Quán Cơm Gần Trường Đại Học

Chương 7

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

*Dịch word by word thì là thấy ánh sáng sẽ chết, thường dùng để hình dung các sinh vật yếu ớt, sức chống cự kém, mọi đặc tính sinh trưởng đều phụ thuộc vài loài mạnh hơn. “Quang” ở đây cũng có thể hiểu là “điều kiện bất lợi”.

Nghĩa chuyển là khi gặp bạn trên mạng, phát hiện ra người ta không được như trong tưởng tượng của mình, có thể khiến người ta giật mình. Đây nhằm ám chỉ sự tương phản giữa lý thuyết và thực tế.

“Tiểu Húc Tử, cậu có chỗ nào không phải hả? Cả vịt nướng cũng không thèm ăn. Xuống đưa mấy xu cho gái thôi mà đã thay đổi hẳn, đừng nói là thất tình đấy nhé?” Lý Lược bên cạnh vừa ăn vừa nói.

Kì Húc không đáp, ngược lại có người khác nói thay, “Còn chưa bắt đầu mà đã kết thúc á? Từ trước đến giờ có từng yêu nhau hả?”

Kì Húc không có tâm trạng ba hoa cùng bọn họ, cậu càng nghĩ cáng thấy có cái gì đó không đúng. Anh Thiên Du quá bất bình thường, giận dữ mà tới, ném hộp cơm cho rồi cũng giận dữ mà đi, vừa nãy có gọi điện thoại cũng không thèm nhận. Xem ra có chuyện lớn xảy ra rồi!

Cơm nước xong, Kì Húc tiếp tục gọi điện thoại cho Hải Thiên Du, mấy cuộc liền vẫn ở trong trạng thái không ai nhấc máy. Cậu không sống được nữa mất, cậu có chuyện gì cũng đặc biệt muốn chia sẻ với anh Thiên Du ngay, không giữ được qua đêm, nếu không thì không ngủ được.

Trời đã tối rồi, gió đêm phần phật. Kì Húc thay quần áo, bao mình hệt cái bánh nếp. Cảnh này khiến toàn thể anh em trong phòng kinh sợ, “Kì Húc, đã muộn thế này, lại lạnh nữa, chú định đi đâu?”

Đừng hỏi tại sao họ lại giật mình đến thế, chỉ là Kì Húc là một trạch siêu cấp, buổi tối một mực vùi trong kí túc xá, ngay cả hoạt động sinh viên cũng ít tham gia, chứ đừng nói đến trời đêm đông lại ra ngoài.

“Tôi qua chỗ anh Thiên Du xem thế nào đã, có thể đêm nay sẽ về.” Kì Húc buông lại một câu rồi đi ra cửa.

Sân trường ban đêm vắng lạnh hơm buổi sáng nhiều, mặc dù cũng có không ít thanh niên không sợ giá rét đi lại. Kì Húc rụt cổ, rảo bước về phía cửa Tây.

Cậu suy nghĩ lâu lắc mà vẫn không biết mình đã làm gì chọc giận anh Thiên Du, ngoại trừ việc cho bạn học mấy xu tiền ra thì cậu chẳng nghĩ được cái gì khác. Nhưng mấy xu thôi cũng có thể giận đến cỡ ấy sao?

Không nghĩ ra, mà cũng vì không nghĩ ra, cho nên càng khiến người ta khó mà an tâm.

Kì Húc đẩy cửa quán cơm ngon Thiên Húc ra, “Xin hỏi anh Hải có ở đây không ạ?”

“À, hóa ra là Kì Húc đấy hả. Anh chủ hôm nay về sớm lắm, chắc là có chuyện gì đấy. Có phải em muốn ăn đồ khuya không? Để chị viết đơn cho?” Phục vụ của quán đều quen biết Kì Húc, cũng biết quan hệ của cậu và ông chủ rất tốt. Hơn nữa cậu cũng dễ nói chuyện, mọi người một hai câu đã thân thuộc rồi.

Kì Húc khoát khoát tay, “Không cần ăn khuya, em đi tìm anh Thiên Du thôi ạ. Vậy em đến nhà anh ấy vậy, cám ơn, em đi đây.”

Kì Húc tới phòng thuê, gõ cửa mãi mới được mở. Lại nhìn thấy gương mặt chán nản của Hải Thiên Du, tựa như đã trải qua biết bao tang thương.

Lúc Hải Thiên Du phát hiện người gõ cửa là Kì Húc, anh thốt lên, “Tiểu Húc?” Sau đó không nhúc nhích mà nhìn cậu.

Kì Húc chỉ thấy mũi và họng mình rất khó chịu, cả phòng toàn mùi thuốc lá, chẳng biết Hải Thiên Du đã hút bao nhiêu rồi. Cậu đi vào nhà, mở cửa sổ ra cho thoáng, “Anh Thiên Du, anh làm gì mà hút nhiều vậy? Không tốt cho cơ thể đâu. Có chuyện gì anh không thể nói với em sao? Nếu em chọc giận anh, anh phải nói cho em biết chứ, em dốt lắm, không biết anh nghĩ gì.”

