Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

Chương 12

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

25.

Sau khi Tiêu Hoài Cẩn bị triệu vào cung, ta cùng với hắn ngồi đối diện nhau mà chẳng nói lời nào. Đám thái giám, cung nữ vây thành một bức tường người, đến mức không một ngọn gió nào có thể len lỏi vào giữa hai ta.

Ta cau mày, nói một câu Ngột ngạt.

Bọn họ lập tức như chim sợ ná, tản ra xung quanh, nhưng vẫn vây thành một vòng lớn, bao bọc hai ta vào giữa. Tiêu Hoài Cẩn rót cho ta một chén trà, vừa đưa đến trước mặt thì đột nhiên khựng lại, ngẩng đầu hỏi: "Thai phụ có thể uống trà không?"

Lý cô cô do hoàng đế phái đến đáp: "Trong bình này là trà thuốc do Thái y viện đặc chế, có công hiệu an thai, vương phi uống một chút cũng không có gì đáng lo."

Hắn nhướn mày, khẽ hất cằm về phía cửa: "Có hỏi ngươi sao? Ra ngoài đợi đi."

Lý cô cô cúi đầu hành lễ, giọng điệu không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt: "Hoàng thượng lệnh cho lão nô ngày đêm túc trực bên cạnh Vương phi, thánh mệnh khó trái, xin Vương gia thứ lỗi."

Tiêu Hoài Cẩn cười lạnh: "Người khỏe mạnh đến đâu mà bị các ngươi canh như phạm nhân thế này, mỗi ngày đều phải nhìn khuôn mặt già nua này của ngươi qua qua lại lại, cũng phải chán đến ăn không vào. Nếu vì vậy mà khiến tâm tình Vương phi không vui, ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng, ngươi có gánh nổi trách nhiệm này không?"

Lý cô cô thoáng cứng người lại: "Chuyện này..."

"Ngươi chỉ cần đi ra ngoài, nếu Hoàng thượng có trách tội, bản vương sẽ gánh chịu."

Lý cô cô do dự một lát, cuối cùng vẫn không nhúc nhích: "Dòng dõi trong bụng Vương phi liên quan đến giang sơn xã tắc, nếu hoàng thượng trách phạt, e rằng... không phải Vương gia có thể gánh nổi."

"Đủ rồi!"

Ta giận dữ ném mạnh chén trà xuống đất. Những oán giận đè nén suốt mấy ngày nay trong khoảnh khắc bùng phát, ta chỉ muốn đập phá, muốn giãy thoát khỏi tấm lưới chặt chẽ này. 

"Thuần Vương là con người! Không phải gia súc! Chẳng qua chàng ngồi ở đây trò chuyện cùng ta vài câu, các ngươi phòng bị như thế, là sợ chàng nhào tới bóp c.h.ế.t ta, hại c.h.ế.t chính cốt nhục của mình sao?"

"Lão nô không dám!"

Sắc mặt Lý cô cô tái nhợt, cả đám cung nhân quỳ rạp xuống, chẳng khác nào lúa đổ theo chiều gió.

"Đều cút hết đi!"

"Vương phi..."

"Cút đi!"

Tay áo ta phất lên, bình trà trên bàn bị quét xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh, nước trà nóng hổi b.ắ.n tung tóe khắp sàn. Lý cô cô liên tục thay đổi sắc mặt, cuối cùng vẫn mang theo cung nhân lui ra ngoài, rốt cuộc trong điện cũng yên tĩnh được đôi chút.

Ta ngồi phịch xuống, đầu tiên là thở dài một hơi, sau đó chẳng biết làm sao, hốc mắt đột nhiên nóng lên, nước mắt lã chã rơi xuống.

Ta khóc một lát, trước mặt liền xuất hiện một bàn tay, đưa tới cho ta một chiếc khăn, cười nói: "Sao nàng lại khóc rồi? Ta còn chưa khóc đâu. Giờ nàng quý giá lắm đấy, nhìn đám nô tài kia xem, ai cũng sợ nàng như sợ hổ. Mà bổn vương nói một câu thì sao? Bọn họ xem như đang đánh rắm.”

Ta bị hắn chọc cười, ngước mắt trừng hắn: "Quý giá ở đâu chứ? Quý là cái giống tốt của ngươi ấy. Đổi lại là ngày thường, ở trong cung này, ngươi còn dám ho he một câu, ta chỉ sợ cả hơi cũng không dám xì."

"Chậc, thô tục quá," Tiêu Hoài Cẩn bĩu môi, chậc lưỡi hai tiếng, thấy ta trừng mắt thì vội vàng nói tiếp, "Nhưng cũng rất chính xác. Vương phi nhà ta đúng là rất có tài."

Lại bị hắn chọc cười một trận, chẳng biết hôm nay thế nào, chỉ cần nhìn thấy hắn, ta cứ khóc cười đan xen.

"Nếu đứng trên góc độ công tâm, bản vương mong nàng sinh được một bé trai. Ngôi vị hoàng đế bỏ trống lâu như vậy cũng không phải chuyện hay, nếu nàng một lần sinh được hoàng tử, ắt sẽ ổn định lòng dân."

Ta nhíu mày: "Còn nếu đứng trên góc độ tư tâm?"

Hắn cười lưu manh: "Vậy thì mong nàng sinh một bé gái, như thế Hoàng thượng còn có thể thả nàng về, để tiếp tục sinh con cho ta."

