Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế

Chương 35

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ


Chuyện đột nhiên xảy ra, mấy diễn viên quần chúng đã sớm bị ngựa hất xuống, trên đường con ngựa kia còn đụng ngã mấy máy quay nhưng vẫn không có xu hướng dừng lại.

Viên Đào Đào chưa từng thấy qua loại chuyện này đã bị dọa sợ, ngẩn người đứng ở đó không nhúc nhích.
Nhân viên công tác từ chuồng ngựa theo tới đây cách cô quá xa, những người khác chạy đến không kịp, ai cũng không dám tới gần.

Chỉ có Trình Gia Mục.

Cũng may vị trí của cậu cách Đào Đào tương đối gần, nhưng dù gần thì cũng có hạn, tốc độ của cậu sao có thể so với ngựa đang phi nước đại.
Hiện trường loạn thành một bầy, Trình Gia Mục chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, đứa em gái cậu nuôi từ ngày còn uống sữa tới khi lớn lên thành một thiếu nữ, là người thân duy nhất của cậu.

Nếu con bé xảy ra chuyện gì, so với việc mình chết đi còn khó chấp nhận hơn.
Viên Đào Đào vẫn ngây ngốc đứng ở đó, hai mắt tuôn ra nước mắt tuyệt vọng, thân thể lại bởi vì kinh sợ mà không nghe sai khiến.

Cô hy vọng mình có thể co chân bước ra ngoài, chí ít cũng xê dịch đi một chút chứ không muốn đứng im ở đây làm bia ngắm.
Nhưng cơ thể không thể động đậy nổi, một khắc trước khi Trình Gia Mục nhào tới, suy nghĩ lóe lên trong đầu Viên Đào Đào chính là: “Anh hai, em muốn đoàn tụ với anh.” Vậy mà lại không bi thương như trong tưởng tượng.
Lúc cô lần nữa có phản ứng chính là khi bị đại lực từ Trình Gia Mục nhào đến, xung quanh đều là tiếng hô, tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên.

Trên người Viên Đào Đào không hề có chút đau đớn nhưng lại chảy nước mắt đầy mặt.

Tất cả mọi chuyện sau đó như bị quay chậm lại, cô thấy rõ được biểu tình trên mặt Trình Gia Mục, có một khắc hiện lên vẻ đau đớn cùng cực.
Lại nhìn thấy con ngựa điên kia giẫm qua người cậu, sau đó có người nhanh chóng đuổi theo, về sau nó được người huấn luyện thuần phục thế nào cô hoàn toàn không chút hứng thú.

Chỉ nhớ rõ, lúc nó chạy qua dường như có âm thanh thứ gì đó vỡ vụn, thực kỳ quái, dưới hoàn cảnh ồn ào như thế cô lại có thể nghe thấy rõ ràng.
Âm thanh kia như thể nổ tung trong trí óc cô, nhất định là đau đớn vô cùng, cô nghĩ.
Chính là lúc đó, khi gương mặt Trình Gia Mục nháy mắt trở nên vặn vẹo, Viên Đào Đào rất cuống, muốn mở miệng hỏi anh thế nào rồi? Tại sao lại phải quên mình cứu cô, dù coi như là bạn thân của anh hai thì cũng không cần phải đánh đổi tính mạng để cứu mình.


Huống hồ dưới tình huống như vậy làm sao có thể kịp suy nghĩ, đó rõ ràng chính là một loại bản năng.
Sau đó, hình như đầu Trình Gia Mục bị va chạm, cậu rốt cuộc không chịu nổi mà nặng nề ngất đi.

Một khắc trước khi mất đi ý thức, Trình Gia Mục vạn phần lo lắng trầm thấp gọi một tiếng: “Bé ngốc, em không sao chứ?”
Viên Đào Đào nhìn thấy đôi mắt của cậu run lên một chút, rồi nếp uốn trên hai mí mắt chậm rãi biến mất, dần dần khép lại, lông mi thật dài không có chút tức giận, yên tĩnh trở lại.

Nước mắt của Viên Đào Đào lúc này mới mãnh liệt chảy ra, thời gian lại khôi phục tốc độ bình thường.
Rất nhanh đã có người đỡ Trình Gia Mục dậy khiêng đi, có người hỏi cô: “Thế nào? Có bị thương hay không?” Viên Đào Đào đều lung tung lắc đầu, không để ý sự ngăn cản mà đuổi theo xe cứu thương.
Không lâu sau khi họ tới bệnh viện, Hoắc Dật cũng vội vàng chạy đến.

