Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ)

Chương 79

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Đã nhiều ngày, phủ Thành thủ cực kỳ náo nhiệt, để làm tốt hôn lễ này, mọi người trong phủ đều bận rộn lu bù.

Phải biết rằng ái nữ của thành thủ được gả cho thế tử Triêu Huy thânvương, tương lai chính là Triêu Huy vương phi, vậy nên không thể qualoa, mọi người làm việc đều vô cùng cẩn thận, không dám sơ suất nửaphần.

Thành thủ tân nhiệm ngoài ái nữ chỉ dẫn theo vài người thuộc hạ đếnnhận chức, còn lại đều là người hầu mới tuyển, có người nói Tiểu vươnggia sợ người trong phủ làm việc không được tốt, còn sai người từ phủThân vương đến hỗ trợ.

“Vậy cũng đủ biết được Trương tiểu thư khuynh sắc khuynh thành đếnthế nào mới có thể khiến Tiểu vương gia vừa gặp đã yêu, bằng không người xuất chúng như Tiểu vương gia chúng ta sao lại vội vàng muốn cướiTrương tiểu thư vào cửa như thế chứ.” Tôi tớ trong phủ Thân vương nóinhư vậy với người ngoài.

Đúng vậy! Hồng Phấn Viên của Tiểu vương gia tập hợp đủ các giai nhân, mỹ nhân loại nào còn chưa thấy, có thể khiến hắn để tâm như thế nhấtđịnh là tuyệt sắc hiếm thấy trong thiên hạ! Mọi người nghe xong khôngkhỏi gật đầu.

Không bao lâu, mọi người ở Cao thành đều biết Trương tiểu thư là quốc sắc thiên hương, đẹp như tiên nữ trên trời.

Còn có vài kẻ háo sắc rỗi hơi cũng đến cửa phủ Thành thủ lượn lờ,muốn nhìn một chút xem có cơ hội nhìn thấy dung mạo thần tiên của tiểuthư hay không.

“Người không biết đâu, bây giờ ở bên ngoài đã đồn thành bộ dáng gìnữa rồi!” Tiểu Tử hưng phấn nói, nàng làm nha hoàn bên cạnh Thất Nươngcũng được đưa đến phủ Thành thủ cùng Thất Nương đợi gả.

Thất Nương gập sách lại, hai mắt xuất thần.

Sau khi nàng đồng ý gả cho Lý Mộ, Lý Mộ để cho nàng đến xem Sa Lang.

Tình hình của Sa Lang thực sự không tốt, nó bị nhốt trong lồng, vì không có Thất Nương, nó ăn rất ít, gầy đi rất nhiều.

Thất Nương đau lòng vô cùng, nàng hận không thể tại chỗ đập bẹp tên Vưu Tiên đã bắt cóc nàng đến đây.

Lý Mộ để nàng nhìn thấy Sa Lang xong liền đem nàng đến phủ Thành thủ, sau đó hành động của nàng cũng được thả lỏng hơn nhiều, không chỉ cóthể thường xuyên đi nhìn Sa Lang, còn có thể ra khỏi phủ dạo phố, nhưngmỗi lần ra ngoài để tránh phiền phức nàng đều đi cửa sau.

Đương nhiên, mỗi lần ra ngoài cũng luôn có người đi kèm.

Còn lại chưa đến mười ngày, Thất Nương gõ tay nhè nhẹ xuống bàn, thầm nghĩ, dưới tình cảnh không có bất kỳ ai giúp đỡ thế này, đúng là rấtkhó trốn khỏi Cao thành trở về, huống chi còn có Sa Lang đang ở trongtay Lý Mộ.

Xem ra Lý Mộ đã quyết tâm muốn cưới nàng.

Thế nhưng rốt cuộc là vì sao? Bức họa kia rốt cuộc là có bí mật gì?Lý Mộ sao có thể chắc chắn nàng không biết bí mật của bức tranh như vậy? Hơn nữa tại sao hắn không chịu nói cho nàng?

