Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 6: Tình thế thiên hạ

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Ta cười: “Quân thượng chính là cảm giác mình chưa đủ thực lực, khó tranhthiên hạ chăng? Để Như vì quân thượng giải thích: Như đã đoán được, Đổng Trác kia làm điều ngang ngược, người người oán trách, mạng khó lâu dài. Hiện thiên hạ đã bắt đầu đại loạn, liên quân chư hầu thảo phạt ĐổngTrác lúc trước bây giờ chỉ nhao nhao tranh chiếm địa bàn. Trước mắt, thế lực mạnh nhất là Viên Thiệu, hắn gia tộc hiển hách, bốn đời Tam công,điều kiện vô cùng tốt. Thế nhưng, hắn tuyệt đối là một kẻ đần độn, tầmthường. Người này chỉ mời gọi nhân tài, nhưng không coi trọng; gặpchuyện có mưu hay nhưng không quyết đoán; hơn nữa ngoài mặt thì bạo màgan lại bé, làm đại sự lại tiếc thân mình, thấy lợi nhỏ lại quên mạng.Loại người này chẳng qua chỉ đáng để quân thượng sửa trị.”

Tào Tháo nghe gật đầu: “Tuy là như thế, nhưng người này có thực lực, nhất thời không đắc tội được!”

Ta phân tích tiếp: “Giang Đông Tôn Kiên dũng thì có dũng. Nhưng lý lẽ bấtminh, không biết thời thế. Vì một khối ngọc tỷ không đáng một đồng màđắc tội người trong thiên hạ. Bị bọn người Viên Thuật lợi dụng, trở mặtvới Lưu Biểu mà chết oan uổng. Con hắn tuổi còn nhỏ, quy thuận ViênThuật, vẫn không thể thành đại sự.”

Tào Tháo thở dài: “Cái dũng của Tôn Kiên quả là khiến người ta kinh tâm.”

Ta lắc đầu tiếp tục: “Lưu Biểu là kẻ hèn yếu, không có khả năng mở rộnglãnh thổ. Giữ những gì đang có còn miễn cưỡng, lại thêm dùng người thiên vị tùy tiện, trọng người thân xa kẻ sĩ, không phải là kẻ có thể tạothành tựu. Lưu Yên cát cứ ở Ích châu, nhìn có vẻ biết cách dùng binh,bất quá ông ta đã là mặt trời sắp lặn, ngày ra đi không còn bao lăm nữa. Con trai ông ta Lưu Chương theo tôi được biết, chẳng qua là một kẻ cổhủ, căn bản không có chí tiến thủ. Ích Châu sớm muộn gì cũng sẽ trởthành vật trong túi của kẻ có dã tâm.”

Tào Tháo thở dài: “Hai người này thuộc dòng dõi hoàng thất, không thể tùy tiện lấn lướt.”

Ta nhìn hắn, ngươi chẳng tự tin gì cả, tiếp tục nói: “Viên Thuật lại càngtiểu nhân, bất tài vô học, còn không bằng anh trai của hắn. Hắn cũng cóthể trở thành chúa tể một phương, thật là sỉ nhục thiên hạ bá giả. Vềphần Từ Châu Đào Khiêm, tuy rằng lấy được Từ Châu, bất quá chỉ biết lừabịp người đời. Lão ta có chút tài văn võ, nhưng đức hạnh lại quá suyđồi. Là một kẻ thấy lợi là ham, gần tiểu nhân, xa quân tử, buông lỏngluật pháp, không màng chính sự. Người như vậy không thể cùng mưu việclớn.”

Tào Tháo gật đầu: “Nhưng hai kẻ này đã bá nghiệp đã thành, có căn cơ hoạt động, thêm nữa cần đất có đất, tiền tài lươngthảo sung túc, cũng không thể xem thường.”

