Đoạt Lại

Chương 9

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Dần dần, ta trở thành một nông phụ thực thụ ở thôn Hạnh Hoa.  

 

Buổi sáng, ta làm việc ngoài đồng, vừa làm vừa trò chuyện với các thẩm trong làng.  

 

Chiều tối, ta về nhà, chuẩn bị bữa cơm chờ Tề Ngọc trở về.  

 

Có Á Bà ở bên, dù đôi lúc ngây ngô, lúc minh mẫn, nhưng sự hiện diện của bà khiến ngôi nhà nhỏ thêm phần ấm áp.  

 

*

 

Cuộc sống của ta trở nên yên bình lạ thường.  

 

Không còn phải lấy lòng hay nịnh nọt ai.  

 

Không còn lo tranh đoạt để đạt được thứ mình muốn.  

 

Không còn sợ hãi mất mạng vì những hiểm họa vô hình.  

 

Thời gian trôi qua, ta bắt đầu xem thôn Hạnh Hoa là nhà của mình.  

 

*

 

Thấm thoắt đã hơn hai năm trôi qua.  

 

Vẫn chưa tìm thấy muội muội của Tề Ngọc, nhưng đã rất gần rồi.  

 

Hai năm nay, hắn cùng Vương Thanh đã lục soát toàn bộ kinh thành và các cô nương trong Ý Xuân Lâu, nhưng vẫn không có kết quả.  

 

Loại trừ hết những người ở kinh thành, chỉ còn lại hai người ở Ích Châu và một người ở Thanh Châu.  

 

Ích Châu cách kinh thành đi ngựa mất bốn, năm ngày.  

 

Thanh Châu thì xa hơn, từ Ích Châu đi tiếp phải mất ít nhất mười ngày nữa.  

 

Vậy nên Tề Ngọc quyết định lên đường ngay lập tức.  

 

*

 

Ta nghe nói ở Thanh Châu gần đây vừa xảy ra dịch bệnh. Tuy quan phủ đã phái người đến xử lý, nhưng nơi đó vẫn còn hỗn loạn.  

 

Ta có chút bất an, muốn khuyên hắn tạm hoãn, chờ thêm thời gian.  

 

Hắn lại kiên quyết:  

"Lần này ta đi Ích Châu trước, ở đó có thể phải mất vài ngày. Có lẽ khi ta đến Thanh Châu, nơi ấy đã ổn định rồi."  

 

*

 

Ta không nói thêm gì nữa, biết lòng hắn chỉ mong kịp tìm muội muội để đoàn tụ vào dịp Tết sắp tới.  

 

Trước khi lên đường, ta chỉ dặn hắn phải cẩn thận.  

 

Hai năm qua, giữa ta và hắn đã như bạn bè, cũng như người thân.  

 

Hắn thấy ta có chút lo lắng, ánh mắt bỗng ánh lên sự dịu dàng mà hắn hiếm khi để lộ:  

"Sở Sở, đừng lo. Ta là đại phu, sẽ không sao."  

 

Ta quay mặt đi, cố tỏ ra cứng cỏi:  

"Ai thèm lo cho ngươi chứ! Chỉ là mau quay lại đi, ta không chăm nổi Á Bà lâu đâu. Còn nữa, trong nhà có bao nhiêu việc, mình ta không lo nổi."  

 

Nói xong, tự thấy không ổn. Câu này nghe sao giống như một thê tử mong ngóng trượng phu trở về. Ta lén nhìn hắn một cái.  

 

Hắn lại nghiêm túc gật đầu:  

"Ừ, Sở Sở yên tâm, trước Tết ta nhất định trở lại."  

 

*

 

Tề Ngọc rời đi, cuộc sống của ta vẫn tiếp diễn như thường lệ.  

 

Nhưng các thẩm trong thôn cứ trêu ghẹo:  

"Nhớ Tề Ngọc rồi chứ gì?"  

 

Ta giật mình, lúc ấy mới nhận ra mình hay ngẩn ngơ nhìn về phía cổng thôn.  