Tiểu Tử còn đang cằn nhằn lải nhải, Thất Nương nhìn nàng, bỗng dưng cảm thấy thật mệt mỏi.

Bị người bắt đi lúc đầu còn có chút mới mẻ, nhưng cứ bị bắt đi cướp lại như thế này, nàng thấy mệt mỏi.

Lúc nào mới có thể trở lại bên cạnh Ngọc Hổ đây?

“Tiểu Tử, chúng ta ra ngoài một chút.”

Ra khỏi phủ, các nàng đến phía Tây thành nơi náo nhiệt nhất đi dạo.

Ngang qua sông Lý phía Tây Cao thành, có lẽ vì có con sông, khu vực này là nơi sầm uất nhất của Cao thành.

Bờ sông Lý có đậu rất nhiều thuyền bè, ngoài thuyền hoa, du thuyền..còn có rất nhiều thuyền buôn đến buôn bán trao đổi.

Thất Nương nghĩ, nếu muốn chạy trốn, vậy thì đường thủy là cách tốt nhất.

Nhìn lại Tiểu Tử bên cạnh và thị vệ đi theo sau cách ba thước, nàngnhíu mày, làm thế nào mới có thể liên hệ với con thuyền nào đó mà khôngđể ai phát hiện đây?

Nàng bỏ qua những quầy hàng san sát hai bên, vào một quán trà ven đường.

Trong quán trà, tiên sinh kể chuyện đang kể rất hăng say, lúc ông tanói đến đoạn Trương Niểu Nhi ngoái đầu mỉm cười nhìn lại khiến Tiểuvương gia nhung nhớ, chợt nghe phía sau vang lên tiếng loảng xoảng, quay lại liền thấy Tiểu Bách trong quán làm đổ nước trà vào tay áo một vịtiểu thư.

Tiểu Bách trong lòng kêu khổ không thôi, hắn nào có biết khách lạigần như thế, quay người liền đụng phải, cũng may nước trà dọn xuống đãnguội không làm bỏng người.

Ông chủ quán vội vàng chạy ra, vừa mắng Tiểu Bách vừa xin lỗi.

Thất Nương nhẹ nhàng nói: “Không cần trách hắn, là tôi mải nghe tiênsinh kể chuyện quá, không chú ý phía trước có người, đụng phải hắn,không phải lỗi của hắn đâu.”

Ông chủ này đã quen nhìn mặt đoán người, thấy cử chỉ bộ dáng củanàng, biết là thiên kim con nhà giàu, rất sợ đắc tội, lúc này nghe nàngnói như vậy thì thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục cười làm lành nói: “Là tiểuthư đại nhân đại lượng không so đo, vậy… thế này, tiểu thư muốn uống gìchỉ cần nói, quán nhỏ này của tiểu nhân mời.”

Thất Nương cũng cười: “Sao có thể, mọi người cũng là buôn bán kiếmtiền, há lại để ông chịu thiệt. Chỉ có điều, tay áo của tôi bị nước tràlàm dơ, không biết có thể nhờ gia quyến nào là nữ giúp tôi đổi quần áođược không? Ngày mai tôi sẽ trả lại.”

Ông chủ vội vàng gọi vợ đến, bảo bà ta đi tìm quần áo.

Người đàn bà kia mang các nàng vào phòng trong, Thất Nương quay đầubảo Tiểu Tử: “Ta ở đây thay y phục, ngươi đi mua cho ta một gói bánhngọt Liên Ký để ta dùng với trà khi nghe kể chuyện.”

Tiểu Tử sửng sốt, ngập ngừng: “Nhưng tiểu thư, thiếu chủ nói không được để người một mình…”

Thất Nương nóng nảy: “Ngay cả đi hết có một khắc ngươi cũng khôngmuốn đi sao? Ngươi yên tâm, ngoài cửa có hai môn thần kia giữ, ta có thể bay không? Nếu không người để bọn họ đi mua cho ta vậy?”

