Nhận Nhầm Bạo Quân Thành Vị Hôn Phu

Chương 20

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Tuy sắp rời khỏi Tô Châu, nhưng đêm đó là đêm Dư Yểu ngủ ngon nhất kể từ sau khi cha mẹ qua đời.

Cũng không biết đã ngủ bao lâu, chỉ biết nàng mơ một giấc mơ rất dài, rất dài, cảnh tượng cuối cùng trong mơ là hình ảnh vị hôn phu mỉm cười rạng rỡ dưới ánh tà dương.

Màu xanh của màn giường khiến nàng có chút mơ màng, Dư Yểu ngồi dậy, cổ đã không còn đau nữa.

“Hình như cũng không còn sưng nữa.” Nàng sờ lên vùng da đó, lẩm bẩm một mình.

Vết thương do vị hôn phu cắn trên cổ đã được bôi một lớp thuốc mỡ mỏng, thuốc mỡ màu hổ phách tỏa ra mùi hương thoang thoảng, là do Thường Bình bên cạnh vị hôn phu đưa cho nàng.

Lúc Lục Chi giúp nàng bôi thuốc, còn có chút do dự, cảm thấy không bằng thuốc mua ở y quán, nào ngờ thuốc mỡ này lại hiệu quả nhanh như vậy, chỉ sau một đêm vết thương đã gần như lành hẳn.

Dư Yểu thầm nghĩ, vị hôn phu tuy nhìn có vẻ thất thường, tính tình khó đoán, nhưng thực ra rất chu đáo và cẩn thận.

Xung quanh yên tĩnh lạ thường, nàng vén màn giường dày cộp, chậm rãi xỏ giày, ngẩng đầu lên mới phát hiện bên ngoài trời đã sáng rõ, thậm chí còn có chút nắng gắt như giữa trưa.

Dư Yểu gần như ngay lập tức hoảng hốt, chẳng lẽ nàng ngủ quên đến mức lỡ mất giờ khởi hành rồi sao?

Lục Chi đâu? Đới bà bà đâu? Sao họ không gọi nàng dậy?

Nàng không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, cũng chẳng buồn mặc quần áo tử tế, trên người chỉ có một lớp áo mỏng màu vàng nhạt liền vội vàng chạy ra ngoài, miệng còn gọi tên nha hoàn.

“Lục Chi.”

“Cô nương, người… người cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Nha hoàn quả nhiên ở ngay bên ngoài, chỉ là ánh mắt nhìn nàng có chút mừng rỡ xen lẫn lúng túng.

Giọng điệu cũng cứng nhắc quá mức.

Trái tim Dư Yểu đập như trống bỏi. Nàng vừa quay đầu đã thấy vị hôn phu đang ngồi yên lặng cách đó vài bước, chăm chú nhìn nàng.

Người đàn ông có đuôi mắt hơi xếch lên, gương mặt trắng trẻo lạnh lùng, ánh mắt lướt qua toàn thân nàng một cách hờ hững, rồi nặng nề đặt tách trà xuống.

"Ngủ nhiều như vậy, muộn thêm chút nữa, nàng cứ ở lại Tô Châu một mình đi." Ánh mắt Tiêu Diễm lạnh lùng và chán ghét, sự kiên nhẫn đã đến giới hạn.

Tuy hắn không hề mạnh mẽ sai người đánh thức thiếu nữ, mà im lặng chờ nàng tỉnh lại.

"Ta... Lang quân, xin lỗi." Quả nhiên là mình ngủ quá lâu, còn để vị hôn phu phải chờ, Dư Yểu xấu hổ che đi nửa khuôn mặt, đôi tai lộ ra sau mái tóc đỏ ửng như muốn nhỏ máu.

Hương thơm thoang thoảng xộc vào mũi, ánh mắt Tiêu Diễm lướt qua vành tai đỏ ửng, những ngón tay đan vào nhau, mắt cá chân trắng nõn thon thả... Đường quai hàm vì căng thẳng mà bỗng trở nên sắc nét, đôi mắt đen sâu thẳm không rõ là cảm xúc gì.

Dư Yểu vẫn cúi đầu, cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt của vị hôn phu, nàng cẩn thận ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười lấy lòng.

