Đại Đế Cơ

Chương 350: Hành giả

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Nội ứng.

Ngũ Đố quân ở bên ngoài, kẻ được gọi là nội ứng tất nhiên ở trong triều đình.

Người đang ngồi ở đây không cảm thấy khiếp sợ khi nghe lời Tần Đàm Công nói. Ngoài Ngũ Đố quân, trong triều còn ai biết vả lại còn giúp bảo vệ Bảo Chương đế cơ vốn không có gì kỳ quái. Trên thực tế, năm đó Ngũ Đố quân có thể cứu Bảo Chương đế cơ đi cũng vì nhờ nội ứng mật báo. 

Lúc ấy mấy tên nội ứng đã bị phát hiện và xử tử. Một số khác thì thông qua đủ mọi thủ đoạn mà bị xét nhà diệt môn trong mấy năm qua. Theo thời gian, theo uy hiếp, mọi thứ như có vẻ yên bình nhưng không ai cho là nội ứng đã bị diệt sạch.

"Mấy kẻ đó vẫn chưa từ bỏ ý định." Một người đàn ông cười lạnh.

Tần Đàm Công nói: "Bọn họ luôn cho là mình làm đúng nên chưa từ bỏ ý định." Nhìn mọi người: "Nếu vậy thì chúng ta sẽ cho bọn chúng biết là chúng sai rồi." 

"Công gia, nhưng hiện tại manh mối mà chúng ta nắm được không nhiều nên tra như thế nào?" Một người trầm ngâm hỏi.

Tần Đàm Công nói: "Tra lung tung." Lại cười ha ha: "Bản thân chúng ta còn không biết mình nên tra ai, bọn họ lại càng không biết."

Người đang ngồi đây đều cười. 

"Chúng ta không biết bọn họ là ai, bọn họ lại biết rõ." Một người cười khẩy: "Xem bọn chúng tự loạn trước."

"Có tiền đồ cẩm tú thì không thích, lại cứ muốn lao vào chỗ chết, không biết đang âm mưu cái gì." Một người đàn ông có vẻ mặt đờ đẫn nói.

Tần Đàm Công cười: "Mặc kệ âm mưu cái gì, bọn họ thích là được rồi." 

Một người nghĩ tới cái gì đó: "Vậy cũng như lúc trước, giao cho Tống đại nhân làm?"

Người đàn ông có vẻ mặt đờ đẫn kia nói: "Tống Nguyên là tên ăn hại, chuyện Huỳnh Sa Đạo hắn khó mà chối tội."

Tần Đàm Công nói: "Tống đại nhân đâu muốn như vậy, đừng trách móc nặng nề. Ta tin chuyện như thế này hắn làm rất tốt." Giơ tay phất phất: "Mà chờ Tống đại nhân trở về đã." 

Mọi người vâng dạ rồi thi lễ lui ra ngoài. Cửa phòng đóng lại, ngăn cách ánh sáng bên trong. Trong ngoài hành cung là một khoảng an bình.

Ở một nơi rất xa khác, ánh trăng xuyên qua song cửa sổ chiếu vào trong phòng. Trong này, một bàn tay thò đến đốt sáng đèn. Ánh trăng trong trẻo mà lạnh lùng lập tức lui ra ngoài, nhìn hai bóng người ngồi đối diện nhau được chiếu lên trên cửa sổ.

"... Đồ chắc chắn đã lấy được rồi." 

Một giọng khá thấp nhưng khó nén hưng phấn.

"Có lẽ là chưa lấy được đâu." Đây là giọng của Thanh Hà tiên sinh. Hắn nhìn người ngồi đối diện: "Không hề nghe bọn họ nói là lấy được."

Đèn đuốc mờ mờ, một chậu hoa lớn để lại một mảng bóng tối trên bàn, làm cho người đàn ông đối diện ẩn trong đó, chỉ để lộ ra quan bào màu xanh. 

