Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Chương 75: Hoàng Thành Nam Chiếu Quốc, cung Chính Dương

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Yến Băng Hàn nhìnphần văn kiện tuyệt mật được đặt dưới nghiên mực trên bàn, chân mày nhíu chặt lại, hắn đã trầm tư gần một canh giờ rồi, vẫn không đưa ra quyếtđịnh được.

"Điện hạ, đã buổi trưa rồi, người có muốn dùng bữatrước hay không?” thái giám thân cận Hoàng Bảo tiến lên quỳ xuống, tiếng nói lanh lảnh vang khắp thư phòng rộng rãi, kích thích một trận tiếngvang, làm chân mày Yến Băng Hàn nhíu chặt hơn.

Hoàng Bảo quan sát sắc mặt rồi nói chuyện, vừa thấy biểu cảm của Yến Băng Hàn, vội dập đầu nói: “Điện hạ bớt giận, nô tài đáng chết! quấy rầy điện hạ thanh tĩnh,nô tài đáng chết! Xin điện hạ thứ tội!”

"Đi xuống!" Yến Băng Hànquát lạnh, lúc Hoàng Bảo đang sắp té nhào lui ra, lại nghe được tiếngnói lạnh lùng vang lên sau lưng lần nữa, “Đứng lại! Bây giờ thời tiếtnhư thế nào? Tại sao lại nhiều mây như vậy?”

Hoàng Bảo vội vàng xoay người, lần nữa quỳ xuống, nói: "Bẩm thái tử điện hạ, ngày hôm nay tuyết rơi! Cho trời nhiều mây!"

"Tuyết rơi? Nhanh như vậy tuyết đã rơi xuống rồi?" Yến Băng Hàn nói nhỏ, từ từ bước thong thả đến cửa, Hoàng Bảo vội vàng mở cửa, để Yến Băng Hàn đira ngoài, "Thật sự là tuyết rơi!"

Yến Băng Hàn vươn tay, nhẹnhàng đón lấy những bông tuyết đang nhẹ nhàng rơi, ở trong lòng bàn tayấm áp, rất nhanh đã tan biến, như tiếng tĩnh mịch trong lòng hắn vậy!

Lạc Tuyết, thấy những bông tuyết nhẹ bay đầy trời, trắng noãn như nàng, hồn nhiên như nàng, giờ phút này ta làm sao có thể không nhớ đến nàng đượcsao! Bên cạnh có nhiều nữ nhân như vậy, oanh oanh yến yến, ngàn loạiphong tình, nhưng lại không thể nào khiến ta quên nổi người bị thươngtổn như nàng, Lạc Tuyết, không ngờ nàng lại có cái tên đẹp nhue vậy,giống như vẻ ngoài khuynh thành của nàng vậy, cũng chỉ có cái tên xinhđẹp như vậy mới xứng đáng với nàng!

Lạc Tuyết, nàng muốn tay lấydân chúng trong thiên hạ làm trọng, không thể động chút là chém giết,nhưng mà không có nàng ở bên cạnh ta, thiên hạ dân chúng đối với ta có ý nghĩa gì chứ? Lạc Tuyết, suy nghĩ lâu như vậy, ta rốt cuộc đã xác địnhtâm ý của mình. Ta nghĩ muốn nàng, đánh thắng thu về giang sơn hai nước, cho nên nàng nhất định không được rời khỏi ta, nàng sẽ yêu thương tasao?

Sẽ không, từ ánh mắt của nàng ta biết rõ ràng có một đoạnchuyện xưa, có lẽ chính là vị vương gia mà nàng khiều khích khắp nơi,cho nên ta hiểu rất rõ nàng, rất khó để yêu ta, ngay cả như vậy, ta vẫnmuốn có được nàng, sau đó dùng cả quảng đời còn lại, chờ đợi chờ đợi đến một ngày nào đó nàng thật sự yêu ta! Lạc Tuyết, giờ phút này ta thật sự nhớ đến nàng rồi!