Nàng thật sự không cố ý, xin lang quân hãy tha thứ cho nàng.



"Một khắc sau, thu dọn đồ đạc cho xong." Tiêu Diễm lạnh lùng thu hồi ánh mắt, bưng chén trà lên.

Hắn cúi mắt xuống, yết hầu khẽ động, nuốt một ngụm trà.

"Vâng, vâng." Dư Yểu vội vàng đáp, nhanh chóng chạy về phòng trong, rửa mặt, chải đầu, thay quần áo. Cuối cùng, vừa kịp lúc một khắc trôi qua, nàng thở hổn hển xuất hiện trước mặt vị hôn phu.

May mắn là hôm qua nàng đã thu dọn hành lý xong, nếu không hôm nay dù thế nào cũng phải chậm thêm vài canh giờ mới có thể rời đi.

Tuy rằng sớm hay muộn đối với Tiêu Diễm mà nói đều không quan trọng.

***

Sau một chút trục trặc nhỏ, Dư Yểu trở nên luống cuống, mãi đến khi ngồi lên xe ngựa mới chợt nhận ra mình thật sự sắp rời khỏi Tô Châu.

Nàng và vị hôn phu ngồi chung một chiếc xe ngựa, chỉ có hai người.

Dư Yểu từ từ thở ra một hơi, nhân lúc vị hôn phu không chú ý liền lặng lẽ mở cửa sổ xe bên mình, nhìn ra ngoài.

Ngôi nhà nàng đã sống mười mấy năm nay đã đóng cửa, hai con sư tử đá trước cửa ngày càng nhỏ dần, ngoài thị vệ của Trấn Quốc Công phủ, nàng không thấy ai khác.

Chẳng lẽ các quan viên trong thành Tô Châu đều không biết vị hôn phu hôm nay rời đi sao? Nếu không với thân phận Thế tử Trấn Quốc Công của vị hôn phu, Dư Yểu cảm thấy họ sẽ đến tiễn một đoạn đường.

Ngay cả phía Đại bá phụ cũng không có ai, Dư Yểu khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.

Tuy nhiên, hiện tại nàng sắp rời khỏi Tô Châu rồi, lúc này cũng không tìm được ai giải thích nghi hoặc cho nàng, nàng âm thầm suy nghĩ một hồi lâu vẫn không hiểu nên cũng thôi.

Nhẹ nhàng đóng cửa sổ xe lại, vừa quay đầu, Dư Yểu đã chạm phải ánh mắt mang theo ý cười của vị hôn phu.

"Trong thành Tô Châu có người phạm tội, hôm nay Vũ Vệ quân lại đi bắt người, không biết lại có thêm mấy kẻ bị treo cổ sống." Lời hắn nói lập tức giải đáp thắc mắc trong lòng Dư Yểu.

Trong lúc sinh tử cận kề, ai cũng lo cho bản thân mình, tự nhiên sẽ không nghĩ đến chuyện bên này thành Đông nữa.

Dư Yểu bừng tỉnh gật đầu, thầm nghĩ Vũ Vệ quân thật lợi hại, nàng cầm lấy một miếng điểm tâm trong xe ngựa, bưng trên tay ăn từng miếng nhỏ.

Hoàn toàn không có vẻ sợ hãi, bởi vì nàng cảm thấy kẻ phạm tội thì đáng bị trừng phạt, c.h.ế.t cũng không đáng tiếc.

"Kẻ bị treo cổ, mắt và lưỡi đều lè ra ngoài, nàng đã từng thấy rồi, có người lại chưa từng thấy." Tiêu Diễm liếc nhìn thiếu nữ đang chuyên tâm ăn điểm tâm, nhớ lại những lời mình từng nghe được, chậm rãi ghé sát vào tai nàng.

Dư Yểu cảm thấy sau tai tê dại, không nhịn được rụt người lại, mở to đôi mắt long lanh giả ngốc, nàng không biết vị hôn phu đang nói gì.

Mặc dù không lâu trước đó, nàng đã dùng những lời gần giống như vậy để dọa Đại bá mẫu.