"Bọn họ nói? Rất nhiều chuyện bọn họ có nói với chúng ta đâu." Người kia nói, có vẻ bất mãn: "Nhìn Tề Tu và Hắc Giáp vệ nhớn nhác như vậy, chắc chắn ngọc tỷ đã bị cầm đi rồi."

"Cũng có thể là không có ngọc tỷ." Thanh Hà tiên sinh nói.

"Không nói chuyện này nữa." Người nọ xua tay: "Việc bọn họ bị Hắc Giáp vệ đuổi giết cũng đúng lúc dẫn tầm mắt đi, cứ giao điện hạ cho bọn ta." Lại khen ngợi và vui mừng: "Lâm tiên sinh, ông dạy điện hạ rất tốt." 

Thanh Hà tiên sinh lắc đầu: "Không phải ta dạy rất tốt." Nghĩ tới người thiếu niên kia: "Mà là chính bản thân ngài ấy rất giỏi."

Người nọ dựa người vào ghế, vùi sâu vào trong bóng tối nói: "Như vậy cuối năm có thể vào kinh thành rồi. Sau này do đại nhân trông nom, chắc không gì phải lo, chỉ chờ thời cơ lấy ngọc tỷ ra, diệt trừ đám gian thần phản tặc kia."

Dưới ánh đèn, vẻ mặt Thanh Hà tiên sinh như do dự, có vị đại nhân kia trông non sẽ không phải lo lắng gì? Chỉ mong là vậy... Bất kể thế nào, tình hình hiện giờ càng lúc càng tốt. Đứa trẻ kia đã dần dần vang danh thiên hạ, người người đều biết. Mặc dù không có thân phận đế cơ nhưng không sao cả. Đế cơ hay Tiết Thanh đều là nàng. 

Thanh Hà tiên sinh mỉm cười.

"Ta vào kinh rồi sẽ lập tức trở về Trường An. Mấy tháng này ta sẽ dạy ngài ấy thật tốt, chờ đầu năm sau nhìn ngài đỗ tiến sĩ, bước vào điện Kim Loan."

...

Sang năm như thế nào, tháng sau ra sao, thậm chí ngày mai như thế nào, với Tiết Thanh đây vốn không phải chuyện cần lo. Lúc này ánh nắng dần lên, chiếu sáng khuôn mặt khó nén vẻ tiều tụy của nàng. Tay chống gậy trúc gõ từng cái xuống đất, bắn đất cát lên hết cả bàn chân.

"Hiện giờ ta đã nghĩ tới việc tối nay được tắm nước nóng, ăn cơm nóng hổi rồi." Nàng nói.

"Ngươi nhìn cái dáng vẻ này của ngươi đi." Trương Song Đồng dựa nửa người vào cửa sổ của xe ngựa: "Chả khác gì một ông tăng khổ hạnh... Đang yên đang lành sao ngươi không ngồi xe? Ngươi đi bộ thì có nhanh hơn xe ngựa được đâu." 

"Vì ngồi xe là ta sẽ buồn nôn." Tiết Thanh nói, quay đầu nhìn Trương Song Đồng: "Cái dáng vẻ ngồi xe của ngươi cũng đâu khá hơn ta chút nào."

Trương Song Đồng tuy vẫn mặc áo bào màu đỏ nhưng như bị giặt quá nhiều mà bạc màu, trông rất cũ. Khuôn mặt người trẻ tuổi khô héo, môi nứt nẻ, mắt thâm quầng...

Tiết Thanh giống tăng khổ hạnh, còn hắn giống một tên ăn mày. 

Trương Song Đồng lấy gương ra soi khuôn mặt mình.

"Son của ta hết rồi, đi đường không ngừng, còn chả có thời gian mà mua." Hắn oán giận.