“Em nguyện ý nghe thật sao?” Hải Thiên Du đứng gần Kỳ Húc, không giấu nổi nỗi bi thương.

“Đương nhiên là đồng ý, chúng ta là anh em tốt mà. Là anh em tốt tốt nhất, chuyện của anh cũng là chuyện của em.” Kỳ Húc vỗ ngực, sau một lúc lại bị sặc khói. Cậu ngẩng đầu nhìn thấy cửa phòng đang mở, bên trong khói mù lượn lờ. Cậu vào phòng, mở cửa sổ ra.

Xong rồi, quay đầu lại thì thấy đầu giường có chiếc gạt tàn đầy ắp, còn có mấy cái vương trên mặt bàn. Kỳ Húc muốn dọn lại, quay đầu thì thấy trên giường là một cuốn album rất to, đang mở rộng đặt trên chăn. Cậu đi qua nhìn một cái, nhưng không ngờ ban đầu xem còn thấy hay hay, ai dè càng xem càng ngỡ ngàng. Cậu không thể tin nổi mà nhìn hải Thiên Du.

Cả một cuốn album dày cộm đều là ảnh của cậu và Hải Thiên Du, chính xác là ảnh về cậu mới đúng. Nghiêm túc học bài, lúc ngủ say sưa, vui vẻ ăn cơm, khoác cặp đi học, cười hạnh phúc, khó chịu khịt mũi…. Còn có những tấm chụp giỡn với Hải Thiên Du.

Kỳ Húc ngạc nhiên không ngớt, loáng thoáng nhận ra gì đó, nhưng còn chưa kịp xác nhận, Hải Thiên Du đã lại gần, mặt đối mặt, hai người chỉ còn cách nhau khoảng hai nắm tay.

Giọng anh khàn khàn, “Tiểu Húc, em đã hiểu ra chưa? Anh không muốn làm anh em với em, chưa bao giờ muốn!”

Kỳ Húc mở to hai mắt, không biết nên nói cái gì, “Anh Thiên Du, anh… Anh bình tĩnh chút đi.”

“Tôi không bình tĩnh nổi!” Hải Thiên Du gào lên, trực tiếp chộp lấy tay Kỳ Húc, “Tiểu Húc, anh thích em, anh thích em từ rất lâu rất lâu rồi. Em đừng có làm quen với bất kì đứa con gái nào được không?”

“Em em…” Kỳ Húc nóng nảy giãy giụa, “Anh buông em ra, chúng ta từ từ nói chuyện.”

‘Không thả, anh không thể thả em ra được.” Mắt Hải Thiên Du đỏ sọng lên, kích động không thôi, bắt lấy Kỳ Húc đè cậu xuống giường, “Nếu anh thổ lộ với em sớm hơn, có phải chúng ta có thể ở bên nhau không? Có phải em sẽ không để ý đến người khác? Tiểu Húc, em nói đi, về sau hai chúng ta sẽ ở bên nhau, không còn ai khác nữa!”

“Buông em ra, đau quá…” Kỳ Húc bị đè lại không thể động đậy, hai tay bị bóp như sắp gẫy. Vừa nãy nghe phải những lời kinh hồn của Hải Thiên Du, đầu óc cậu trống rỗng, chỉ biết giãy giụa không ngừng.

“Anh buông em ra, đừng như vậy mà.” Kỳ Húc mở to hai mắt nhìn Hải Thiên Du lúc này gần như phát điên. Mặt anh càng lúc càng gần, cuối cùng cậu bị hôn mạnh xuống. Đầu lưỡi linh hoạt trượt thẳng vào, xâm chiếm từng tấc khoang miệng mềm nóng. Cảm giác xa lạ chớp mắt lan ra toàn thân, hồn cậu chân chính bay lên trời mất rồi.

Cắn gặm một lúc lâu, Hải Thiên Du mới buông cặp môi kia ra, anh cảm giác an tâm lên nhiều. Nhưng Kì Húc dưới anh thì vẻ như không ổn lắm, không giãy giụa không mắng chửi, chỉ dùng ánh mắt kinh hoảng nhìn anh, nước mắt long lanh như sắp rớt.

“Tiểu Húc?” Hải Thiên Du hỏi thử một tiếng.

“Buông tôi ra!” Kì Húc chợt giãy ra, cũng không biết đã lấy sức từ đâu mà đẩy được Hải Thiên Du, vội vã lao ra khỏi phòng, rời khỏi căn nhà thuê.

Cửa chính mở toang, gió lạnh luồn thẳng vào trong phòng. Hải Thiên Du trở nên tỉnh táo, nhưng cũng tuyệt vọng. Anh biết, sự tín nhiệm nhiều năm qua, chỉ vài phút này đã tan vào đất.

Anh biết mình quá xúc động, nhưng kể từ lúc thấy màn ở dưới tầng 1 ký túc xá ấy là anh không thể tỉnh táo nổi. Rõ ràng đã nghĩ, sau này Kì Húc đi đâu anh sẽ theo đấy. Nhưng cho dù có nghĩ thế nào anh cũng không dám tưởng tượng cậu sẽ ở bên người khác, cho tới tận bây giờ vẫn cứ mãi lờ đi chuyện này. Anh chỉ chờ đợi một ngày Kì Húc sẽ hiểu sự quan tâm và chăm sóc của anh, có thể thích anh.

