưu Tiên, nếu Sa Lang có gì không hay, tasẽ liều mạng với ngươi…”

Rồi quay đầu giọng nức nở gọi to: “Sa Lang, mày làm sao vậy…”

Vưu Tiên cũng thấy sốt ruột, Tiểu vương gia cũng rất thích con sóinày, nếu thật sự nó có chuyện gì hắn cũng không thoát khỏi liên can, vội vàng mở cửa nhà lao đi vào xem.

Ba người cùng đi vào phòng giam, Vưu Tiên ngồi xổm xuống đưa tay xem hơi thở của Sa Lang.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Sa Lang bỗng nhiên ngẩng đầu, móngvuốt chồm lên cánh tay Vưu Tiên, Vưu Tiên cũng có phòng bị, tức thời lùi lại phía sau đụng ngay phải thân hình Tiểu Tử… Không biết cố ý hay vôtình, Thất Nương và Tiểu Tử đứng ngay phía sau chặn đứng đường lui củahắn.

Lúc này hắn có muốn đẩy ngã Thất Nương và Tiểu Tử cũng đã không còn kịp, thân mình Sa Lang đã bổ nhào vào hắn.

Cú tấn công chỉ trong chớp mắt, răng nanh sắc bén của Sa Lang đã kề ngay trên cổ họng hắn.

Vưu Tiên bất động, cũng không dám động.

Thất Nương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Trước đây khi nàng huấnluyện Sa Lang, nhớ đến từng xem một đoạn phim chó săn giả chết trong TV, cảm thấy hay ho nên cũng tập cho Sa Lang giả chết như thế, kết quảngười trong phủ không một ai không bị mắc lừa.

Tiếng “hù” ban nãy Thất Nương hô lên chính là tín hiệu lệnh cho Sa Lang giả chết.

“Sa Lang làm tốt lắm.” Thất Nương cười khanh khách tiến lên, vuốtvuốt đầu Sa Lang, đắc ý nói với Vưu Tiên: “Ngươi cũng có ngày rơi vàotay ta.”

Vưu Tiên trừng mắt nhìn nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô khôngchạy nổi đâu, cứ cho là là cứu được Sa Lang ra cũng trốn không nổi.”

Thất Nương cười nói: “Chuyện này thì không cần ngươi phải quan tâm.”

Vưu Tiên chợt nghe thấy Tiểu Tử cười đùa: “Nhị tiểu thư tặng ngươicái này, ngươi không phải nói muốn đích thân uống hay sao?” Giờ mới hiểu nha đầu kia căn bản không phải Tiểu Tử.

Thảo nào Thất Nương không cho Tiểu Tử nói, chỉ một tiếng đương nhiênnghe không ra giọng của một người, nhưng một câu nói không đúng tiếng sẽ bị người phát hiện… Nàng đã sớm lên kế hoạch tất cả, Vưu Tiên đáy lònglạnh ngắt.

Thất Nương cầm lấy bình nhỏ “Tiểu Tử” đưa, ngồi xuống: “Hôm nay ngươi may mắn, ta còn chưa bao giờ tự tay đút cho người khác ăn uống gì đâu.” Nàng mở nắp bình, kẹp chặt mũi Vưu Tiên, dốc vào miệng hắn.

Nuốt vào mấy ngụm, Vưu Tiên th* d*c: “Mộ thảo!” Không màu không vịgiống như nước thường, nhưng Thất Nương sao có thể cho hắn uống nướckhông chứ!

Thất Nương cười nói: “Ngươi thật thông minh.” Lúc trước nàng bị VưuTiên bắt, để miễn phiền phức trên đường hắn cho nàng uống mộ thảo, đếngiờ hắn cũng có ngày hôm nay.

“Yên tâm đợi ở chỗ này đi nhé, tốt nhất ngươi nên cầu nguyện ông trời phù hộ, để Lý Mộ sớm một chút phát hiện ra ngươi ở đây, nếu không mà để bị đói chết ở chỗ này thì đáng thương lắm.”

Thất Nương lấy trên người hắn xuống hai thứ, một chuỗi chìa khóa vàmột cái lệnh bài, sau đó nhìn Vưu Tiên dần dần mất hết sức lực, phẫn nộmà không thể làm gì được, nhún nhún vai nói: “Sa Lang, chúng ta đi.”