Khi biết được Trình Gia Mục là vì cứu Viên Đào Đào mới bị thương, lửa giận trong lòng hắn kém chút nữa là thiêu cháy cả bản thân hắn lẫn những người ở đây.

Viên Đào Đào đối mặt với cơn thịnh nộ của Hoắc Dật, chỉ một mực rơi nước mắt.
Vậy mà không phải là bởi vì sợ hãi trước Hoắc Dật —— Viên Đào Đào một đường tới đây đều khóc, hai mắt sưng lên như quả đào, nước mắt không ngừng chảy khiến tầm mắt của cô cũng mơ hồ.

Cô biết dường như Hoắc Dật đang mắng mình nhưng lại nghe không vào, toàn bộ tâm tư đều đặt trên người đang nằm trong phòng cấp cứu kia.
Anh ấy gọi cô là ‘bé ngốc’, ngoại trừ anh hai thì không có ai gọi cô là ‘bé ngốc’ hết, xưng hô này đã mười năm rồi chưa nghe thấy đi? Từ khi nào thì bắt đầu? Là lúc cô bước vào tuổi dậy thì, bắt đầu phản nghịch, bắt đầu không nghe lời anh hai.
Khi đó rất nhiều chuyện cô không thể lý giải, vì sao anh hai có thể lui tới mấy chỗ xa hoa trụy lạc, còn cô đi quán karaoke ca hát với bạn học cũng phải báo cáo? Vì sao mấy người bạn là minh tinh của anh hai có thể trang điểm diễm lệ, còn cô thì sơn móng tay cũng bị mắng? Vì sao anh hai có thể ở bên một người đàn ông như Tiết Vũ nhưng lại không cho cô chơi đùa cùng với nam sinh?
Cả ngày chỉ biết nói mình phải học tập cho giỏi.

Anh hai đi diễn đều là mấy tháng liền không về nhà lấy một lần, nhà lớn như vậy lại chỉ có một mình cô và bảo mẫu.

Cô oán hận, hận anh hai, còn cãi nhau với anh, nói với anh rất nhiều lời lẽ chua ngoa, kích thích anh.
Lúc anh hai định đưa Tiết Vũ về chính thức giới thiệu cho cô, lại không biết cô đã không còn là con nít.

Quan hệ giữa hai người họ cô đã sớm hiểu, nhưng cô vẫn cố ý bốc đồng, bộc phát tính tình, nói đồng tính luyến ái là chuyện buồn nôn nhất, đừng để cô gặp lại Tiết Vũ!
Điều anh không biết chính là, cũng không phải cô cảm thấy anh hai của mình buồn nôn, mà là cô nhìn thấy quan hệ giữa Tiết Vũ và Khương Tư Thuân rất thân mật, không giống với người bình tường.


Mà quan hệ giữa cô và anh lại dần dần có khoảng cách, sớm đã không còn thân mật, cái gì cũng nói như hồi nhỏ.

Coi như cô có nói ra, anh hai cũng sẽ chỉ cảm thấy rằng là cô điêu ngoa tùy hứng mà thôi, không bằng trực tiếp làm loạn khiến bọn họ cãi nhau rồi chia tay.
Chuyện cô không nghĩ tới chính là, bọn họ không những không có chia tay, mà anh hai còn chuyển ra khỏi căn chung cư mà anh em họ đã ở cùng nhau mười năm nay, rời đi cùng với Tiết Vũ.

Sau khi anh hai đi rồi, cô tự giam mình trong phòng khóc thật lâu, bảo mẫu đến gõ cửa gọi cô ăn cơm, Viên Đào Đào liền cắn môi khóc, không chịu phát ra một chút âm thanh.
Uất ức đến kinh thiên động địa, cô nghĩ, rốt cuộc cô đã mất đi anh hai.
Thế là càng thêm phản nghịch, cố ý đi về phương hướng ngược với hy vọng của anh.

Hai anh em gặp nhau đều sẽ làm ầm ĩ, dường như đã trở thành hình thức cố định.

