Con Gái Gian Thần

Chương 9: Hồi ức của sư huynh

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

TRỊNH TƯỚNG VÀ SƯ HUYNH RẤT TRONG SÁNG.

Quý Phồn tự nhảy vào hố phân mà không biết, có thể nhận thấy ýđịnh đáng sợ hiện tại của Trịnh Tĩnh Nghiệp vẫn chưa xuất hiện. Gianđảng của Trịnh tướng cũng sốt ruột, dù tin tưởng vào sự sáng suốt củaTrịnh tướng, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng thân phận thầy giáo củaQuý Phồn đủ để ngăn cản rất nhiều chuyện của Trịnh Tĩnh Nghiệp.

Nhóm đối thủ chính trị của Trịnh Tĩnh Nghiệp chia làm rất nhiều loại, nhờvậy có thể nhận ra bên đấy cũng không phải chắc như thép. Theo công tácthống kê sơ bộ, loại thứ nhất: cho rằng Trịnh Tĩnh Nghiệp sợ, khiếp sợuy lực của thầy mình. Loại thứ hai: cho rằng Trịnh Tĩnh Nghiệp đã đượcthầy cảnh tỉnh, từ nay sẽ tỉnh ngộ cải tà quy chính.

Hai loại trên thì chẳng cần lo lắng.

Loại thứ ba: Trịnh Tĩnh Nghiệp nhất định có âm mưu, âm mưu cụ thể là gì, cần nghiên cứu thêm. Có điều đã biết ông có ý xấu rồi thì sẽ sinh lòng cảnh giác, không dễ gì thực hiện.

Loại thứ tư: Trịnh Tĩnh Nghiệp nhất định có âm mưu, âm mưu cụ thể là gì, cần nghiên cứu thêm.Nhưng không biết cũng không sao, có Quý Phồn đứng trước rồi. Trịnh TĩnhNghiệp không thể ra tay với thầy được, nếu như làm thật, mọi người sẽhợp lực tổng tấn công. Trịnh Tĩnh Nghiệp năm đó cơ khổ đơn độc, nếukhông nhờ đệ tử của Quý Phồn giúp đỡ, thì không thể có được thành tựunhư bây giờ, thân phận là học trò của Quý Phồn là nước cờ đầu tiên củaông. Bây giờ ra tay với thầy giáo chính là vong ơn phụ nghĩa, chỉ cầnđiều này là có thể cắn chết ông rồi.

Mọi người rất thích ngồi xem.

Cho đến khi có một người không vui xuất hiện ở Trịnh phủ – Cố Ích Thuần.

Cố Ích Thuần rất hiểu Trịnh Tĩnh Nghiệp, cho dù xa cách hai mươi năm, ôngvẫn được coi là người hiểu Trịnh Tĩnh Nghiệp nhất. Đỗ thị cũng hiểuTrịnh Tĩnh Nghiệp, chỉ cần dựa vào hơi thở là có thể nhận ra cảm xúc của chồng, trong khi Cố Ích Thuần không cần chung sống mà vẫn biết sư đệmình đang suy nghĩ gì. Ông tận mắt nhìn thấy Trịnh Tĩnh Nghiệp từ mộttiểu tử biết vài con chữ ở nông thôn từng bước một vào kinh làm quan,tuy sau khi Trịnh Tĩnh Nghiệp vào kinh thì hai người không gặp nhau nữa, nhưng vẫn thư từ qua lại như cũ.

Như thế này rấtkhông giống Trịnh Tĩnh Nghiệp, theo tính tình của Trịnh Tĩnh Nghiệp,không bóp chết Quý Phồn thì thôi, sao lại có thể đề cử lão ra làm quan?

Công bằng mà nói, danh sĩ như Quý Phồn cũng là người bình thường, cũng có tư lợi, có điều dù gì lão cũng đã chiếu cố Cố Ích Thuần. Cố Ích Thuần cũng không muốn Trịnh Tĩnh Nghiệp đối đầu với Quý Phồn, khiến thanh danh đãkhông tốt càng tồi tệ hơn.

Nghĩ vậy, ông cho người đến Trịnh phủ trình danh thiếp.

Một tấm danh thiếp được mang tới, khiến đại tổng quản Trịnh phủ sợ đến mức hồn vía lên mây.

Mệ nó! May mà bố nhận ra lão bộc bên người của Cố tiên sinh, bằng không để lũ không hiểu chuyện kia cho rằng danh thiếp của Cố tiên sinh là của AChó A Mèo gì đó rồi ném đi… Chắc chắn sẽ bị Tướng công đánh chết! Âm thầm tự nhắc bản thân, từ nay không thể tùy tiện xử lý danh thiếp nhậnđược, phải đọc cẩn thận từng phần, đỡ tránh rước chuyện vào thân.

Hôm đó Cố Ích Thuần đến chỗ Trịnh Tĩnh Nghiệp để xác định câu trả lời thuyết phục, nay mở một cái thiệp khác, mời Cố Ích Thuần ghé phủ. Cố Ích Thuần nhìn trên thiệp có viết ‘Có lẽ công việc tiên sinh rất bận, không dámtrông đợi’ mà không khỏi cười khổ. Tính tình của Trịnh Tĩnh Nghiệp vẫn không hề thay đổi như trước!