Tiểu Tử bất đắc dĩ, ra khỏi phòng nói mấy câu với hai thị vệ, hai người kia gật đầu nàng liền vội vã đi ra quán trà.

Thất Nương vừa thay quần áo vừa nhìn qua khe cửa, vừa thấy Tiểu Tửđi, nàng liền nói thầm vào tai người đàn bà kia mấy câu, bà ta sửng sốt, nàng lại nói nhỏ mấy câu như đảm bảo gì đó, bà ta nghe xong mặt màyliền rạng rỡ.

Bà ta kéo Thất Nương đến cạnh tủ quần áo, nhẹ nhàng đẩy, Thất Nương giờ mới phát hiện chỗ này có một cửa nhỏ thông ra hậu viện.

Chờ Thất Nương đi rồi, người đàn bà liền cao giọng: “Tiểu thư, y phục này cô không vừa ý sao? Cái gì? Đỏ quá?… Đỏ có gì không tốt chứ? Côkhông thích?… Thôi thôi, tôi tìm cho cô bộ này…”

Nghe tiếng lục lọi tủ, hai thị vệ đứng sau cửa lắc đầu, hiện giờ vịtiểu thư này nổi tiếng khó chơi trong đám ám vệ vương phủ, nghe bọn ámvệ ở Ngọc Tú biệt viện lén kể lại, vị tiểu thư này quả thực là yêu tinhtrên núi, quậy cho cả biệt viện đến gà bay chó sủa, không ai được yênthân.

Nghe nói lần này ám vệ ở Ngọc Tú biệt viện ai nấy đều xin… không phải đi theo trông coi, vậy nên mới sai bọn họ đến.

Không bao lâu, lại nghe bên trong truyền ra tiếng người đàn bà: “Cáigì? Cái này cô nói quá rồi, tôi nói này tiểu thư, quần áo của người khác đương nhiên không dễ mà vừa vặn, cứ mặc thử trước đi, trở về rồi khôngphải sẽ đổi lại sao?”

Sau đó hình như là tiếng tiểu thư nói nhỏ, nghe không rõ là gì, chỉnghe tiếng người đàn bà: “Được được được, tôi sẽ tìm cho cô…”

Cứ thay qua đổi lại như vậy một lúc lâu, hình như đều không tìm được y phục để vị tiểu thư này vừa ý, hai người ngoài cửa nghe một chút xong,thấy buồn chán, đứng ở cửa tán phét đến tận giời.

Không bao lâu sau, Tiểu Tử đã quay lại.

Nàng mở cửa ra, liền thấy Thất Nương quay lưng về phía nàng nói: “Thôi thôi, mặc như vậy, chẳng phải như là đập vào mắt ấy.”

Người đàn bà cười cười: “Với mắt nhìn của tiểu thư, làm sao có thể vừa ý với những thứ th* t*c của chúng tôi ở đây chứ?”

Tiểu Tử ngạc nhiên nói: “Tiểu thư thay đổi lâu như vậy cũng không vừa ý sao?”

“Không phải vậy,” Thất Nương nhìn thoáng qua Tiểu Tử rồi lại quay đầu nói với người đàn bà: “Không hẳn là như thế, vải thô cũng không phảikhông tốt, chỉ là màu sắc kiểu dáng tôi không thích.”

Nàng và Tiểu Tử ở cùng một thời gian, tính tình của nàng Tiểu Tử cũng biết được một hai, quần áo làm bằng vải thô cũng chưa hẳn nàng sẽ không mặc, nàng cố ý nói như vậy để Tiểu Tử khỏi nghi ngờ.

Tiểu Tử quả nhiên không nghi ngờ, chỉ nhìn lên tóc Thất Nương, khó hiểu hỏi: “Tiểu thư, đồ trang sức của người đâu?”

Thất Nương bình tĩnh đáp: “Ta mặc thế này, mang trang sức không hợpnên bỏ xuống rồi, vừa lúc ngươi cầm đi, miễn cho ta cầm tay lại rơimất.”