"Lang quân, chàng có muốn ăn điểm tâm không? Đây là loại làm bằng sữa bò thêm mứt trái cây tươi, chua chua ngọt ngọt, rất ngon." Nàng đưa qua một miếng bánh nhỏ, khóe miệng còn dính chút mứt sơn tra đỏ sẫm.



Tiêu Diễm thấy nàng không bị mình dọa, rất nhanh khôi phục vẻ mặt vô cảm.

Dư Yểu lại đưa tới gần hơn, một chút màu đỏ sẫm kia nổi bật trên làn da trắng như sứ, vô cùng bắt mắt.

"Không ăn." Hắn trực tiếp từ chối, sau đó không thèm để ý đến nàng nữa.

"Thực ra, rất ngon, rất ngọt." Dư Yểu thích ăn đồ ngọt, thấy vị hôn phu không ăn bèn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, rồi lại bỏ vào miệng mình.

Sau đó, nàng thấy vị hôn phu nhẹ nhàng đưa tay về phía nàng, những ngón tay thon dài, mỗi chỗ đều đẹp một cách vừa vặn.

"Hương bánh hôm đó, không tệ, đưa cho ta."

Dư Yểu sững người một chút, phồng má vừa nhai điểm tâm vừa vội vàng tìm ra một miếng hương bánh, đặt vào lòng bàn tay vị hôn phu.

May mà nàng chuẩn bị chu đáo, có mang theo một ít trên người.

Thì ra so với điểm tâm, vị hôn phu càng thích hương bánh a.

***

Nửa canh giờ sau, bọn họ đến bến tàu ngoài thành Tô Châu.

Con thuyền lớn sơn đen bóng loáng hiện ra trước mắt, Dư Yểu và Lục Chi đều kinh ngạc đến mức không nói nên lời, đây là con thuyền uy phong nhất mà họ từng thấy.

Quả nhiên không hổ là quan thuyền, Dư Yểu thầm tán thưởng trong lòng, có chút căng thẳng bước theo vị hôn phu.

Lúc này nàng mới ý thức rõ ràng nhất sự khác biệt thân phận giữa mình và vị hôn phu, nàng chỉ là một cô nương nhà thương nhân.

"Lang quân, phòng của ta ở đâu?" Lên thuyền lớn, nhìn thấy những đồ vật bài trí tuy giản dị nhưng lại ẩn chứa sự xa hoa, Dư Yểu càng thêm lúng túng, nàng nhìn trái nhìn phải, bỗng cảm thấy bản thân có chút lạc lõng.

Chẳng trách vị hôn phu không thích kỳ nam hương nàng tặng, chỉ riêng trên con thuyền này, nàng dường như đã ngửi thấy một mùi hương khác thường.

Long diên hương trong truyền thuyết chỉ có hoàng thất mới được sử dụng, lúc nhỏ phụ thân nàng từng có được một miếng nhỏ, đốt chưa được nửa ngày đã hết.

Tiêu Diễm nghe nàng hỏi, ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía nội thị đằng sau.

"Dư cô nương là vị hôn thê đã đính ước của chủ tử, hơn nữa trên thuyền không có nữ quyến khác, cho nên thuộc hạ đã sắp xếp phòng của Dư cô nương ở cạnh phòng chủ tử." Thường Bình từ tốn giải thích, giọng điệu ôn hòa.

Dư Yểu nghe nói phòng mình ở cạnh phòng vị hôn phu, khẽ ừ một tiếng, cũng không còn căng thẳng như lúc nãy. Lúc này, nàng hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm của vị hôn phu.

Thiên tử xuất tuần, tuy bí mật nhưng mọi thứ đều không thể thiếu sót.

Không có phòng bên cạnh, chỉ có một gian nhỏ ngăn cách bên cạnh long sàng của hắn mà thôi.

Truyện full

  • Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ
    Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

    Độ dài: 48 chương + 2 ngoại truyệnThể loại: Điền văn, Cổ đạiEdit: MDH và đồng bọn (Vô Phương, Ong MD, Như Bình, Kim NC, Rabbitlyn,...

  • Tiệm Mỳ Nhỏ
    Tiệm Mỳ Nhỏ

    Văn án:Lại Thuấn Niên là ông chủ một tiệm mì nhỏ, mà người yêu bí mật của anh lại là một ông chủ nhiều tiền đồng thời là bạn cấp ba của...