"Thái tử ca ca? tại sao huynh lại đứng trong tuyết? Sẽ lạnh đó!" Bình Dao xuất hiện ngoài cửa thư phòng, cả kinh kêu lên.

Yến Băng Hàn nâng khóe mắt lên, mỉm cười, "Bình Dao, muội đến đây làm gì?"

"Muội nghe cung nữ nói Thái tử ca ca chưa dùng cơm trưa, muội lo lắng chohoàng huynh nên đến tìm huynh! Thái Tử ca ca nhanh dùng bữa đi, muội đãsai người đem đồ ăn đến thư phòng rồi!” Bình Dao ríu ra tíu rít nói.

"Ừ." ánh mắt lạnh lùng của Yến Băng Hàn chạm vào ánh mắt Bình Dao, không thể lạnh lùng nổi nữa, liền thu hồi ý định, quay người trở về, Bình Dao đitheo phía sau, vào thư phòng.

"Thái tử ca ca, huynh có phải cóchuyện gì không vui không?" Bình Dao rót cho Yến Băng Hàn một lý rượu,nhìn Yến Băng Hàn uống cạn sạch, liền thốt ra câu này.

"Làm sao có thể như vậy chứ? Ca ca có gì khác ngày thường sao?" Yến Băng Hàn chau chau mày nói.

"Không giống ngày thường tuy ca ca đối xử lạnh lùng với mọi người nhưng hômnay ánh mắt không giống, hôm nay trong ánh mắt ca ca Bình Dao thấy đượchoang mang và đau lòng.” Bình Dao ngiêm túc nhìn chằm chằm ánh mắt củaYến Băng Hàn nói.

"Bậy bạ! Nào có chuyện đó!" Yến Băng Hàn uống xong một ly rượu, điểm một cái lên mũi Bình Dao nói.

"Ca ca, huynh có phải có người trong lòng rồi không? Nàng không thích huynh sao?" Bình Dao dáng vẻ tò mò hỏi.

Yến Băng Hàn "Ha ha" cười, nụ cười có thể nói là vô cùng cay đắng, "Bình Dao, làm sao muội biết?"

"Muội có thể nhìn ra được! Giông như muội thích Vân công tử, mà Vân công tửkhông thích muội cũng như vậy!" Khuôn mặt Bình Dao ảm đạm nói.

"Được rồi, Bình Dao, đừng nghĩ nhiều như vậy, Nam Chiếu ta nam nhân tốt vẫncòn nhiều mà, muội nhất định sẽ gặp được nam nhân tốt hơn Vân công tửgấp ngàn lần." Yến Băng Hàn không muốn nói thẳng ra, thứ nhất là hắn đãđồng ý giữ bí mật cho Lạc Tuyết, một cái khác là cũng không muốn BìnhDao chịu đả kích lớn như vậy, nam nhân thích lâu như vậy lại là một nữnhân, đổi lại là ai cũng sẽ tiếp nhận được.

Bình Dao vẻ mặt đaulòng nói: "Nhưng muội không cam lòng! Ca ca huynh nói xem Vân ca ca cóphải đã có người thương rồi không? Cho nên mới không thích muội?"

"Được rồi, Bình Dao, đừng nhắc đến người này nữa, càng nói càng phiền!" YếnBăng Hàn lại đổ một ngụm rượu lớn, phất tay một cái nói.

Yến Băng Hàn ở thư phòng vẫn ngây ngô đến tối, mới có quyết định. "Hoàng Bảo!"

"Nô tài ở đây! Xin Điện hạ phân phó!" Hoàng Bảo vội vàng tiến lên lên tiếng.

"Người đưa tin vẫn còn an bài ở dịch quán sao?" Yến Băng Hàn hỏi.

"Dạ, Điện hạ là muốn tuyên người này tới gặp Điện hạ sao?"

"Không cần, Bổn cung viết một phong thư, ngươi sau đó mang cho người nọ, làmhắn nhanh chóng xuất cảnh trở về Đại Kim!" Yến băng hàn nhấc bút lên,phân phó nói.