Chẳng qua là không muốn đối diện với chuyện đã xảy ra, đột nhiên một chuyện tập kích khiến anh không biết làm cách nào. Anh buông xuống mọi chuyện, cố giữ cho mình tỉnh táo. Nhưng anh không nhìn được mà vuốt ve gương mặt người kia trên ảnh, không nhịn được suy nghĩ muốn cậu làm của riêng. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện người ấy sẽ bên kẻ khác, thậm chí là kết hôn, anh sẽ cảm giác như bị quỷ nhập, đau đớn đến không là chính mình.

Đơn giản là bị ma ám!

Hải Thiên Du lấy một điếu thuốc ra đốt, yên lặng hút. Giờ Tiểu Húc sẽ nghĩ về anh như thế nào đây?  Liệu em ấy có coi mình là kẻ biến thái không? Nhưng cứ chiếu theo phản ứng của Kỳ Húc vừa nãy thì anh mấy em ấy thật rồi, mất vĩnh viễn.

Nửa tháng trôi qua, Kỳ Húc gần như mất tích, không một lời thăm hỏi, không một ngày ghé qua Thiên Húc ăn cơm, thậm chí điện thoại cũng không thèm nhận. Hải Thiên Du không nhịn được ghé qua kí túc xá chỗ cậu, nhưng chưa vào đến cửa đã bị chặn lại, người ta nói thẳng là Kỳ Húc đi vắng.

Hải Thiên Du biết là cậu đang tránh anh, cậu không muốn gặp anh, nhưng anh vẫn ôm hy vọng được gặp mặt cậu.

Sau ba lần bốn lượt, Hải Thiên Du cũng không đến tìm nữa, ngay cả điện thoại cũng không còn gọi. Mỗi ngày đều trải qua rất bình thường, không mở quán thì cũng là ăn với ngủ. Chỉ có đêm về là hay trằn trọc, ngắm nhìn người kia qua từng tấm ảnh, rồi yên tĩnh hút một điếu thuốc.

Anh nhớ lại ngày đó, sao hôm ấy mình lại xúc động vậy cơ chứ, sao lại nói thẳng hết ra, mà vì sao lại gần như uy hiếp em ấy? Sau đó lại thấy, lý tưởng cả đời mình là ở bên Kỳ Húc, nhưng thực tế đã chứng minh, đó chỉ là một lý tưởng bất khả thi, thậm chí còn là một giấc mộng giữa ban ngày. Tưởng tượng và thực tế luôn có một khoảng cách lớn, thậm chí có lúc anh còn không chấp nhận nổi sự thật, vốn sẽ định không thổ lộ, nhưng cuối cùng vẫn cứ nói ra.

Thì ra thứ tình cảm này không thể ra ngoài ánh sáng, nếu bị đưa ra sẽ chỉ có một kết cục, kiến quang tử.

Có lẽ ngay từ lúc ban đầu đây đã là sai lầm. Anh luôn trông chừng Tiểu Húc, nhưng chưa một lần hỏi người ta xem có đồng ý để anh bên cạnh như vậy hay không. Anh luôn muốn Tiểu Húc vui vẻ, nhưng vẫn chẳng nén nổi tư tâm của mình. Giờ đây Tiểu Húc đã không còn cần anh chăm sóc nữa, thậm chí là không muốn thấy anh, vậy anh có còn cần ở lại đây nữa không?

Chẳng qua là, Tiểu Húc, em có hận anh không?

Ba ngày sau, đại học S truyền tai nhau… Tiệm cơm cùng gian lẩu Thiên Húc sẽ đóng cửa, quán sắp bị chuyển nhượng.

Hiếm hoi mới có một quán cơm ăn hợp miệng gần trường, giờ lại sắp đóng cửa, ai cũng cố ăn vài bữa cuối, coi như cũng có một vài kỉ niệm vui vẻ.

Cả trường duy nhất chỉ có một người không tiếc hận mà lại thấy kinh ngạc khiếp hãi. Kỳ Húc đang ăn cơm trong canteen nghe tin, chiếc thìa rơi xuống đánh “choang”, “Thiên Húc đóng cửa? Tại sao? Không phải đang ăn nên làm ra lắm à?”

“Ai mà biết, nghe nói là chủ quán đột nhiên không muốn làm nữa thôi.”

Tại sao lại không muốn làm? Anh Thiên Du muốn rời đi sao? Cậu sẽ không còn được gặp lại anh Thiên Du nữa ư? Kỳ Húc nuốt vội mấy miếng cơm, thả khay xuống rồi đi.

Gió vẫn rét như thế, nhưng Kỳ Húc không quan tâm. Cậu sải chân chạy, gió qua miệng tràn vào phổi, rất khó chịu. Nhưng khó chịu hơn là tin anh Thiên Du sắp rời đi. Cả thế giới này đều rõ người cậu thích nhất là Hải Thiên Du, cớ sao anh lại rời đi?

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...