Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ)

Chương 29

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

AdsTam Trọng Môn, Thất Nương thấy cũng khá dễ dàng, chỉ cần trong vòngbảy bước làm ra một bài thơ, vô luận là hay hay dở đều có thể qua cửa.

Nàng thấy là dễ dàng, nhưng bản thân mình trong đầu chỉ cần tìm mộtbài thơ thích hợp với đề bài là xong, không nghĩ đến người khác chẳng lẽ có thể dễ dàng bảy bước thành thơ như vậy? Cho nên có thể vào được TamTrọng Môn, số người cũng đã ít đi rất nhiều.

Thất Nương nghĩ ngợi, rồi không đợi Lưu Thành Hề, Văn Ngọc Hổ nữa, mang theo Song My trực tiếp đi vào Tam Trọng Môn.

Sau cửa thứ ba là một dãy hành lang dài, Thất Nương theo lời tiểuđồng chỉ đường đi dọc hết mấy vòng hành lang, cuối cùng tiến vào mộtgian đại sảnh. Ở đó đã thấy đám người Hạ Lan Thuyền, còn có bọn ỨngThiên, trừ Vương Trữ không qua được phần thi bảy bước thành thơ, còn lại đều có mặt đông đủ.

“Tiểu tử Vương Trữ này cũng thật vô dụng, bình thường chúng ta tậpluyện cũng không thấy hắn như vậy, ai ngờ đến đây lại chết khiếp, aiz…”Chu Lăng tức giận nói.

Thất Nương hỏi ngược lại:

“Các người bình thường tập luyện? Các người biết cửa thứ ba là bảy bước thành thơ?”

Chu Lăng đáp:

“Đề mục Tam Trọng Môn hàng năm đều không thay đổi, ngươi ngay cả điều này cũng không biết mà dám qua chín cửa?”

Nếu đã muốn tham gia thi, mọi người dĩ nhiên muốn biết đề thi thếnào, tự nhiên là sẽ có người tìm hỏi đề thi hội ngắm đèn đến tột cùng có nội dung ra sao.

Thất Nương cười nói: “Ta tự biết mình không có khả năng Vấn Thái, tựnhiên là không hy vọng xa xôi qua được chín cửa, ta bất quá chỉ là theođường ca đến xem náo nhiệt thôi.”, lại hỏi, “Vậy đề mục cửa thứ tư thếnào, ngươi cũng biết sao?”

Chu Lăng lắc đầu nói:

“Sau ba cửa, đề mục hàng năm khác nhau, ta sao biết được, bất quá chắc cũng không ngoài lục nghệ đâu.”

(Lục nghệ: Sáu tài nghệ dạy học trò thời xưa là lễ, nhạc, xạ (bắn), ngự (cưỡi ngựa), thủ (học chữ), số (học tính))

Thất Nương ừ à tỏ vẻ trước kia đường ca có nói qua, chỉ là mình không chú ý nghe thôi.

Đầu nàng lại xuất hiện một ý nghĩ khác, chủ nhân Hồ Lô Viên này, chỉsợ không đơn giản, hội thi ngắm đèn này rõ ràng để chọn lựa nhân tài,phải biết rằng chỉ triều đình mới có quyền chọn lựa nhân tài, hắn cũngmuốn chọn nhân tài làm gì? Mà kỳ lạ là hội thi này không phải mới có,triều đình vì sao không can thiệp?

“……Thất Lương, Thành Hề đâu rồi?” Mạnh Tinh hỏi.

Song My theo sau Thất Nương đáp:

“Thiếu gia nhà ta từ lúc thi câu đối đã vào trước rồi, chúng ta cũng không biết Đại thiếu gia và Văn công tử ra sao nữa.”

Mạnh Tinh ngẩn ra, cùng bọn Ứng Thiên đưa mắt nhìn nhau, bọn họ vàLưu Thành Hề thân như huynh đệ, sao lại không rõ thực lực của hắn? Hắnthông minh dù không phải xếp cao nhất trong việc học, nhưng trong cáccuộc thi của trường Lục Kiều trước giờ cũng nằm trong mười người đứngđầu. Hiện giờ Thất Nương có thể tiến vào trước cả Lưu Thành Hề, biếtkhông thể khinh thường nàng, lại nghĩ đến bài Mỹ nhân ngâm trước đó,không khỏi lại thêm vài phần kính trọng.