Ta thở dài,vẫn nói tiếp: “Còn có mấy thế lực nhỏ, như: Dương Châu Lưu Dao, ngườinày chưa đủ thành đại sự, là hạng người thích hưởng lạc, sau này giữđược tính mạng đã là tốt. Lương Châu có Hàn Toại, Mã Đằng. Lương Châu đã thành vùng hoang vu, không có triển vọng phát triển. Thêm vào nơi đóvốn nhiễu loạn, dân tộc phức tạp, thế lực cát cứ khắp nơi, có muốn pháttriển cũng không có khả năng. Trương Lỗ ở Hán Trung, cũng là người chỉkhư khư cái đã có. Người này coi như có lòng nhân, bất quá không có chítiến thủ, quan hệ hiện tại với Lưu Yên ngoài mặt không tệ, nhưng tuyệtkhông bằng lòng thần phục kẻ khác, mà Hán Trung cùng Ích Châu liên quanmật thiết, người Ích Châu sẽ không để cho một mình Trương Lỗ lớn mạnh,cho nên, Lưu Yên mà chết, quan hệ giữa bọn họ nhất định sẽ rạn nứt,Trương Lỗ không có ngoại viện, bản lĩnh tự thân yếu kém, sớm muộn cũngphải quy phục người khác. U Châu Lưu Ngu, Công Tôn Toản, hai người nàynghe nói đã thành thế nước lửa, sớm muộn gì cũng một mất một còn. LưuNgu người này làm thái thú một quận còn có thể, thống lĩnh một phươngthì không đủ khả năng, tất sẽ bị Công Tôn sát hại.”

Tào Tháo gật đầu: “Không sai, đã có tin tức truyền đến, bất quá Lưu Ngu có Viên Thiệu ủng hộ, thắng bại khó đoán.”

Ta cười lớn: “Quân thượng vẫn sợ Viên Thiệu sao? Người này căn bản khôngthành được đại sự, quân thượng sợ cái gì? Tôi dự liệu khi Lưu Ngu gặpnạn, Viên Thiệu tiếc người, ắt sẽ không cứu giúp. Bất quá, Công Tôn Toản cùng Viên Thuật trở mặt, hai nhà nhất định sẽ giao chiến. Chúng takhông cần tham dự, bọn họ đánh nhau tưng bừng, quân thượng có thể bàngquan, nhân cơ hội phát triển chính mình. Đương nhiên, Viên Thiệu tuyrằng không phải kẻ tốt đẹp gì, vì kế lâu dài, trước mắt, vẫn là nên đứng cùng một chiến tuyến, không nên đối nghịch.” Tào Tháo gật đầu khôngnói.

Ta giảng giải nửa ngày, Tào Tháo càng thở dài liêntục. Chờ ta nói xong, hắn nói : “Tiên sinh nói không sai, đáng tiếc…Tháo vẫn không có lòng tin. Trước mắt cũng chỉ tự vệ thôi.”

Ta nghe mà vô cùng buồn bực: “Quân thượng vốn là bậc anh hùng, vì saothiếu tự tin như vậy? Chẳng nhẽ Như nhìn nhầm người ư? Tôi thấy quânthượng cũng không phải người sợ hãi rụt rè, chẳng lẽ nghi ngờ thái độlàm người của Như, không nguyện dốc lòng?”

Tào Tháo vộivàng nói: “Không phải Tháo nghi ngờ tiên sinh, ôi, tiên sinh không biết, Tháo bây giờ không tiền không thế, cũng không quyền không binh, thật sự là tự ti, không dám có suy nghĩ đó.”

Ta ngẫm một chútliền minh bạch, hắn hiện tại vừa lấy được Đông Dương quận, nơi này trảiqua vài năm chiến tranh, giặc Hoàng Cân quấy nhiễu, thật sự không kiếmchác được cái gì béo bở, vỗ về dân chúng lại càng quan trọng, đích xáckhông có nguồn thu nhập. Huống hồ Tào Tháo còn chưa hợp nhất quân ThanhChâu, thực lực quả thật rất nhỏ, chẳng trách hắn không có lòng tin. Ai,nếu mục đích ta đến đúng là muốn giúp ngươi trở thành người đứng đầuthống nhất thiên hạ, vậy bây giờ, để ta tiếp ít sức cho ngươi.