Sau đó, dù cô muốn thay đổi, cũng đổi không được —— đã thành thói quen, một thói quen đáng sợ.
Mãi đến khi anh hai qua đời.

Một vụ tai nạn xe cộ, anh hai đáng ghét, cứng ngắc nhưng cũng yêu thương mình cứ như vậy mà không còn nữa.

Cô là người thân duy nhất nên được thừa kế toàn bộ tài sản của anh, khi ấy cô mới biết được hóa ra anh hai cũng không giàu có như trong tưởng tượng.

Mấy món đầu tư thất bại giống như mấy cái hố to không đáy hút máu của anh, sự tiêu xài xa xỉ của cô dường như cũng chẳng phải ít ỏi, không đáng nhắc đến như cô nghĩ.
Trách không được anh luôn ở bên ngoài quay phim, trách không được mỗi khi anh về nhà đều mệt mỏi, không muốn nói nhiều.

Khi tự mình đến studio thực tập, Viên Đào Đào mới phát hiện thì ra làm diễn viên cũng không vinh quanh như mặt ngoài, vì quay một cảnh mà phải lăn lộn trong nước bùn, quay chụp suốt mười mấy tiếng đồng hồ đều là chuyện thường xuyên xảy ra.
Trách không được trong những năm ấy luôn thấy anh bị thương.


Sau khi mất đi anh hai, cô lại càng thêm nhung nhớ về chỗ tốt của anh nhưng anh hai lại không thể trở về.

Lải nhải thì thế nào, đồng tính luyến ái thì đã sao? Chỉ cần anh hai có thể trở về…
Bao nhiêu lần trong mộng, cô nghe thấy anh ôn nhu gọi mình là bé ngốc tựa như ngày còn bé.

Về sau Trình Gia Mục xuất hiện, dáng vẻ của anh ta lại giống với anh hai, thậm chí so ra còn đẹp trai hơn, trẻ tuổi hơn, rực rỡ hơn.

Nhưng mà, vì Trình Gia Mục giống anh hai cho nên cô không dám tiếp xúc nhiều với anh ấy, không dám để bản thân luôn luôn nhớ tới anh hai.

Nhưng mà, Trình Gia Mục lại dễ dàng được giáo sư Khổng Nhạc Tiềm yêu thích, còn mời mình đến đoàn làm phim của đạo diễn Thạch Trường An.

Cơ hội được một lần tận mắt nhìn thấy thần tượng, thậm chí còn có thể đi theo hắn học tập, cô liền đáp ứng không chút do dự.
Không phải là cô không nghĩ tới phải chăng Trình Gia Mục có ý gì với mình, nhưng trải qua bao nhiêu lần tiếp xúc cô cảm thấy anh muốn thân thiết với mình, tựa như anh trai chứ không có ý tứ gì khác.

Chỉ riêng chuyện này đã đủ kỳ quái rồi, không phải sao?
Cô sớm nên nghĩ tới.
Chỉ là, loại chuyện này quá huyền ảo, quá mức không hợp với lẽ thường.

Cô chưa từng nghĩ theo hướng đó, nhưng khi nghĩ tới rồi thì rất nhiều chuyện đều được giải thích.
Lúc bác sĩ nói bệnh nhân không có nguy hiểm tới tính mạng, Viên Đào Đào lại một lần nữa nước mắt tuôn như mưa.

Thừa dịp tất cả mọi người đang nghe bác sĩ nói về bệnh tình, nói về những hạng mục cần chú ý, cô nhanh như chớp tiến vào phòng bệnh, không để ý dáng vẻ thục nữ mà dùng tay áo lau mặt, thuận tiện lau cả nước mũi, thế giới trước mắt cuối cùng cũng rõ ràng một chút.
Trình Gia Mục vẫn còn đang hôn mê, Viên Đào Đào nhìn gương mặt ngủ say an tĩnh của anh, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nắm thật chặt tay anh không chịu buông ra.
“Cô làm gì thế!” Phía sau vang lên âm thanh mang theo sự tức giận của Hoắc Dật: “Đều là cô hại, cô…” Thấy rõ hai mắt vẫn còn đang rơi lệ của Viên Đào Đào, Hoắc Dật đột ngột im lặng, hắn không muốn tiếp tục mắng cô, nước mắt của cô quá khổ sở quá chân thực, khiến hắn cảm thấy hàng nước mắt này quá chướng mắt.
Hồi lâu, Hoắc Dật mới lạnh lùng nói: “Cô ra ngoài đi.”
Viên Đào Đào càng thêm dùng sức nắm chặt tay Trình Gia Mục, như thể sợ đối phương cưỡng ép đuổi mình đi, khàn khàn cuống họng hỏi: “Tôi, anh, anh ấy thế nào? Bác sĩ nói thế nào?”
Hoắc Dật thở ra một hơi thật sâu, nói: “Cánh tay trái bị gãy xương, não bị chấn động nhỏ, không nguy hiểm tới tính mạng.” Viên Đào Đào nhè nhẹ gật đầu, Hoắc Dật lại bổ sung: “Nếu như vị trí bị dẫm phải chệch đi một chút, tay cậu ấy sẽ tàn phế.”
Viên Đào Đào vô thức buông bàn tay đang cầm ra, thực chất bàn tay cô cầm là tay phải, cánh tay trái đã sớm bị một lớp thạch cao thật dày bao lại.