"Dạ, Điện hạ!"

Yến Băng Hàn gửi cho Thượng Quan Lôi một bức thư, sau đó bỏ vào trong thư tuyệt mật, giao cho Hoàng Bảo.

Giao việc cho tất cả người làm, gian thư phòng rộng lớn như vậy chỉ còn lạimột mình hắn, Yến Băng Hàn thở dài, đứng dậy bước về phía trước cửa sổ.Tuyết, vẫn còn rơi không lớn lắm, nhưng đều hạt, trong thư phòng ấm áplại khiến trên người Yến Băng Hàn nổi lên một trận khí lạnh, đưa tay nắm thật chặt cổ áo, nhìn những bông tuyết này, Yến Băng Hàn nhẹ nhàngcười, Lạc Tuyết, nghĩ đến nàng, lòng của ta lại từng chít từng chút ấmáp hơn, ta đã làm theo tâm nguyện của nàng, ngăn chặn Thượng Quan Lôi,nhưng đây chỉ là tạm thời, điều kiện của ta, đó chính là nàng!

Một bông tuyết xuyên thấu qua khe hở trên song cửa sổ nhẹ nhàng đi vào,trong nháy mắt liền bị hơi nóng trong phòng hòa tan, Yến Băng Hàn khôngtiếng động cười yếu ớt , Lạc Tuyết, đợi đợt tuyết này ngừng, ta sẽ đitìm nàng!

Cảnh Châu "Nghịch Kiếm Các" .

Lăng Quân Diệp vội vã kết thúc đại hội trong bang trong vòng một tháng,sau đó cưỡi khoái mã ra khỏi "Nghịch Kiếm Các", hắn chạy như điên khônghề có mục đích, tâm tư hỗn độn, gió lạnh thổi trên mặt, giống như daocắt qua làm đau, nhưng hắn lại không có chút cảm giác nào, chỉ muốn chạy trốn nhanh hơn một chút nữa, nhanh hơn chút nữa . . . . . .

Cho đến khi ngựa mệt mỏi không chạy nổi nữa, Lăng Quân Diệp mới nhảyxuống lưng ngựa, tựa vào một thân cây khô đọng đầy tuyết thở hổn hển.

Bọn họ còn chưa trở lại, đã qua một trận tuyết, bọn họ vẫn chưa trở vềđây, Lăng Quân Diệp giống như cây khô bị rút cạn vậy, lòng dại cũng hung hăng xuống dốc, Vân Thiên, ngươi cùng Diễm ở chung một chỗ, có phải rất vui vẻ không? Có phải. . . . . . Thật sự đã quên ta rồi không?

Không thể, ngươi nhất định không thể quên ta, tình cảm ta đối với ngươiẩn nhẫn đã lâu, đã làm ta khổ sở không chịu nổi, mà ngươi, lại chuyện gì cũng không biết thật sao?

Vân Thiên, ta thật sự muốn liều lĩnh buông tha tất cả để tìm ngươi cóthể không? Tại sao ta không thể giống như Diễm mỗi thời khắc đều có thểbồi bên cạnh ngươi, cùng ngươi họa phúc cùng hưởng? Những ngày này, tathật sự . . . . . . Rất nhớ ngươi. . . . . .

. . . . . . . . . . . .

Uyển an.

Long Ngạo Thiên đã đi dạo trên phố Trường An này năm, sáu lần rồi, mấyngày nay, mỗi ngày hắn đều mơ thấy nơi mà hắn và Lạc Tuyết gặp nhau nhất kiến chung tình, quán rượu quán trà năm đó đã không còn nữa, đã tiệmvải thay thế, một bóng dáng đứng lặng lẽ giữa đám đông qua lại, cô đơntịch mịch.