  • Những Miền Linh Dị - Tập 1: Thái Lan
    Những Miền Linh Dị - Tập 1: Thái Lan

    Tác giả: Dương Hành Triệt Người dịch: Thúy Hương- -----------------------------------------------------------------           Hai người...

  • Sổ Tay Phá Huỷ Cốt Truyện "Mary Sue"
    Sổ Tay Phá Huỷ Cốt Truyện "Mary Sue"

    Tác giả: Thanh Sắc Vũ DựcThể loại: Truyện Nữ Cường, Hài Hước, Đô Thị, Nữ Phụ, Truyện KhácVăn án:Mary Sue là một thể loại truyện có nữ...

  • Quý Phi Dùng Thực Lực Chửi Bậy Mà Thượng Vị
    Quý Phi Dùng Thực Lực Chửi Bậy Mà Thượng Vị

    •Nghe đồn đương kim Bệ hạ gϊếŧ cha gϊếŧ huynh, là bạo quân gϊếŧ người không chớp mắt, người người e ngại.Rốt cục, ngay cả trời cũng...

  • Lấy Một Hoàng Hậu Không Tranh Sủng
    Lấy Một Hoàng Hậu Không Tranh Sủng

    Tranh sủng? Khó khăn lắm mới xuyên không được một lần, lại còn trở thành hoàng hậu của một nước, đương nhiên phải tận hưởng cuộc sống...

  • Kết Cục Của Yêu Thầm - Hạ Tiểu Lí
    Kết Cục Của Yêu Thầm - Hạ Tiểu Lí

    Tôi và Giang Dịch thanh mai trúc mã. Trong vòng tròn bạn bè, ai cũng biết anh ấy kiêu ngạo, còn tôi là cô gái duy nhất có thể khiến anh...

  • Marriage: To Claim His Twins
    Marriage: To Claim His Twins

    Needed: The World's most Eligible Billionaires #3Thể loại: romantic, HSố chương: 12Người dịch: anhtwin (TVE)Cuốn sách này được dịch...

  • Cố Chấp Trong Lòng Anh
    Cố Chấp Trong Lòng Anh

    Editor: [L.A]_MingzhuDesigner: [L.A]_JianFeiThể loại: 1Vs1, Dị năng, Hiện đại, Hóa thú, Ngôn tình, Nhất kiến chung tình, Sủng, Thanh...

  • Lên Nhầm Kiệu Hoa
    Lên Nhầm Kiệu Hoa

    Hết làm cha rồi đến làm mẹ, làm xong sư phụ rồi lại đến làm trượng phu.Cầm kỳ thi hoạ, rượu chè, dạy cái này dạy cái kia, cuối cùng môn...

  • Anna Karenina
    Anna Karenina

    Anna Karenina là một trong những tác phẩm hay nhất 200 năm quaAnna Karenina là tác phẩm có số phiếu bầu cao nhất trong danh sách 10 tác...

  • Nguyệt Lại Vân Sơ
    Nguyệt Lại Vân Sơ

    Thể loại: ngôn tình, huyền huyễn, nữ sư nam đồ, HeSố chương: 33 Chương + 2 ngoại truyệnConvert + Edit: Nana (Supernana)Nội dung...

  • Lạc
    Lạc

    Thể loại: Đam mỹ hiện đại, tình cảm quắn quéo, thụ yêu công vô đối,HE.Nhân vật: Bạch Hiển Hạo, Bạch Hiển Huân, Lăng Diệp Thần, Lăng...

  • 27 Nhát Dao Bí Ẩn
    27 Nhát Dao Bí Ẩn

    Thể loại: Hiện đại, trinh thámNguồn raw: Tấn GiangEditor: Steel Rose (Mèo)Tháng năm tươi đẹp, tiết xuân còn chưa đi hết, mùa hè đã...

  • Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hè
    Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hè

    Văn án:Người đẹp đường đi dã × thanh lãnh phúc hắc thiết kế tổng giámBài này lại danh 《 bạch nguyệt quang thật ra rất biết liêu...