Các nàng khóa kỹ cửa lao, qua cửa thứ hai, “Tiểu Tử” lấy trong giỏthức ăn ra một bộ đồ kỳ lạ màu vàng đất, giống hệt như màu tường nhàlao.

Thất Nương cầm lấy, khoác lên người Sa Lang, đem thân mình nó baokín, nó ngụy trang xong không dễ mà nhìn thấy, dưới ánh đèn tù mù leolét của nhà lao còn khó phát hiện hơn – ngoài cặp mắt của nó.

Thất Nương hài lòng nói: “Quả nhiên không tồi, có điều Sa Lang, có gì không ổn phải cúi đầu, đừng để người ta phát hiện hay nghe thấy nhé,mắt xanh của mày có thể dọa người ta sợ hãi đấy.”

Sa Lang l**m l**m tay Thất Nương tỏ ý nó đã hiểu, Thất Nương hướng Tiểu Tử gật đầu, đi đến cửa thứ ba.

Trần Tam nghe tiếng bước chân vang lên, vội mở cửa, nhìn thấy Vưu Tiên không có đó, hồ nghi nói: “Vưu phó tướng đâu rồi?”

Thất Nương cười lạnh nói: “Hắn nói hôm nay không giống ngày thường,tù nhân quan trọng này ngàn vạn lần không thể có nửa điểm sơ suất, chonên hắn đem ta đuổi ra trước, thì ra đồ ăn phân nửa là cho hắn, thậtđúng là sợ ta thả tù nhân ra hay sao, cư nhiên thật sự muốn đích thântrông giữ chỗ này.”

Thất Nương đầu tiên tỏ vẻ tức giận Vưu Tiên trước mặt Trần Tam để lấp l**m đi việc này, Trần Tam nghe xong quả nhiên không hề hoài nghi, mởcửa, chủ tớ hai người đi ra xong, Trần Tam đang muốn khóa cửa, “Tiểu Tử” đột nhiên a một tiếng, khiến Trần Tam hoảng sợ quay lại hỏi: “Sao vậy?”

Trong khoảnh khắc hắn xoay người Sa Lang đã lẻn ra, “Tiểu Tử” nói:“Tôi hoa mắt thôi, bị cái bóng của mình dọa sợ, không sao không sao.”

Thất Nương sẵng giọng: “Cũng tại ngươi cứ nghi thần nghi quỷ, khiếncả ta cũng bị hoảng sợ, được rồi, vị đại ca này, đồ ăn đều đã mang vào,hôm nay sẽ không lại mang thêm nữa, chúng ta đi trước đây.”

Trần Tam chào các nàng xong, xoay người khóa cửa lại.

Cứ như thế, các nàng hữu kinh vô hiểm rời khỏi tử lao.

Bao tiên sinh đứng canh sau một gốc cây gần cửa rừng, nhìn thấy các nàng đi ra, vui vẻ hỏi: “’Thành công?”

Cách đó không xa có một chiếc xe ngựa, thị vệ đứng bên cạnh xe cũngkhông phát hiện các nàng đã đi ra, Thất Nương làm một thủ thế ra hiệuchớ lên tiếng, chỉ chỉ Sa Lang đi theo sau mình.

Giao Sa Lang và lệnh bài của Vưu Tiên cho Bao tiên sinh xong, ThấtNương mới mang theo “Tiểu Tử” ra khỏi rừng, nàng làm ra vẻ nổi giận đùng đùng đi đến chỗ thị vệ.

“Vưu Tiên thật là khinh người quá đáng, nói cái gì mà Tiểu vương giagiao việc cho hắn, cư nhiên không đưa chúng ta về phủ?” Nàng trừng mắthai tên thị vệ: “Tiểu vương gia của các ngươi cho phép đối đãi với chúng ta như vậy sao?”

“Tiểu Tử” nói: “Chắc là Tiểu vương gia có việc quan trọng hơn cầnlàm, nếu không sao lại như vậy được, hôm nay là ngày đại hỉ, tiểu thưđừng nóng giận nữa.”

Thất Nương hừ một tiếng không thèm để ý đến “Tiểu Tử”, quay mạnh đầubước lên xe ngựa, hai thị vệ kia cũng không dám lắm miệng, vội vàng đưacác nàng hồi phủ.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...