Ta "xí" một tiếng: "Ngươi tự đi mà sinh."

Hắn gật gật đầu: "Đúng là như vậy. Ấm trà có thể rót nước vào bất cứ cái chén nào, nhưng nếu bản thân nó không có nước, chẳng lẽ còn trách cái chén không chứa được sao?"

"Nói hươu nói vượn!" Ta vội bịt miệng hắn, "Bọn họ còn chưa đi xa đâu!"

"Vậy là nàng đã sớm biết rồi."

"Ta..."

Ta biết.

Mấy ngày trước, mẫu thân nói với ta, có một Thái y từng liều mạng nói cho người hay, năm xưa Bệ hạ chinh chiến sa trường, thụ thương quá nhiều, tinh huyết tổn hao, con nối dòng có được cũng chẳng dễ.

Thục phi sinh non, Đại hoàng tử yểu mệnh, mẫu thân khi vừa vào cung cũng đã mất đi một đứa bé, không phải vì đấu đá chốn thâm cung, mà bởi vì... giống rồng này, giữ không nổi.

Có thể mang thai đã khó, nhưng mang thai rồi chưa chắc giữ được, có giữ được thì cũng chưa chắc lớn lên sẽ khỏe mạnh.

Đặc biệt là nam thai, sinh tồn lại càng gian nan. Bởi vì nữ thai dễ sống hơn, nên trong cung còn có vài vị công chúa, một là sinh từ những năm hoàng đế còn trẻ, hai là vì mang thân nữ nhi mà may mắn sống sót, ba là ai nấy đều thể chất yếu đuối, tướng mệnh bạc bẽo, sợ là khó có thể thọ lâu.

Xưa nay, khi nữ nhân khó có thai, người ta đều đổ lỗi cho họ. Nhưng nếu là nam nhân không được, vậy thì đúng là hết đường xoay sở.

Thái y trong cung ai mà không biết? Chẳng qua long uy khó dò, chẳng ai dám nói thật với Bệ hạ.

Lúc trước, mẫu hậu vì để hoàng đế đồng ý gả ta cho Thuần vương, người đã để bệ hạ phát hiện hồ sơ bệnh án của vị thái y đã mất. Cảm giác của ta không hề sai, ban đâu hắn vốn có ý định nạp ta vào hậu cung, thế nhưng chứng cứ rành rành, cho nên hắn mới bỏ thứ mình yêu thích, để ta và Hoàng đệ tốt của hắn sinh con nối dõi.

Sau khi có Đại hoàng tử, Hoàng đế bắt đầu nghi ngờ bản chẩn mạch ấy là do mẫu thân ta ngụy tạo, bởi vậy mà sinh ra hiềm khích với người. Nhưng khi ấy, mẫu thân đã trở thành cánh tay đắc lực trên triều đình, không thể dễ dàng bị thay thế. Hơn nữa, Đại hoàng tử khi đó còn nhỏ, hắn cũng không tiện phế hậu, chỉ đành nâng đỡ nhà mẹ đẻ của Tĩnh phi, dùng thế cân bằng để áp chế mẫu thân.

Đến khi Đại hoàng tử qua đời, Hoàng đế rốt cuộc cũng tin vào bản chẩn mạch kia. Mà nhà mẹ đẻ của Tĩnh phi, vốn dĩ cũng chỉ là một đám phế vật không gượng dậy nổi, cuối cùng cũng bị hắn quả quyết vứt bỏ.

Hoàng đế không có con nối dõi, thôi thì cũng đành. Nhưng còn các hoàng thân khác thì sao? Khi đoạt đích, hắn đã thanh trừng quá sạch sẽ.

Kẻ chết, kẻ điên, kẻ tàn phế, có kẻ ăn phân heo, kẻ uống nước tiểu ngựa, có kẻ béo đến ba trăm cân, lại có kẻ uống đan dược trúng độc, sắc mặt tái nhợt như quỷ... Đến cuối cùng, lại chỉ còn sót lại một mình Tiêu Hoài Cẩn.

Nhưng giờ đây, nếu ta hạ sinh hoàng tự, Tiêu Hoài Cẩn e rằng sẽ lập tức trở thành kẻ bị vứt bỏ.

Dẫu là thân vương thì đã sao? Tình thân nơi quyền thế cao vời còn mỏng hơn giấy, rẻ hơn bùn đất. Nơi ấy không có gió xuân mưa thuận, mà chỉ có vô số ám tiễn và gươm đao.

"Nếu nàng hạ sinh con trai..."

Hắn khẽ vuốt ve khuôn mặt ta, dường như muốn nói điều gì đó. Nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua bụng ta vẫn chưa mảy may nhô lên, lời định nói cuối cùng lại bị hắn nuốt xuống.

"Vậy thì ta... ta vẫn sẽ vui mừng."

Hắn có ý gì?

26.

"Chàng nói rõ ràng cho ta!"

Ta túm chặt lấy hắn, nhất định phải moi ra nửa câu hắn vừa nuốt xuống.

Hắn bất đắc dĩ cười nói: "Vương phi của ta ơi, nếu nàng sinh được con trai, hài tử này sớm muộn cũng sẽ được lập làm Thái tử. Ta trở thành phụ thân của thái tử, chẳng phải là chuyện tốt đẹp sao?"

Tốt đẹp cái rắm!

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...