Không chỉ bọn họ, trong đoàn xe rất dài này, già trẻ lớn bé ai cũng như vậy hết. Dọc theo đường đi, gần như là vó ngựa không ngừng, cứ liên tục đi đường... Không biết là sốt ruột về nhà hay đã quen như vậy. Lúc đi về này, không ai oán giận chuyện ăn, mặc ở và đi lại. Có cơm thì ăn cơm, không có cơm thì ăn bánh bao uống nước nguội. Ngựa mệt thì tự mình xuống xe đeo hành lý đi bộ. Trời mưa tránh mưa, bị ướt thì tự hong khô... 

Trong trạng thái như vậy, bọn họ di chuyển nhanh hơn lúc đi nhiều. Nếu tính không sai, đêm nay bọn họ có thể vào thành Trường An.

"Không ngờ lại nhanh như vậy." Bàng An ở xe phía sau cảm thán: "Cảm giác như đoạn đường này còn chưa đi mà đã kết thúc vậy."

"Chưa đi?" Ở xe phía trước, Liễu Xuân Dương quay đầu, khuôn mặt bám đầy bụi nên không còn trắng như ngọc nữa, đôi mắt hạnh vẫn như trước, trợn tròn lên rồi hừ một tiếng: "Có phải không gặp ai cướp chỗ ăn chỗ ngủ nên thấy không thú vị?" 

Bàng An cười ha ha, khi đó tức giận nhưng giờ nghĩ lại thì coi đó là một câu chuyện lý thú của cuộc đời, không phải ai cũng có trải nghiệm như vậy.

"Trong Đại Chu này, nào có đám man di như vậy." Hắn nói.

Trương Song Đồng vẫn soi gương, giơ ngón tay nhấp ít nước trà lau môi, nói: "Về khuya cũng tốt, tuy rằng không được nghênh đón nồng nhiệt nhưng cũng chẳng có gì để bọn họ nhìn, cả đám như dân chạy nạn..." 

Tiết Thanh dừng gậy trúc lại, nói: "Vậy thì ngươi thất vọng rồi."

Cái gì? Trương Song Đồng đang định hỏi, chợt nghe tiếng kêu la vang ầm lên ở đằng trước.

"Về rồi!" 

Người nào mà giọng còn lớn hơn cả hắn, đương nhiên nghe không hay bằng hắn. Trương Song Đồng nhìn ra đằng trước, còn chưa thấy người, đã nghe được còn nhiều âm thanh hơn.

"Về rồi kìa!"

"Bọn họ đã trở về rồi!" 

"Thiếu gia ơi!"

Các tiếng kêu la ầm ầm như sấm cuộn. Trương Song Đồng nhìn một đám đầu người tự như xuất hiện trước mắt. Bọn họ ăn mặc khác nhau, đều nhìn sang bên này, có người vẫy tay, có người giơ chân, có người nhảy lên lưng ngựa...

"Các cử nhân lão gia đã về rồi!" 

Người nhảy lên lưng ngựa kia giục ngựa phi nhanh, cất cao giọng hô.

Không ngờ tới tận đây đón? Bọn họ đi đường, hành tung không rõ, cũng không cách nào báo cho người nhà ở phủ Trường An là khi nào mới về tới, không ngờ còn xa như vậy đã có người chờ đón, chắc là đợi lâu lắm rồi...

Trương Song Đồng vứt gương ra một bên. 

"Hỏng bét hỏng bét... Mau tìm y phục..."

Cửa thành Trường An đang mở rộng, lúc sẩm tối vốn là thời gian bận bịu nhất, lại không một bóng người ra vào. Tất cả đều đứng ở ngoài thành, quan binh chặn bọn họ ở bên đường, xếp thành hàng thật dài, dường như tất cả người của thành Trường An đều ra đây.

"Xong rồi, xong rồi." Trương Song Đồng nói: "Thời khắc nhếch nhác nhất trong cuộc đời ta bị nhiều người nhìn thấy như vậy ư." 

Hắn tự tay kéo một chiếc áo choàng cũ che mặt lại.

"Nhìn đi!"

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...