Nàng vừa vào cửa, Tiểu Tử cũng liền trở lại, chỉ cần chậm một phút thôi là lộ, thật nguy hiểm.

Thất Nương nhìn Tiểu Tử nhận lấy đồ trang sức, nói: “Đại thẩm thật là người hiền tuệ, tôi vô lễ thử hết bộ này đến bộ khác như vậy cũng không giận, Tiểu Tử, đưa hai lạng bạc đến, thay ta cảm tạ đại thẩm.”

Người đàn bà kia cũng chỉ chờ nàng nói những lời này, cười toe toét,nhưng vẫn tỏ ra khách khí: “Ai nha, có gì đâu… cũng chỉ là những bộ quần áo cũ mà thôi, có mua cũng không đáng giá thế này.”

Thất Nương cười nói: “Đây là để cảm ơn tâm ý của đại thẩm, có là tiền cũng đâu thể so sánh, Tiểu Tử, còn không đưa ra.” Nếu Lý Mộ biết nàngdùng tiền của hắn để rải đường chạy trốn, sắc mặt nhất định sẽ rất thúvị.

Hai lượng bạc có thể mua được mấy bộ đồ mới bằng vải tốt, Tiểu Tử bĩu môi không tình nguyện móc bạc ra.

Thất Nương trở lại phủ Thành thủ sớm ăn cơm xong, đuổi Tiểu Tử đi rồi, lẳng lặng chờ trong phòng.

Chờ một người, một người hôm nay khiến nàng ngạc nhiên không ngờ.

Đêm gần đến canh ba, Thất Nương mở cửa sổ, trăng rất tròn, nhưng trời đêm nhiều mây nên cũng không sáng lắm.

Ngoài cửa sổ không có ai, tuần tra trong phủ vừa đi qua đây, người Lý Mộ phái tới cũng đã đi nghỉ hết.

(Không phải Lý Mộ yên tâm với nàng, mà nàng không có chút võ côngnào, hơn nữa có Sa Lang làm con tin, cho nên Lý Mộ không sợ nàng chạy.)

Nàng đứng trước cửa sổ một hồi, trong lòng dần trở nên nôn nóng.

“Lưu cô nương cũng có lúc sốt ruột sao?” Phía sau một giọng cười nói.

Thất Nương không dám tin, ngạc nhiên xoay người nhìn trong phòng, một bóng người từ trong bóng tối đi ra, khi đến gần cửa sổ bị ánh trăng lờmờ chiếu rõ gương mặt.

Thất Nương nhìn cánh cửa vẫn đóng kín, thở dài nói: “Tuy rằng tôithấy không có nhiều khả năng, nhưng cũng vẫn muốn hỏi ông một câu: Baotiên sinh, ông là người hay là ma?”

Bao tiên sinh thấp giọng cười: “Tôi còn tưởng cô sẽ nói, ông lặng imkhông động lẻn vào khuê phòng nữ tử chưa chồng, không sợ bị người chothành sắc quỷ hay sao?”

Thất Nương không nói nhảm nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Bao tiên sinh sẽ không vô duyên vô cớ đến Cao thành phải không? Ông.. có đúng là vì tôimà đến?”

Thấy Bao tiên sinh gật đầu, nàng xuất kỳ bất ý hỏi: “Vậy bức tranh Mỹ nhân chơi thuyền rốt cuộc có bí mật gì? Có liên quan gì đến tôi? Vì sao Lý Mộ nhất định muốn lấy tôi?”

Bao tiên sinh không cười nữa, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Thất Nương, chẳng biết nghĩ gì mà không nói một lời nào.

Thất Nương cũng nhìn ông ta chằm chằm không chớp mắt, nói: “Tôi nghĩBao tiên sinh rất rõ ràng, nếu không phải vì bức tranh kia, hôm nay tôichắc chắn không phải ở chỗ này, do đó Bao tiên sinh không thể giải thích câu hỏi này cho tôi sao?”