“Ý của quân thượng, Như đã hiểu. Vậy Như xin cáo từ.”

Tào Tháo thở dài: “Tháo như vậy đành buông bỏ đại tài của tiên sinh ư?”

Ta cười: “Quân thượng sai rồi, không phải Như có ý này.” Nói xong, ta hạthấp người vái: “Triệu Như xin bái kiến chủ công.”

Tào Tháo mừng rỡ: “Thực không dám nhận, mời tiên sinh mau đứng lên.” Hắn định đỡ nhưng không kịp.

Sau khi ta đứng dậy, Tào Tháo mới hỏi: “Lời tiên sinh nói vừa rồi…”

Ta cười: “Chủ công, về sau có thể gọi Triệu Như là Tử Vân không? Gọi “tiên sinh” như vậy, thật không thoải mái.”

Tào Tháo cười lớn: “Tốt, Tử Vân cũng là người hào sảng, Tháo không khách khí.”

Ta cười nói: “Như muốn cáo biệt chủ công, chính là vì chủ công tìm cách.Chủ công nói, không có người không có tiền, Tử Vân liền đi tìm tiền, tìm người!”

Tào Tháo ngạc nhiên hỏi: “Tìm người tìm tiền như thế nào?”

Ta nói: “Như biết chủ công nói cũng đúng. Hiện tại chúng ta là thiếu thốnnhân tài, càng thiếu thốn tiền bạc lương thảo, cho nên, việc khẩn cấptrước mắt đúng thật là cần phải thu được những thứ như tiền bạc lươngthảo, bằng không, thật sự cản trở ngài phát triển.”

Tào Tháo gật đầu: “Đúng vậy, ta cũng mới được nơi này, thu hoạch thật sự không nhiều lắm!”

“Cho nên, Như muốn thỉnh chủ công cấp cho phương tiện, tôi muốn lên phía bắc buôn bán một chút, tìm ít lợi tức, thuận tiện vì chủ công tìm kiếm nhân tài.” Lúc này, Tuân Úc còn chưa tới đây. Mưu sĩ trứ danh thủ hạ của Tào Tháo chưa có một ai, ta đã thành người sớm nhất.

TàoTháo nhìn ta không hiểu thấu, hắn chưa bao giờ nghe nói có chuyện này.Tuy có một vài thương nhân nguyện ý tài trợ chư hầu một phương, nhưngchưa từng thấy có ai đã đầu phục chủ công xong lại đi buôn bán.

Nhin bộ dạng trầm tư của hắn, ta mỉm cười nói: “Để Như giải thích cho chủcông: vì người mưu tài, cũng như vì người mưu quốc, không khác nhau. Chủ công cũng biết đạo lý binh mã chưa động, lương thảo đi trước. Nay,thiên hạ đại loạn, dân chúng hoang mang, mười người có năm phải chạykhỏi quê nhà. Trên đường lớn, người lang thang khắp nơi đều có. Hoa màuthất thu, đất đai hoang hóa. Lại thêm thiên tai không ngừng, xưa naythiên hạ quý nhất không phải vàng bạc, mà là lương thực. Như xin vì chủcông kiếm tiền để mua lương thực, đó là vì chủ công tìm cách, sao lạinghi tôi? “

Tào Tháo nghe gật đầu lia lịa: “Người ngươi nói đúng lắm. Đã như vậy, cần bao nhiêu tiền?” Làm ăn, phải có tiền vốn.

Ta thầm nghĩ, ngươi vẫn chưa tin, muốn khảo nghiệm ta? Vậy để ta thử xemsao. Cười rằng: “Theo đạo kinh thương, tài vật càng nhiều càng tốt. Tiền có trăm lãi sẽ hàng ngàn, tiền hàng ngàn lãi lên hàng vạn, từ đó suyra, tiền vốn càng nhiều, tiền lời càng lớn.”