Thất Nương nhìn bốn phía đánh giá:

“Nơi này sao không thấy vị tiên sinh hay tiểu đồng nào vậy?”

Chu Lăng đáp:

“Sau giờ Tuất (19 – 21h), những người thi còn lại sẽ không có cơ hội vào được nữa, chờ đến giờ Tuất mới có người đến.”

Song My lắp bắp kinh hãi:

“Giờ Tuất đến, những người còn lại sẽ không vào được nữa sao? Vậy Đại thiếu gia làm sao bây giờ?”

Chợt nghe phía sau truyền đến tiếng cười cùng giọng nói quen thuộc:

“Song My, ngươi xem thường ta như vậy sao?”

Mọi người quay đầu nhìn lại, đúng là Lưu Thành Hề và Văn Ngọc Hổ, Thiên Nhai theo phía sau thở phì phì nói:

“Ngươi không khỏi quá coi thường người khác, tốt xấu gì Đại thiếu gia nhà chúng ta trước kia cũng xếp thứ nhất thứ nhì trong trường LụcKiều…”

Song My le le lưỡi, đang muốn nói, ánh mắt lại bị người vào ngay sauĐại thiếu gia hấp dẫn. Trong đại sảnh, không riêng gì Song My, rất nhiều người cũng không tự chủ được mà chú ý đến hắn.

Người vừa vào là một thiếu niên mặc áo gấm lông điêu, tầm khoảng mười lăm mười sáu tuổi, vẻ mặt kiêu căng, cặp mắt lãnh khốc ngạo nghễ nhưnhìn từ trên xuống, khí thế vô song giống như một mình có thể sánh ngang thiên hạ.

“Ánh mắt của hắn, giống Sa lang….” Song My khẽ thì thầm.

Song My nói không sai, cái nhìn của hắn có cảm giác áp bách như Sa lang lúc săn mồi, khiến người ta không dám đối diện.

Thiếu niên này tuổi không lớn, khí thế lại cuồng ngạo như thế, khiến mọi người bất giác đều cảm thấy nguy hiểm.

Theo sau hắn là thị vệ, người này Thất Nương thấy quen quen, nhưng nhất thời lại không nhớ ra gặp được ở đâu.

Nàng quay đầu định hỏi Song My, lại thấy Văn Ngọc Hổ và Hạ Lan Thuyền cùng khẽ gật đầu tỏ ý chào hỏi nhau, lúc này mới nhớ đến bọn họ cùnglàm quan trong triều, đương nhiên là có biết nhau, tuy rằng hiển nhiênquan hệ không phải rất quen thuộc, hai người ai cũng không tiến thêmbước nào về phía đối phương.

Mọi người lại đợi thêm một lúc nữa, ước chừng qua trên dưới một khắcchung, từ bên cửa hông một người đàn ông tiến vào. Người này tầm ba lămba sáu tuổi, mặt chữ điền, tai to, nói đẹp thì không đúng, nhưng cũngkhông thể nói là khó coi, dáng người cao to, một con chim kiêu đậu trênvai hắn, bộ dáng trông hung hãn còn bắt mắt hơn cả chủ nhân của nó.

Chim kiêu (một giống chim rất dữ giống loài cú vọ)

Theo sau người này có ba tiểu đồng, một tiểu đồng bưng một cái khaylớn được che lại bằng vải đỏ, hai tiểu đồng còn lại cùng nhau nâng mộtcái rương vào đại sảnh.

Người đàn ông đứng yên vị một chỗ xong, nhìn toàn thể xung quanh, ánh mắt ngừng lại một chút trên người Sa lang, sau đó lại tiếp tục chuyểndời, chậm rãi mở miệng:

“Bỉ* họ Bao, mọi người có thể gọi ta là Bao tiên sinh, hiện tại giờTuất đã đến, chắc các vị đều rất sốt ruột muốn biết đề mục ở cửa thứ tanày là gì, tin rằng các vị đều biết đề mục Cửu Trọng Môn đều trong vòngLục nghệ,” Tay hắn chậm rãi khoát lên cái khay đậy vải đỏ, “Đề mục thứtư chính là…” Hắn nhấc tấm vải đỏ lên, nói ra một chữ duy nhất: “…Bắn!”Trên khay nhìn rõ là một chiếc cung.