 

Vô thức đếm ngày, mong ngóng hắn trở về.  

 

Ta tự tát mình một cái:  

"Sở Sở, ngươi lại bắt đầu nghĩ vẩn vơ rồi sao?"  

 

Á Bà thấy vậy liền "í ới" vỗ mặt ta, ánh mắt đầy lo lắng.  

 

Mấy thẩm cười rộ lên:  

"Cô bé này, đừng xấu hổ! Nhớ thì nhớ, có gì mà phải ngại!"  

 

*

 

Ta nghĩ suốt đêm, thấy nhớ một người tốt như Tề Ngọc cũng chẳng có gì sai.  

 

Nếu hắn tìm được muội muội, sau này chúng ta sẽ cùng nhau sống yên ổn, ta, hắn, muội muội của hắn, và cả Á Bà nữa.  

 

Dù sao, hắn cũng từng hứa sẽ giúp ta tìm người nhà.  

 

Nghĩ tới đây, ta lại hốt hoảng nhận ra mình đang vẽ ra tương lai.  

 

*

 

Ngày tháng trôi qua, thoáng chốc đã gần đến Tết.  

 

Ta thấy nhà nhà trong thôn treo đèn kết hoa, cả thôn rực rỡ sắc đỏ.  

 

Ta cũng làm theo, còn mua y phục mới cho mình và Á Bà.  

 

Nhớ tới Tề Ngọc, ta cũng chọn một bộ cho hắn.  

 

Muội muội của hắn thì không biết kích cỡ, chỉ mua một chiếc trâm cài, nghĩ rằng cô nương nào cũng sẽ thích.  

 

*

 

Nhưng khi vừa bước vào cổng thôn, một giọng hô vang:  

"Tề Ngọc về rồi!"  

 

Ta giật mình, giỏ đồ trên tay rơi xuống đất.  

 

Hắn thực sự trở về, nhưng lại là nằm trên cáng.  

 

Bên cạnh hắn còn có một cậu bé lạ mặt, đôi mắt đẫm lệ.  

 

Đôi mắt ấy, lại có đến bảy phần giống với Tạ Chỉ!  

 

12

 

Ta chưa kịp suy nghĩ gì thêm, liền lao tới, đổ sụp trước n.g.ự.c Tề Ngọc mà bật khóc nức nở.

 

"Tề Ngọc! Ngươi không phải đã hứa sẽ bình an trở về sao? Tề Ngọc, ngươi không được chết… Ngươi mà chết, ta biết làm sao bây giờ!"

 

Đang khóc đến đau lòng, bỗng cảm thấy có người nhẹ nhàng chọc chọc vào đầu ta.

 

"Sở Sở... Ta chưa chết, chỉ bị thương ở chân thôi mà."

 

*

 

Ta ngẩng lên, gương mặt đẫm nước mắt. Người nói chuyện với ta không phải Tề Ngọc thì là ai?

 

Xung quanh, bà con hàng xóm đều mỉm cười nhìn ta.  

 

Mặt ta lập tức đỏ bừng lên:  

"Không chết… vậy nằm đó làm gì chứ!"

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nói rồi, xoay người chạy thẳng vào trong nhà.

 

*

 

Tề Ngọc được dìu vào, cậu bé bên cạnh hắn lấm lét bám sát theo sau.  

 

Ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc như d.a.o găm nhìn cả hai người.  

 

Tề Ngọc bị ta nhìn đến chột dạ, khẽ ho một tiếng:  

"Chân ta bị thương, không nghiêm trọng đâu.  

 

"Ta thấy Tiểu Quả đáng thương, bèn dẫn nó về đây."

 

Hắn nửa lời cũng không nhắc đến nguy hiểm, càng không đếm xỉa đến bản thân mình.  

 

Ta biết tính hắn vốn là như vậy, chẳng buồn trách, chỉ mím môi hỏi:  

"Còn muội muội thì sao?"

 

Hắn cúi đầu:  

"Không phải nàng ấy."