Tào Tháokhông nghi ngờ, gật đầu nói: “Không sai, là đạo lý này, nếu như thế, tacó thể bỏ ra nghìn lượng. Nhiều hơn e khó.”

Ta cười,không ngờ ngươi không nghi ngờ ta: “Con số một nghìn, nếu như bỏ hết ralàm tiền vốn, còn khả dĩ. Song, nếu như trong lúc gấp gáp muốn đạt lợinhuận cao, chỉ sợ là khó.”

Tào Tháo sửng sốt một chút:“Chuyện này Tháo cũng biết. Nhưng nơi này chi phí cũng lớn, ta thật sựkhông dư nhiều tiền. Tử Vân, nếu như không được, vậy ngươi kiên nhẫn đợi mấy ngày, để Tháo xoay sở cho đủ một nghìn, thế nào?”

Ta cười khẽ: “Chủ công mới vừa dụng binh để lấy được nơi này, nhu cầu hằng ngày còn hiềm chưa đủ, Như sao có thể đòi lấy để dùng. Những thứ kiểunhư vàng bạc tơ lụa, tôi tự có biện pháp kiếm được, không nhọc công chủcông lo lắng. Tôi chỉ cần một quân lệnh của chủ công là đủ.”

Tào Tháo hiển nhiên hoàn toàn không ngờ tới, há mồm kinh ngạc: “Vậy Tử Vânmong có lệnh gì? Vàng bạc tơ lụa, ngươi làm sao lấy được?”

Ta cười cười: “Thỉnh chủ công cấp cho Triệu Như một trăm thân binh. Chuyện còn lại, tôi tự có biện pháp.”

Tào Tháo choáng váng, hôm nay Triệu Như này cho hắn quá nhiều kinh hỉ, hắnnhìn ta dứt khoát trả lời: “Cứ theo lời Tử Vân đi.”

Tacười lớn, nghĩ thầm: Vũ ca ca nói rất đúng, Tào Tháo thực dám dùngngười, chúng ta gặp mặt mới một ngày, hắn liền dám cho ta một trăm quânsĩ, phải biết rằng hiện tại tiền tài, lương thực là trọng yếu, nhưngbinh lính càng quan trọng hơn. Nhớ ngày đó Tào Tháo xuống Dương Châutrưng binh, mất không ít sức lực, mới lấy về được năm trăm. Ta xin mộttrăm tên, hắn đến do dự cũng không có, đáp ứng ngay, quả nhiên là khí độ minh chủ.

Ta nghiêm mặt nói: “Như xin hỏi chủ công, thời điểm chiến loạn, chư hầu dùng binh, ngoại trừ lương thảo và binh mã,còn cần gì?”

Tào Tháo ngẫm nghĩ, rồi nói: “Thuốc. Trongquân nhiều tật bệnh, người bị thương cũng nhiều, còn cần có thuốc. Cóđiều, nhiều binh sĩ bị thương, trị thương cũng vô dụng.”

Ta giật nảy mình: “Như lời chủ công nói, thương binh đều bỏ hết sao?”

Tào Tháo nhìn ta: “Cũng không phải, thương nhẹ thì chữa, thương nặng, giết.” Hả?! Trời ơi, tàn nhẫn vậy?

“Điều này… Chủ công, binh lính, cũng cần thiết như tướng vậy. Kẻ coi trọngquân sĩ, sao nhẫn tâm tự tổn hại mình? Tôi muốn nói giết tù binh, thậtlà…”

Tào Tháo nhìn ta thở dài: “Ngươi tuổi còn nhỏ, tấtnhiên không biết, chiến tranh vô cùng tàn khốc, ai chẳng biết binh sĩ là trọng yếu? Nhưng những kẻ trọng thương, tay không thể nâng, vai khôngthể gánh, người không thể dùng, quăng vào nơi không chỗ chôn thây, không bằng giết ngay, để giải thoát khỏi đau khổ.”