Lạc Tuyết, nhớ đến ánh mắt kinh ngạc của nàng lúc ấy, như bình nướctrong suốt, trầm luân lòng của ta, cuộc đời này chúng ta chỉ có năm nămduyên phận ấy thôi sao? Không, ta không tin, ta hiểu biết rõ, là ta phụnàng, là ta đẩy nàng xuống vực sâu vô tận này, khiến nàng nhận hết khổnạn, khiến nàng mất đi một cánh tay, ta nhất định sẽ trả lại cho nàng,Lạc Tuyết, trở lại đi! Trở lại bên cạnh ta có được không?

"Vương Gia, người đã đi hơn nửa ngày rồi, có cần nghỉ ngơi một lát không ạ?" Lý Tắc đi phía sau xin chỉ thị nói.

"Bổn vương không mệt, Bổn vương đang tìm một thứ gì đó đã mất." Long Ngạo Thiên yên lặng nhìn con đường này,

môi mỏng chậm rãi nói.

Lý Tắc nhíu may, “Vương gia rơi đồ? Có muốn thuộc hạ phái người đi tìm không? Là vật gì?”

“Làm sao ngươi có thể tìm được chứ? Ngay cả ta cũng chưa chắc có thể tìm trở lại! Bên cạnh nàng……. Có nam nhân khác rồi! Người nam nhân kia chịu vì nàng cùng ta liều mạng, ngươi nói, ta còn có thể gọi về nàng sao?”Long Ngạo Thiên tràn đầy chờ mong nhìn Lý Tắc.

“Vương gia, nó đến Trắc Vương phi trước đây sao? Vương gia có tinn tức của nàng rồi ư?” Lý Tắc ánh mắt lộ ra vui mừng hỏi.

“Bổn vương vẫn không thể xác định, nhưng mà Bổn vương có cảm giác khôngsai được, mặc dù nàng mỗi lần đều là che mặt mà đến, nhưng mà ánh mắtcủa nàng không hề thay đổi, hơn nữa Bổn vương đã từ trong miệng ngườidân đã từng gặp qua nàng phác họa lại, chính là nàng!” Long Ngạo Thiênkhẳng định gật đầu.

“Thật? Vậy thật tốt quá! Chúc mừng Vương gia!” Lý Tắc vẻ mặt hưng phấn nói.

“Nhưng ngươi biết không? Nàng cánh tay trái không còn nứa! Còn có…….đứabé năm đó trong bụng nàng năm đó… Đứa bé kia ở đâu rồi?” Long Ngạo Thiên nghĩ đến chỗ này, hoảng hốt mồ hôi lạnh thấm ướt cả người, trong lònghốt hoảng, chỉ muốn lập tức nhìn thấy Lạc Tuyết để hỏi rõ ràng.

“Trắc vương phi cánh tay không còn nữa? Vương gia lời này của ngài có ýgì?” Lý Tắc kinh hãi, không thể tin được tiểu thư năm đó dịu dàng mỹ lệ, hiền lương thục đứa tiểu thư Lê gia năm đó lại trở thành cụt tay!

“Lý Tắc ngươi vừa trở về, gần một năm qua xảy ra rất nhiều việc, ngươikhông biết. Công tử cụt tay Vân Hận Thiên, ngươi đã từng nghe nói chưa?” Long Ngạo Thiên vẻ mặt đau khổ, khó khăn khép hờ mắt, nói.

Lý Tắc chấn động, ngây ngốc thật lâu, mới nói: “Thuộc hạ dĩ nhiên đãnghe nói qua, mọi người đều nói hắn là một kỳ nhân! Một thân võ côngxuất thần nhập hóa, một chiếc ngọc tiêu câu hồn đoạt phách, chẳng lẽhắn…. Chính là trắc vương phi?”

Thấy Long Ngạo Thiên im lặng ngầm thừa nhận, Lý Tắc đứng như phỗng ở chỗ kia, hai chủ tớ hai ngươi ngây ngốc đứng ở trên đường, nhìn người ta đi tới đi lui,, tìm kiếm bóng dáng màu trắng……..

………………

“Hồi hồn cốc”

Bởi vì trận tuyết này, Ngọc Trần Tử không cho phép Lạc Tuyết và PhongLiệt Diễm xuất cốc, nhất định giữ bọn hắn ở lại chờ tuyết tan mới đượcđi.