Bao tiên sinh một lát sau mới mở miệng: “Xin lỗi! Tôi không thể nói.”

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Thất Nương, Bao tiên sinh áy náy nói: “Tôi đã nhận lời với người khác, không thể đem việc này nói ra, cho nên…”

Thất Nương cười nhạt: “Không thể nói ra? Nếu là các người thật sự giữ kín được, Lý Mộ sao có thể biết chuyện này?”

Bao tiên sinh không trả lời, chỉ nói: “Lúc này nhiều lời cũng chỉ vôích, chúng ta vẫn nên xem xem làm thế nào quay trở lại Long thành mớiphải, Văn thiếu tướng quân còn đang ở biên thành Lăng thành chờ tin củachúng ta.”

Thất Nương thấy ông ta như vậy, biết cứ tiếp tục hỏi cũng mất công vô ích, chỉ đành kiềm chế khó chịu trong lòng lại, hỏi: “Sao ông biết tôi ở Cao thành?”

Nàng ban ngày đi ra bến tàu, muốn thăm dò xem có cơ hội đi thuyền rakhỏi thành hay không, không ngờ gặp được ông ta, Bao tiên sinh cũng kinh ngạc, còn nói giúp nàng trốn thoát, nhưng thời gian không nhiều, nàngchỉ có thể trao đổi vài câu tình hình gần đây rồi vội vàng quay trở lại.

“Tôi đuổi theo Lý Mộ đến.” Bao tiên sinh nói, “Trên đường hắn trở về, có người nhìn thấy trong đoàn của hắn có người mặc y phục giống như của cô nương, lúc đầu tôi cũng nghĩ là cô, nhưng qua nửa đương, nữ nhân kia đột nhiên biến mất, tôi liền cảm thấy không ổn.

Sau tôi liên lạc với Văn thiếu tướng quân, cảm thấy chuyện này rấtkhả nghi, cho nên một đường theo đến đây, rồi hỏi thăm tin tức trongvương phủ, nhưng đều nói trong vương phủ không có cô nương nào mới đến,sau đó mới lại có tin Lý Mộ muốn thành thân.”

Thất Nương cũng đem chuyện mình bị bắt thế nào kể lại từ đầu đếncuối, nàng nói: “Hiện giờ Sa Lang đang trong tay Lý Mộ, ở đây lại là địa bàn của hắn, chúng ta muốn chạy thoát cũng thật không dễ, hơn nữa thờigian của tôi không còn nhiều, chín ngày sau là hôn lễ rồi.”

Bao tiên sinh cười nói: “Vốn dĩ chúng ta không chắc có thể chạythoát, nhưng bây giờ không giống thế nữa, từ khi cô bị bắt ở Bách Lýthành, tôi quyết định tiếp tục truy theo Lý Mộ, Lưu lão gia đã phái Trần Cương tổ chức thuyền buôn đến Tây Lũng quốc, hai ngày trước bọn họ đãđến Cao thành rồi.”

Thất Nương vừa mừng vừa sợ: “Trần đại ca đến rồi sao? Chuyện này thuận lợi hơn rồi.”

Hai người bắt đầu bàn xem làm thế nào để chạy khỏi đây.

Loại chuyện này đương nhiên nhất thời không thể tìm ra được cách nàovẹn toàn, hai người bàn bạc rất lâu, trốn đi sẽ gặp những vấn đề gì…,không bao lâu sau đêm đã sang canh năm, Bao tiên sinh nghe thấy bênngoài truyền đến tiếng kiêu mơ hồ, nói: “Người làm trong phủ đã dậy rồi, tôi phải đi, có việc cô cứ đến Linh Nhiên cư, cách bến tàu phía Tâythành không xa, chỗ đó là cửa hàng Trần Cương bí mật dùng giá cao mớimua được, bây giờ ai cũng không biết Linh Nhiên cư đã đổi chủ, cửa hàngđó đã mở hơn mười năm, không có ai nghi ngờ gì.”