Ta nghe đãrõ, chiến tranh tàn khốc tạo ra thảm kịch như vậy. Binh dĩ nhiên quantrọng, nhưng sức chiến đấu còn quan trọng hơn. Người trọng thương, không chỉ vô dụng mà còn rất vướng víu. Sự vướng víu đó sẽ trở thành gánhnặng rất lớn, đến độ có thể ảnh hưởng đến nhân tố quyết định thắng bạilà thực lực chiến đấu của hai bên.

Ta thở dài: “Tuy lờichủ công nói có lý, nhưng trong lòng Như không đành. Sau này nếu Nhưđịnh lập ra kế hoạch tác chiến, nhất định sẽ tránh thương vong.”

Tào Tháo cười khổ: “Lời ngươi đúng là người trẻ tuổi, chiến tranh sao không có người chết được. Ai…”

Ta phẩy đầu, không nghĩ chuyện đó nữa, tiếp tục chủ đề nói hồi nãy: “Nhưxin chủ công trăm người, là muốn tổ chức một thương đội. Đầu tiên sẽ ởcác nơi buôn bán dược liệu, rồi mua lương thảo chờ khi cần đến sẽ bán đi các nơi, kiếm lấy lợi tức. Tuần hoàn như thế, có thể thu lời cực hậuhĩ.”

Tào Tháo nhìn ta rất ngạc nhiên: “Ngươi còn tuổinhỏ, lại có phần hiểu cách thức kinh thương? Nhưng tay trắng thu lợi về, là phi thường khó khăn đấy, ngươi làm thế nào đây?”

Tacười: “Bên người Triệu Như còn một chút ngân lượng, giai đoạn đầu chỉcần thế là đủ. Bản thân tôi cũng hiểu sâu y thuật, dược liệu không cầnbỏ vốn thu mua, tự tôi mang trăm người này đi Liêu Tây trước. Nơi ấy sản sinh nhiều dược vật, đặc biệt là nhân sâm. Binh lính cần thuốc trịthương, kẻ giàu cần thuốc cứu mạng. Nhà giàu càng nhiều tiền càng sợchết, rất chuộng dùng nhân sâm làm thuốc giữ mạng sống, tôi có thể không cần vốn mà thu được món lợi kếch sù, sao có thể không hậu hĩ? Con sốkiếm được đâu chỉ ngàn vạn?”

Tào Tháo thấy rất hào hứng: “Tháo đối với Tử Vân hứng thú tăng gấp bội. Ngươi lại còn biết cả y thuật?”

Ta bất mãn nhìn hắn: “Lời của chủ công không thỏa đáng rồi, không phải làđạo dùng người. Tôi cũng không phải đồ vật, đồ chơi, sao lại nói hứngthú?”

Tào Tháo cười phá lên, nhận lỗi: “Là Tháo không phải, tiên sinh chớ trách.” Ta cũng không nhịn được bật cười.

Tào Tháo nhìn ta, đột nhiên nói: “Tháo có thể được Tử Vân tương trợ, maymắn biết bao, cứ theo ngươi nói, ta sẽ lệnh cho Tào Hồng chọn ra mộttrăm tinh binh, giao cho Tử Vân, tùy ngươi sai khiến.”

Ta cũng nghiêm mặt nói: “Xin chủ công yên tâm, Như lần này đi tất có thuhoạch. Nhanh thì một năm, lâu thì hai năm, nhất định trở về.”

Truyện full

  • Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ
    Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

    Độ dài: 48 chương + 2 ngoại truyệnThể loại: Điền văn, Cổ đạiEdit: MDH và đồng bọn (Vô Phương, Ong MD, Như Bình, Kim NC, Rabbitlyn,...

  • Tiệm Mỳ Nhỏ
    Tiệm Mỳ Nhỏ

    Văn án:Lại Thuấn Niên là ông chủ một tiệm mì nhỏ, mà người yêu bí mật của anh lại là một ông chủ nhiều tiền đồng thời là bạn cấp ba của...