Lạc Tuyết không đành lòng từ chối ý của Ngọc Trần Tử, hơn nữa tâm tìnhNgọc Trần Tử không tốt, cho nên liền đồng ý ở lạ mấy ngày. Phong LiệtDiễm tất nhiên là bằng lòng rồi, cả thiên hạ sư công dài sư công ngắn,khiến cho Ngọc Trần Tử rất vui vẻ, trong lòng Lạc Tuyết rất cảm kích đối với Phong Liệt Diễm, hắn có thể khiến Ngọc Trần Tử vui vẻ, thì tự nhiên nàng cũng cảm thấy vui vẻ theo.

Lạc Tuyết đi tắm ở suối nước nóng, Ngọc Trần Tử sợ Phong Liệt Diễm không cẩn thận nhìn thấy thân thể Lạc Tuyết, lộ hết mọi chuyện, liền dẫnPhong Liệt Diễm đi tham quan đàn ong của hắn.

“Sư công lúc con vừa đến Vân Thiên nói với con đó là đàn, nghe nói nó rất lợi hại đúng không ạ?” Phong Liệt Diễm tò mò hỏi.

“Đúng vậy! Chỉ cần bị vật nhỏ ngủ đông này đốt một phát, tính mạng sẽ khó bảo tòn.” Ngọc Trần Tử mỉm cười nói.

“Ha ha, sư công, ở khắp nơi trong cốc đều không bình thương, cảnh sắclại rất đẹp, nhiệt độ rất trong lòng, không trách được Vân Thiên nói chờ đệ ấy xử lý xong mọi chuyện sẽ trở về đây ở cùng người!” Phong LiệtDiễm thở dài nói.

“Thật? Thiên nhi thật sự nói như vậy?” Ngọc Trần Tử kích động không khỏi đề cao âm thanh.

“Ừ. Vân Thiên nói như vậy. Nhưng mà, sư công, nếu đệ ấy cùng người ở lại đây, vậy ta làm thế nào?” Phong Liệt Diễm vòng một vòng tròn lớn mớihỏi đến chỗ mấu chốt.

“Ngươi? Ngươi muốn như thế nào? Ngươi không phải còn có Liệt Diễm SơnTrang sao?” Ngọc Trần Tử không nghĩ đến chuyện này, liền hỏi ngược lại.

Phong Liệt Diễm nóng nảy, “Sư công, con muốn cùng Vân Thiên ở cùng nhau”

“Oh, thì ra là vậy! Sư công cũng quên mất, vậy cũng chỉ đành để bản thân Vân Thiên quyết định, haizzzz, những người trẻ tuổi như các ngươi thậtphiền phúc!” Ngọc Trần Tử như bừng tỉnh ra, sau đó lại lắc đầu, cố ý bĩu môi nói.

“Sư công, người không phải đã từng trải qua tuổi trẻ mới đến tuổi nàysao? Sư công không phải cũng tình thâm ý trọng đối với bà nội sao? Chonên sư công nên ủng hộ Liệt Diễm mơi đúng!”

Phong Liệt Diễm tiếp tục mê hoặc Ngọc Trần Tử.

Ngọc Trần Tử vừa nghe nhắc đến Như Mi, liền ngoan ngoãn đầu hàng, “Đượcrồi được rồi! Tiểu tử ngươi thích như thế nào thì cứ như vậy! Sư côngủng hộ ngươi, nhưng còn…….phải được Thiên nhi đồng ý mới được!”

“Ha ha, chỉ cần sư công đồng ý, sẽ không vấn đề gì!” Phong Liệt Diễm hơn hở ra mặt, len lén nhìn về hướng Ôn tuyền…..

Truyện full

  • Yêu Anh Tôi Được Gì!
    Yêu Anh Tôi Được Gì!

    Tác giả: Lee SunThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Câu chuyện của tôi nói về Trần Thiên Di, một cô bé 17 tuổi tầm thường, luôn luôn bị bạn...