Truyện full

  • Mưu Đoạt Phượng Ấn
    Mưu Đoạt Phượng Ấn

    Bạn đang đọc truyện Mưu Đoạt Phượng Ấn của tác giả Lệ Tiêu. Thiên tử nổi trận lôi đình, mọi người đều phải gánh chịu tai ươngTần thừa...

  • Lãnh Quân Hãm Tình
    Lãnh Quân Hãm Tình

    Để nắm giữ trong tay Lăng Thị và đạt được quyền thừa kế, Lăng Chấn Vũ tất sinh những toan tính. Vì để đạt được mục đích, mọi thứ đối...

  • Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà
    Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà

    Thể loại: Hiện đại, võng phối, vườn trường, thầm mến cả hai phía, ôn nhu công x nội liễm thụ, đoản vănEditor: DúBeta: BonCâu chuyện là...

  • Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay
    Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay

    Tác giả: ỐcThể loại: Nam x nam, 1x1, hiện đại, ấm áp, ngọt ngào.....Lời tựa:"Cho đến thật nhiều năm sau, tiếng hát năm ấy của anh vẫn...

  • Cười Ta Quá Đa Tình
    Cười Ta Quá Đa Tình

    Tên truyện: Cười ta quá đa tìnhHán việt: Đa tình ứng cười taTác giả: Tửu Tiểu ThấtEdit+Beta: YinYang’s HouseThể loại: ngôn tình, cổ...

  • Chuyển Công Thành Thủ
    Chuyển Công Thành Thủ

    Thể Loại: công chuyển thụ, tráng công tráng thụ, cao H, hài bựa.Edit: GuBeta: TNĐường Văn Minh vốn là một trai thẳng được nhiều tiểu...

  • Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ
    Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ

    Thẩm Nhiêu, người được coi là quý nữ nhất kinh thành, đã trở thành tội thần khi cả gia đình bị xử tử. May mắn thay, cô đã sở hữu kim...

  • Chuyện Tình Zồng
    Chuyện Tình Zồng

    Một câu chuyện gồm hai phần.Phần một kể về những cuộc tình mây mưa xen kẽ là những yếu tố hài hước, tâm linh...Phần hai là hồi tưởng về...

  • Học Thần Giới Giải Trí
    Học Thần Giới Giải Trí

    Văn án:Nhan Tô Tô vừa mới xuất đạo đã bị mọi người nhận xét là bình hoa siêu cấp, nhảy múa không tốt, ca hát không được, toàn bộ đều...

  • Hồng Bì Hài
    Hồng Bì Hài

    Editor:Tiểu ThảoThể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, niên hạ công, đại thúc thụ, dụ thụ, ngược tâm nhẹ nhàng, bẻ thẳng, 1v1, HE.Tên...

  • Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè
    Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè

    TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT MÙA HÈTác giả: Túy Lí Thiêu Đăng Quan Hải ĐườngThể loại: Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, chủ công, cưới trước yêu sau,...

  • VÂN DÃ
    VÂN DÃ

    Giới thiệuVân Nhạc luôn sống trong bóng tối, Văn Dã chính là tia nắng đầu tiên giúp cậu tìm được ánh sáng.Xoay quanh cuộc sống của hai...

  • Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh
    Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh

    Thể loại: Đồng nhân Harry PotterNữ chính: LevyTác giả: Chuông GỗTiến độ: Đã hoàn thànhVăn án:"Thiếu nữ bệnh thần kinh" là một câu...

  • Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp
    Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp

    Tên truyện: Sống lại để yêu đương với kẻ cố chấp.Tác giả: Thông Minh Cơ Trí Thái Thái Thái.Tình trạng bản gốc: Hoàn (60 chương + 3...

  • Bách Yêu Phổ 2
    Bách Yêu Phổ 2

    Truyện: Bách Yêu PhổTác giả: Sa La Song ThụGiới thiệu:Quỷ y Đào Yêu, là thiện hay ác, là một bí ẩn. Chuông vàng lướt qua, không còn...