  • Những Miền Linh Dị - Tập 1: Thái Lan
    Những Miền Linh Dị - Tập 1: Thái Lan

    Tác giả: Dương Hành Triệt Người dịch: Thúy Hương- -----------------------------------------------------------------           Hai người...

  • Sổ Tay Phá Huỷ Cốt Truyện "Mary Sue"
    Sổ Tay Phá Huỷ Cốt Truyện "Mary Sue"

    Tác giả: Thanh Sắc Vũ DựcThể loại: Truyện Nữ Cường, Hài Hước, Đô Thị, Nữ Phụ, Truyện KhácVăn án:Mary Sue là một thể loại truyện có nữ...

  • Quý Phi Dùng Thực Lực Chửi Bậy Mà Thượng Vị
    Quý Phi Dùng Thực Lực Chửi Bậy Mà Thượng Vị

    •Nghe đồn đương kim Bệ hạ gϊếŧ cha gϊếŧ huynh, là bạo quân gϊếŧ người không chớp mắt, người người e ngại.Rốt cục, ngay cả trời cũng...

  • Lấy Một Hoàng Hậu Không Tranh Sủng
    Lấy Một Hoàng Hậu Không Tranh Sủng

    Tranh sủng? Khó khăn lắm mới xuyên không được một lần, lại còn trở thành hoàng hậu của một nước, đương nhiên phải tận hưởng cuộc sống...

  • Kết Cục Của Yêu Thầm - Hạ Tiểu Lí
    Kết Cục Của Yêu Thầm - Hạ Tiểu Lí

    Tôi và Giang Dịch thanh mai trúc mã. Trong vòng tròn bạn bè, ai cũng biết anh ấy kiêu ngạo, còn tôi là cô gái duy nhất có thể khiến anh...

  • Marriage: To Claim His Twins
    Marriage: To Claim His Twins

    Needed: The World's most Eligible Billionaires #3Thể loại: romantic, HSố chương: 12Người dịch: anhtwin (TVE)Cuốn sách này được dịch...

  • Cố Chấp Trong Lòng Anh
    Cố Chấp Trong Lòng Anh

    Editor: [L.A]_MingzhuDesigner: [L.A]_JianFeiThể loại: 1Vs1, Dị năng, Hiện đại, Hóa thú, Ngôn tình, Nhất kiến chung tình, Sủng, Thanh...

  • Lên Nhầm Kiệu Hoa
    Lên Nhầm Kiệu Hoa

    Hết làm cha rồi đến làm mẹ, làm xong sư phụ rồi lại đến làm trượng phu.Cầm kỳ thi hoạ, rượu chè, dạy cái này dạy cái kia, cuối cùng môn...

  • Anna Karenina
    Anna Karenina

    Anna Karenina là một trong những tác phẩm hay nhất 200 năm quaAnna Karenina là tác phẩm có số phiếu bầu cao nhất trong danh sách 10 tác...

  • Nguyệt Lại Vân Sơ
    Nguyệt Lại Vân Sơ

    Thể loại: ngôn tình, huyền huyễn, nữ sư nam đồ, HeSố chương: 33 Chương + 2 ngoại truyệnConvert + Edit: Nana (Supernana)Nội dung...

  • Lạc
    Lạc

    Thể loại: Đam mỹ hiện đại, tình cảm quắn quéo, thụ yêu công vô đối,HE.Nhân vật: Bạch Hiển Hạo, Bạch Hiển Huân, Lăng Diệp Thần, Lăng...

  • 27 Nhát Dao Bí Ẩn
    27 Nhát Dao Bí Ẩn

    Thể loại: Hiện đại, trinh thámNguồn raw: Tấn GiangEditor: Steel Rose (Mèo)Tháng năm tươi đẹp, tiết xuân còn chưa đi hết, mùa hè đã...

  • Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hè
    Đánh Đổ Ánh Trăng Mùa Hè

    Văn án:Người đẹp đường đi dã × thanh lãnh phúc hắc thiết kế tổng giámBài này lại danh 《 bạch nguyệt quang thật ra rất biết liêu...