*Bỉ (bỉ nhân, kẻ hèn này,..): cách xưng hô khiêm tốn (tỏ ý mình còn kém cỏi) của người có học thời xưa.

Bắn tên? Thất Nương ngẩn ra, nàng tay trói gà không chặt, sợ rằngngay cả cung đều kéo không nổi, sao có thể bắn? Như vậy chẳng phải mìnhvô duyên với sáu cửa tiếp theo sao?

Nói thật ra, nàng cũng chẳng quan tâm mấy đến vượt qua được Cửu Trọng Môn hay không, quan trọng là… không thể phá hỏng Hạ Lan Thuyền VấnThái, điều này khiến nàng sao có thể không thở dài.

“Chỉ có điều, lần này bắn cung khác với trước đây.” Người đàn ôngtiếp đó công bố quy tắc trận đấu: cứ hai người thành một tổ, một ngườibắn, một người đội quả táo làm bia, đầu tiên rút thăm lấy đề thi, saukhi bắn cả hai người phải cùng nhau làm một bài thơ. Nếu tên chưa kịpbắn hoặc bắn không trúng mà táo rơi xuống, người bắn được qua cửa, tênđã bắn mà quả táo chưa rơi khỏi đầu, người làm bia thắng, bắn trúng quảtáo, hai người đều qua.

Thì ra chất trong rương kia toàn là táo.

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Ai bắn tên? Ai làm bia?

Người bắn, không cẩn thận một chút thôi liền mất luôn mạng nhỏ củangười khác, người làm bia, không cẩn thận một chút sẽ bị người ta lấymất mạng nhỏ.

Khó nhằn đây! Thất Nương muốn cười, người ra đề mục này cũng thậtđộc! Bị người ta dùng tên chĩa vào người còn phải nghĩ thơ, xem ra chính mình muốn qua Tứ Trọng Môn này chỉ còn cách làm bia thôi.

Vị Bao tiên sinh kia cười cười rồi nói tiếp:

“Các người có thể tự do lựa chọn người hợp tác, đương nhiên nếu không muốn tham gia có thể chọn rời khỏi đây.”

Đã đến nơi này rồi đương nhiên không ai muốn đi, cũng may phần lớnđều có bạn đi cùng, cùng người của mình hợp tác so với đem mạng chongười không quen biết dĩ nhiên tốt hơn nhiều.

Nhưng cũng có ngoại lệ, tỷ như….

Hạ Lan Thuyền đã đi tới:

“Ứng công tử, bên này tựa hồ lẻ một người, không biết Ứng công tử có đồng ý cùng tại hạ thành một tổ?”

Tuy rằng mặt hắn lộ ra mỉm cười, nhưng không khí lại có chút căng thẳng.

Ứng Thiên lạnh nhạt nói:

“Có thể cùng Lãnh Ngọc công tử thành một tổ, là vinh hạnh của Ứng Thiên.”

Trước mắt thiếu người, hắn dù nghĩ thế nào cũng phải đồng ý đề nghịcủa Hạ Lan Thuyền, lần này chẳng những thi về tài nghệ mà còn cả nănglực ý chí, nếu không dù hắn qua được cửa này, tâm lý cũng là bại bởi HạLan Thuyền.

Lưu Thành Hề nói với Thất Nương:

“Đệ và Văn đại ca thành một tổ đi.”

Văn Ngọc Hổ là võ tướng, bản lĩnh bắn tên của hắn tự nhiên là vững vàng hơn nhiều so với những người khác.

Còn lại Lưu Thành Hề cùng Chu Lăng thành một tổ, Mạnh Tinh và Lý Tứ Lang thành một tổ.

Sau khi ai nấy đã phân tổ xong, Bao tiên sinh dẫn mọi người ra khỏi đại sảnh đến một khu đất trống bên ngoài để bắt đầu.

Truyện full