Tiễn Bao tiên sinh đi rồi, Thất Nương lên giường ngủ bù.

Nàng ngủ thẳng đến trưa mới dậy, ăn cơm xong nghỉ ngơi một chút, nàng liền thẳng tiến Linh Nhiên cư.

Linh Nhiên cư là một cửa hàng không lớn không nhỏ, chuyên bán các đồdùng vật dụng hằng ngày, giữa các cửa hàng san sát không có bất luận chỗ nào đặc biệt.

Trần Cương đã thương lượng với ông chủ cũ của cửa hàng, bán xongchưởng quỹ tiếp tục làm chưởng quỹ, mà hắn là ông chủ thực sự phía sau,ngay cả người làm trong cửa hàng cũng không có ai biết cửa hàng đổi chủ.

Biết được tin tức của Thất Nương xong, Trần Cương sai một người biếtmặt Thất Nương vào làm tiểu nhị trong cửa hàng với danh nghĩa họ hàngcủa chưởng quỹ, làm người trung gian liên lạc.

Thất Nương vừa vào Linh Nhiên cư, người kia liền nhận ra nàng, hắnlập tức ân cần chạy đến hỏi: “Tiểu thư, cô muốn mua gì? Chúng tôi ở đâygiá rẻ hàng đẹp, thứ gì cần đều có.”

Tiểu Tử không biết Tiểu Thư đang yên bỗng nhiên muốn đi dạo cửa hàng, dọc đường các nàng đã vào vài cửa hàng khác nhau, nàng nhìn lướt qua,khinh miệt nói: “Những thứ kia làm sao tốt hơn được so với nhà chúng ta, ai muốn hàng rẻ của ngươi chứ?”

Tiểu nhị lập tức quay qua Tiểu Tử cười lấy lòng nói: “Xem trang phụccủa cô nương đã biết đồ ở nhà đều là tốt, chỉ là có tốt nhưng chưa hẳnđã có hiếm quý, cửa hàng chúng tôi hàng hóa mới mẻ, trong Cao thành cònchưa ở đâu bán, cô nương thử nhìn xem.”

Tiểu Tử giương mắt nhìn sang quả nhiên có mấy thứ chưa từng gặp qua, “a” một tiếng, đi theo tiểu nhị vào bên trong xem.

Thất Nương thấy hắn làm việc khôn khéo, trong lòng có chút tính toán.

Tiểu nhị kia nhìn thị vệ ngoài cửa, nói: “Tiểu thư hay là cũng xemthử đi, tuyệt đối là chưa từng gặp qua đâu.” Rồi hạ giọng nói, “Tiểunhân là Tiểu Triệu của Phong Đô Nhã, Nhị tiểu thư có gì dặn dò cứ nóivới tiểu nhân.”

Thất Nương khẽ gật đầu, Tiểu Tử bên kia kêu lên: “Tiểu thư, người nhìn thử xem, thật sự là khá thú vị.”

Thất Nương quay lại, Tiểu Tử trong tay cầm một đôi giày nói: “Ngườixem, giày này có đính cả cây cọc gỗ, có phải là lạ không?” Chính là mộtđôi giày cao gót, nhưng gót chỉ tầm một tấc không cao lắm.

Tiểu Triệu lập tức nói: “Cô nương thực sự có con mắt tinh tường, giày này làm riêng cho các cô nương, đi vào rồi sẽ giúp thân hình càng thêmthon dài yểu điệu, cô có muốn đi thử không?”

Thất Nương làm bộ như rất hiếu kỳ, vì vậy hai người đều thử giày.

Trong lúc Tiểu Tử chọn giày, nàng liền thừa dịp giao cho Tiểu Triệumột việc. Khi hai người từ Linh Nhiên cư đi ra, nghe Tiểu Tử ồn ào hưngphấn nói muốn cho đám nha đầu trong phủ xem giày mới của nàng, ThấtNương lộ ra vẻ tươi cười đã lâu mới thấy.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...