Lúc này, cô đột nhiên nhớ tới một vấn đề: “Vì sao đã đổi ngựa, con ngựa kia vẫn kích động phát điên?”
Hoắc Dật không trả lời cô, lại có chút thay đổi cái nhìn về cô gái mới lớn này, nhanh như thế đã chú ý tới vấn đề.


Nhưng bây giờ hắn không muốn nói nhảm với cô ta, thậm chí cũng không muốn nhìn nhiều thêm một cái, nhất là hình ảnh cô ở bên Trình Gia Mục.
Hoắc Dật lạnh lùng nói: “Còn không đi?”
Viên Đào Đào sửng sốt, Hoắc Dật cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đang nhanh chóng biến mất, lúc chạm tới biên giới bộc phát, Viên Đào Đào lại đứng dậy, nói: “Vậy phiền anh chăm sóc cho anh ấy.” Dứt lời cô liền quay người ra khỏi phòng bệnh.
Người đi nhanh như vậy Hoắc Dật lại có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không để ý.

Hắn chiếm cứ vị trí Viên Đào Đào vừa ngồi, cầm lấy khăn mặt bên giường lau mồ hôi trên trán cho thanh niên đang yên tĩnh nằm trên giường bệnh.
Cậu có đau nhiều lắm không? Trong hôn mê cũng đau tới thế này mà còn muốn quên mình đóng vai anh hùng sao?
“Đối với cậu, cô ta quan trọng như vậy sao?” Hoắc Dật thấp giọng hỏi cậu.

Bác sĩ nói vì Trình Gia Mục bị chút chấn động não nên thuốc sẽ tăng thêm tác dụng, sẽ không tỉnh lại ngay.

Hoắc Dật lớn mật, nhẹ nhàng đặt lên môi cậu một nụ hôn.
Cánh môi cực kỳ mềm mại, nhìn cũng cực kỳ mỹ vị.

Hoắc Dật nhìn gương mặt có bảy tám phần tương tự với Viên Mục, không phân biệt được đến tột cùng là trong lòng đang yêu thương ai.

Có nhiều khi hắn trực tiếp đem hai người họ chồng lên nhau, nhưng hắn biết rõ đó là chuyện không thể nào.
Hắn nhẹ nhàng ghé vào lỗ tai cậu thì thầm: “Trình Gia Mục, Tiểu Mục, A Mục.”
Một nơi khác, Viên Đào Đào ra khỏi phòng bệnh liền thấy Triệu Khang Nhạc đang canh giữ ở cổng.

Triệu Khang Nhạc thấy cô ra ngoài mới thở dài một hơi: “Tiểu cô cô ơi, tôi thực sự sợ cô và sếp sẽ làm ầm ĩ lên đó.” Hai người cũng xem như quen biết, hắn không hi vọng thấy cô bị sếp giận chó đánh mèo.
Triệu Khang Nhạc lại căn dặn nói: “Tiểu Mục ở tại bệnh viện nào, và cả chuyện sếp tới hỏi thăm về chuyện của cậu ấy cô đừng nói với bên ngoài.