  • Cây Kéo Của Lý Thợ May
    Cây Kéo Của Lý Thợ May

    Editor: Con Dê BayBeta: Con Dê Bay, Phác HồngThể loại: Thần quái, ôn nhu bạc tình công x mỹ nhân thụ, cổ phong, đoản văn, có  thịtMọi...

  • Trường Từ Tạ Sơn Hà
    Trường Từ Tạ Sơn Hà

    “Thần tiên, cũng biết động lòng sao?”Ta nhìn người trước mặt, chiếc áo dài màu trắng của hắn đã bị ta kéo loạn từ nãy, đôi mắt vốn...

  • Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu
    Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu

    Thể loại:hiện đại, có chút gì đó huyền huyễn, nhất thụ nhất công (công tam nhân cách),HEEditor: sarinaangelaĐịch Tu Tư . Phỉ Nhĩ Tư vừa...

  • Tướng Phủ Ngốc Thê
    Tướng Phủ Ngốc Thê

    Converter: Ngocquynh520Editor: Ciao J, Maria Nyoko, White Silk-Hazye, Bat.Số chương: 119Gần đây ở Phượng Lăng Triều có hai tin tức cực...

  • Chồng Yêu Là Quỷ
    Chồng Yêu Là Quỷ

    Thể loại Ngôn tình, Truyện MaNhân gian có những điều cấm kỵ mà không phải ai cũng  biết cũng tin. Ví dụ như đàn bà khi đến kỳ kinh...

  • Xà Quân Như Mặc
    Xà Quân Như Mặc

    Editor: tieunguyennguyenHắn là một cự xà đã tu hành gần vạn năm, chỉ cần vượt qua thiên kiếp lần thứ chín là có thể đứng vào hàng tiên...

  • Cực Phẩm Công Tử
    Cực Phẩm Công Tử

    Thể loại: Võng Du, Ngôn tìnhĐộ dài: 123 chươngEdit: MieAn Nhạc chơi game vì muốn quyến rũ vị học trưởng mà mình yêu thầm, nhưng không...

  • Gợn Gió Đêm
    Gợn Gió Đêm

    Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, gương vỡ lại lành, nữ chủ, 1v1Anh ngồi tù 2 năm khi đang trong kì tuyển sinh đại học....

  • Miên Hoa Chủng Thực Viên
    Miên Hoa Chủng Thực Viên

    Editor: Phong NguyệtBeta: Dưa_chan Thể loại: Nhất thụ nhất công, ngược thân ngược tâm, sm, HECâu chuyện như một cuộc phiêu lưu của hắn...

  • Cố Tử Làm Nữ Phụ
    Cố Tử Làm Nữ Phụ

    Cố Tử vốn là một nữ sát thủ tài giỏi trong hắc đạo, cô thông thạo mọi lĩnh vực và đủ điểu kiện để đứng đầu trêи bảng truy nã của chính...

  • Vương Gia Rất Nghiêm Túc
    Vương Gia Rất Nghiêm Túc

    Edit: Mèo Mạnh MẽSố chương: 10Cô nương bình thường đều ưa thích son phấn bột nước, quyết tâm tinh thông mọi thứ cầm kỳ thi họa.Ấn Hoan...

  • Cây Ô Liu Màu Trắng
    Cây Ô Liu Màu Trắng

    Tên gốc: 白色橄榄树Thể loại: hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE (tuỳ cảm...

  • Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo
    Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo

    Thể loại: Original, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, 1v1, Đoản văn, Ngôi thứ nhấtGiới thiệu:Tôi tên là Thẩm Nhân, dự định sẽ chinh phục...

  • Bất Chấp Yêu Anh
    Bất Chấp Yêu Anh

    Tác giả: Nàng tiên rảnh rang tới mức nhàm chánThể loại: Hiện đại, lãng mạn, truyện ngắnSố phần: 10Editor: NơBeta: IIungaGiới thiệu:Ba...