Phược Long

Chương 14

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

(“Ngươi nếu còn gọi ta là đại ca, thì đừng suy nghĩ những điều không nên có.”

“Ở trong mắt đại ca, ta cả đời chỉ có thể là đệ đệ?”

“Phải.”)

Đệ thập tứ chương

Long Tĩnh Thủy chợt cảm thấy vô cùng khó thở.

Là do bàn tay kia, hay do câu nói kia của Long Vô Ba?

Nhưng vì sao câu nói này sớm không nói trễ không nói, lại chọn ngay lúc này mà nói? Là Long Vô Ba thật sự thay đổi, hay đây chỉ là một trò đùa mới nhằm hành hạ y?

Long Tĩnh Thủy cảm thấy rất mơ hồ, không thể nào đoán được người nam nhân trước mặt này đang suy nghĩ gì.

Khi Long Vô Ba chậm rãi rút tay về, ánh mắt lại lưu luyến nhìn y, dường như rất muốn ôm lấy y nhưng lại phải cố ép mình buông xuống, đạo: ” Đại ca vừa mới bình phục, nên hảo hảo nghĩ ngơi, ngàn vạn lần đừng để mệt mỏi.”

Long Tĩnh Thủy vẫn còn trong kinh hoàng, hai mắt mở to nhìn thẳng về trước, hoàn toàn không nghe được Long Vô Ba nói những gì. Kể cả việc hắn rời đi lúc nào cũng không hay.

Y cứ thế rơi vào tình trạng thất hồn lạc phách, tranh đấu liên tục mấy ngày liền.

Mỗi ngày Long Tĩnh Thủy không ngồi ngẩn người, thì cũng ở trong phòng im lặng đọc sách, trước kia còn xem sắc mặt Long Vô Ba mà đối xử, hiện tại hoàn toàn xem hắn không tồn tại. Mặc cho Long Vô Ba dùng mọi cách dụ dỗ, y một chút phản ứng cũng không có.

Sau thân thể có chút tốt lên, liền bắt đầu bày giấy họa tranh.

Ngón tay tuy hồi phục, nhưng lúc cầm bút vẫn có chút ảnh hưởng, tay phải y cứ run liên hồi, nét họa xiêu xiêu vẹo vẹo, rõ ràng không được như trước.

Tuy vậy, Long Tĩnh Thủy không hề để tâm, mặt không đổi mà chuyên tâm khổ luyện lại từ đầu.

Cứ thế, mỗi khi Long Vô Ba có ý muốn đến gần, lại nghĩ đến mình là kẻ đầu sỏ hại y, đành phải ngượng ngùng không dám phò rối. Chỉ có thể im lặng đứng một bên, ngẫu nhiên thấy Long Tĩnh Thủy gục ở trên bàn mà ngủ, thì mới lặng lẻ tiến tới khoác thêm cho y một kiện bào giữ ấm, yêu thương nhìn dung nhan mong nhớ ngày đêm, như có như không thở dài, tự vấn: “Đại ca, ta phải làm gì mới khiến ngươi như trước gọi tên ta?”

Tiếng nói trầm thấp khàn khàn, dường như ẩn giấu rất nhiều nỗi tương tư.

Sau cứ thế mà lặp đi lặp lại vài lần, cũng không biết Long Vô Ba vô tình hay cố ý, mà lần nào cũng tựa bên Long Tĩnh Thủy cùng ngủ. Khi Long Tĩnh Thủy tỉnh giấc khôi phục thần trí, mặt nghiêm nghị nhìn người ngồi đối diện, vẻ mặt không tin nhìn hắn.

“Đại ca?” Long Vô Ba nhẹ gọi một tiếng, theo thói quen mà tiến vào lòng y, nhưng khi chạm đến bàn tay phải kia, lập tức liền khựng lại, vẻ mặt như đụng đến chuyện gì đó khó khăn, khó mà hình dung được.

Long Tĩnh Thủy nhìn thấy rõ, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Long Vô Ba, ngươi thật tâm yêu thích ta?”

Long Vô Ba chớp mắt mấy cái, hỏi ngược lại: “Đại ca không tin, là muốn ta moi tim mình cho ngươi xem sao?”

Long Tĩnh Thủy hai mày chau lại, không quan tâm ngữ điệu hắn khinh bạc, chỉ nói: “Ngươi chọn ngay lúc này mà nói, thì sao có thể khiến người tin tưởng?”

Long Vô Ba cúi đầu cười cười, không đáp, sau ngước đầu nhìn y chăm chăm.

Một trận lặng im.

Một lát sau, Long Tĩnh Thủy đứng lên, lấy một quyển sách từ trong một đống sách cổ, mở ra một trang giấy, nói một cách nghiêm trang: “Ta trong lúc xem điển tịch, phát hiện đoạn tay áo chi phích* cũng có thể trị liệu, chỉ cần chiếu theo sách mà bốc thuốc……”

(đoạn tay áo chi phích* = chỉ những người thích nam nhân, ai đã xem đàm mỹ thì hiểu không gần nói nhiều ha, còn không thì Google thẳng tiến đi)

Lời chưa dứt, đã thấy khóe môi Long Vô Ba run rẩy, cười khổ nói: “Đại ca, đây là câu trả lời ngươi dành cho ta?”