Tuyệt đối đừng nói ra, biết không?”
Viên Đào Đào trấn định gật đầu, lại lau nước mắt một chút, nói: “Đã tìm được người hại anh ấy chưa?”
Triệu Khang Nhạc sững sờ, sau đó rất nhanh đã hiểu, hắn khẽ nói: “Chuyện này cô không cần phải để ý đến.” Viên Đào Đào vẫn quật cường nhìn hắn, Triệu Khang Nhạc lại nói: “Đã tra được, nhưng mà Hoắc tổng sẽ xử lý.

Không phải cô muốn đích thân trả thù cho cậu ấy đấy chứ?”
Viên Đào Đào: “Nói cho tôi đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Truyện full

  • Cữu Tình Như Hỏa
    Cữu Tình Như Hỏa

    Editor: Tử An tiên sinh và Phương Nam công tửBeta-reader: Phương Nam công tử và Tử An tiên sinh Thể loại: đam mỹ, hiện đại hắc bang,...

  • Do You Remember Me???
    Do You Remember Me???

    "Nụ hôn đầu anh đã dành cho em vì anh biết em chính là người con gái chiếm lấy trái tim anh mãi mãi""Đối với em...anh là vị hoàng tử...

  • Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha
    Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha

    Văn án:Giang Sơ Tinh được ca ngợi là Beta đẹp nhất trường, không gần người lại trầm mặc ít nói. Có tin đồn rằng tất cả Alpha đến để tỏ...

  • Tà Noãn Sàng Nam Nô
    Tà Noãn Sàng Nam Nô

    Thể loại: Cổ trang, nhất thụ nhất công, cường công mỹ thụ, HEEdit: AliceBeta: WeenNgày đại hỉ của công tử Tri Phủ kinh thành cùng thiên...

  • Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường
    Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường

    Thể loại: hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, cường bạo tập thể luân phiên, ngược thân, toys.Editor : Băng TiêuBeta – reader : Băng...

  • Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh
    Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh

    Thể loại: Tái thế trọng sinh, sủng, Cổ đại, HENhân vật chích: Bùi Mạch Ninh x Tư  Không Thu TrạmNữ Diêm Vương đầu tiên trong lịch sử...

  • Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào
    Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào

    Tên gốc: Mối tình đầu vài phần ngọtĐộ dài: 80 chương + 9 phiên ngoạiThể loại: Hiện đại, 2s, 1v1, gương vỡ lại lành, song hướng yêu...

  • Quần Lụa
    Quần Lụa

    Convert: ngocquynh520Editor: gaumisaBeta: mèo mỡỞ thành Kim Lăng, nhắc đến Nguyên tứ công tử, những công tử tiểu thư khác không ai...

  • Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử
    Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử

    =======Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <> tại {domain}========Edit: Mèo mậpThể loại:đam mỹChiến thần...

  • Phi Thành Vật Hôn
    Phi Thành Vật Hôn

    Bạn đang đọc truyện Phi Thành Vật Hôn của tác giả Vĩnh Viễn Địa HE. Mẹ tui sợ tui ế tới già, thế nên hạ tối hậu thư, không lo tìm người...

  • Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em
    Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em

    Em và anh là thanh mai trúc mã, do ba mẹ hai nhà luôn bận rộn nên từ nhỏ em đã là một cái đuôi đi theo sau anh. Trong khoảng thời gian...

  • Hoàng Hậu Hỏa Ma
    Hoàng Hậu Hỏa Ma

    Thể loại: Xuyên khôngSố chương: 10Editor: mèo suniThánh nữ! Thánh nữ! Vạn vạn tuế!Trời! Ta đã đến đâu vậy?Một đám người vừa nhìn thấy...

  • Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế
    Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế

    Văn án:Ảnh đế lão làng Viên Mục trọng sinh vào trong cơ thể một tiểu thịt tươi. Thế nhưng địa điểm trọng sinh lại là trên giường của...

  • Phu Quân Của Giáo Chủ
    Phu Quân Của Giáo Chủ

    Thể loại: Ngôn Tình cổ đại nhẹ nhàngEdit: akinomiBeta: cuckicoiNam chính: Đoạn Vô Tình – Nữ chính: Lâm Uyển UyểnNàng từ nhỏ đã được...

  • Mù Quáng Trung Thành
    Mù Quáng Trung Thành

    Bạn đang đọc truyện Mù Quáng Trung Thành của tác giả Tam Nhật Thành Tinh. Là một bạo quân, Lý Anh không thể nào hiểu được những thủ...