“Ngươi nếu ngại thuốc đắng, ta có thể cùng ngươi dùng.”

“Đại ca!”

“Vô Ba, ngươi tuổi không còn nhỏ, không thể cứ tùy hứng như vậy.” Long Tĩnh Thủy lo lắng, tựa hồ như đang suy nghĩ phải dùng từ như nào cho phải, cuối cùng nghiêm túc nói, “Ngươi hiện tại là Long Vương, có trách nhiệm kéo dài huyết mạch Đông Hải, đã đến lúc tuyển vài long nữ làm Vương phi.”

Lời vừa dứt, trong phòng liền vang lên một tiếng “Oanh” lớn.

Long Tĩnh Thủy chấn động, cảm thấy hai chân như nhủng ra, ngẩng đầy nhìn lên liền thấy trụ cột ở xa vỡ nát. Mái nhà, hay cả căn phòng này bất cứ lúc nào cũng có thể tuỳ thời mà đổ sập xuống.

Quay đầu nhìn Long Vô Ba, hắn vẫn như trước ngôì ở chỗ đó, khuôn mặt tuấn mỹ mang nét cười mĩm sâu xa, mái tóc dài không gió lại tung bay giữa không trung, đôi mắt phượng dài hẹp vừa xinh đẹp vừa thâm sâu đến ảm đạm, khiến người nhìn phải hoảng sợ.

Long Tĩnh Thủy không ngờ tới hắn lại tức giận đến như vậy, mở miệng định nói nhưng lại không biết phải nói gì cho phải.

Ngược lại, Long Vô Ba lại hướng y nở nụ cười:“Nơi này lâu năm không tu sửa, đại ca có lẻ ở không quen, chi bằng hồi về tẩm cung của mình đi.”

Nói xong, không đợi Long Tĩnh Thủy đáp ứng đã tự ý nắm lấy tay y, kéo y bước nhanh ra cửa mà đi.

Long Tĩnh Thủy chỉ vừa bước theo mấy bước, liền nghe “Phanh” một tiếng ngay sau lưng. Tiếng vang lớn ấy, cho dù y không quay đầu, cũng biết chuyện gì xảy ra, căn phòng mới vừa rồi giờ có lẻ đã hoàn toàn sụp đổ.

Thậm chí lúc y bước đi còn cảm nhận được sự chấn động dưới chân từ mặt đất truyền lên.

Cơn giận của Long Vương, dữ dội như lôi đình.

Mà Long Vô Ba hội giận dữ như vậy, là vì câu nói vừa rồi của mình sao?

Long Tĩnh Thủy chìm sâu trong suy nghĩ, chợt có chút sợ hãi. Y lúc trước cho rằng Long Vô Ba chỉ là trêu đùa mình, cho nên không cảm thấy có vấn đề gì, hiện tại xác định được tâm ý người nọ, mới nhận ra sự nguy hiểm rình rập.

Chỉ là không biết, người nguy hiểm là Long Vô Ba, hay là chính y?

Suy tư mãi, bất tri bất giác đã quay về nơi ở trước kia.

Nơi y từng cư ngụ khi còn là thái tử Đông hải, tự nhiên so với tẩm cung hẻo lánh của Long Vô Ba hoa lệ, đồ sộ hơn nhiều. Điều đáng nói ở đây là, y từ lâu đã vướng trong mình thân phận tù nhân, vậy mà nơi đây, bên trong tẩm cung này từng cọng cây ngọn cỏ, đến những vật trang trí tất cả dường như không có thay đổi gì.

Long Tĩnh Thủy nghi hoặc, nhịn không được nhìn Long Vô Ba một cái.

Long Vô Ba liền hiện ra vẻ mặt đắc ý, nắm chặt tay y, cười nói:“ Nơi đại ca ngụ, ta nào dám tuỳ tiện làm bậy?”

Long Tĩnh Thủy mí mắt nhảy múa, đáy lòng như có gì đó len lỏi chạy khắp người, vội vàng thu tay về, nghiêm mặt nói:“Ngươi hiện tạo chính sự bận rộn, không cần phí nhiều tâm ư trên người ta.”

“Đại ca……”

“Ngươi nếu còn gọi ta là đại ca, thì đừng suy nghĩ những điều không nên có.”

Long Vô Ba nheo đôi mắt đen, nở nụ cười yếu ớt. Một hồi lâu sau, mới ngẩng đầu nhìn Long Tĩnh Thủy, nhẹ giọng hỏi:“Ở trong mắt đại ca, ta cả đời chỉ có thể là đệ đệ?”

Long Tĩnh Thủy tim đập liên hồi, không tự chủ mà tránh tầm mắt Long Vô Ba, sau dùng thanh âm lạnh lùng nhất ứng:“Phải.”

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...