–Phân cách tuyến hồi ức của Cố sư huynh–

Ông vẫn còn nhớ rất rõ, đó là một sớm đầu thu, mờ mờ sương khói khiến nhìn ở đâu cũng dạt dào tình thơ ý họa, là một thành viên trong ‘quần thể cácdanh sĩ rảnh rỗi sinh nông nổi* & danh sĩ chuẩn & danh sĩ tự nhận’, ông xách ghế ra cổng, ngắm cảnh – một trong những tác phongcủa các danh sĩ đương thời.

Khỏi phải nói, phóng tầmmắt trống rỗng nhìn xa xăm (mà theo ngôn ngữ thông thường ‘ngồi đựcngười ra’) quả có thể khiến tâm hồn thanh thản đi nhiều! Đúng lúc đó,một thiếu niên mặc trên người một bộ quần áo chẽn, vải gai màu nâu,thong thả bước ra từ trong sương mù.

Lúc đó, Cố ÍchThuần rảnh ơi là rảnh, rảnh đến nỗi chỉ muốn bày trò tiêu khiển. Ông làmột trong những đệ tử đắc ý nhất của Quý Phồn, thông minh bẩm sinh, xuất thân danh môn, lại còn là danh môn sẽ không suy tàn. Đời này đãchẳng còn mong muốn gì hơn, chỉ có rảnh rỗi ngồi rung chân, tán phét,đọc sách giải trí giết thời gian.

Bỗng nhiên lại gặp một người như vậy, trong lòng sửng sốt, trên mặt như lộ ý cười. Để xem tên nhóc này có thể làm được đến đâu?

Dù mắt ông có tốt đến bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không thể nhìn rõmặt một người cách mình mấy chục bước chân, chỉ dựa vào hình dáng toànthân mà nhận biết, cảm thấy đó là một thiếu niên, còn là một thiếu niênnhịp bước trầm ổn. Từng bước từng bước mà đi, không nhanh không chậm.Như những danh sĩ khác, sơn cư của Quý Phồn ở một nơi xa, thế mà đến từsáng sớm tinh mơ như vậy, lại còn có thể giữ vững nhịp chân, không tệ,không tệ, thật thú vị.

Chuyện tiếp theo còn hay hohơn. Cố Ích Thuần đang suy tính, Trịnh Tĩnh Nghiệp đã đến trước mặt ông, cúi chào, hỏi: “Xin hỏi huynh đài, đây có phải nơi ở của Quý tiênsinh?”

Cố Ích Thuần ăn no rửng mỡ muốn làm kẻ gáccổng, lười biếng đáp: “Đúng thế? Cậu tới có việc gì?” Nhìn từ trên xuống dưới, dáng dấp không tệ, xương cốt trên người cậu thiếu niên chưa hoàntoàn phát triển, lại có vẻ mảnh dẻ, khuôn mặt ướt đẫm sương thu, cằmnhọn môi hồng mày kiếm mắt sáng, như sương đọng trên hoa.

Không thể phủ nhận, nếu không nhờ bản tính này, Cố Ích Thuần cũng lười quantâm đến Trịnh Tĩnh Nghiệp. Nếu nhìn ở góc độ khác, nếu bộ dạng của cậusư đệ đồng môn Trịnh Tĩnh Nghiệp cực kì xấu xí, xấu đến đặc biệt, xấu có trình độ, không chừng Cố Ích Thuần sẽ nói chuyện với ông.

Quả nhiên! Nghe danh mà đến tìm Quý Phồn bái sư, nói cách khác, dám đến tìm Quý Phồn bái sư, cần nhiều điều kiện. Ít nhất, người tự mình đếnphải có kiến thức văn hóa, cũng phải chú ý ăn mặc, tuyệt đối không mặcáo chẽn. Nếu phái tôi tớ đến, đương nhiên không cần quá tốt, nhưng ítnhất phải mang danh thiếp, thư từ, quá nửa là phải có lễ vật cầm theo.

Nhìn tên nhóc trước mặt hai tay trống trơn… À không! Còn có thịt khô?

Cố Ích Thuần muốn hộc máu. Nhẹ nhàng hỏi: “Cậu có thư tiến cử không?” Têntuổi của Quý Phồn khi ấy cũng đã rất nổi tiếng, quá nhiều đệ tử khôngdạy hết, nên cũng có chọn lọc học trò. Trừ khi bản thân kinh tài tuyệtdiễm, còn không thì phải là người Quý Phồn tin tưởng hoặc không thểkhông có thư tiến cử.

Trịnh Tĩnh Nghiệp cực kì thành thực lắc đầu.

Cố Ích Thuần lại hỏi: “Cậu là học trò của ai? Từng đọc sách gì rồi?”

Tên nhóc này vẫn trả lời thành thực như cũ, ngày bé vừa học vừa làm cho nhà của Viên đại gia đầu thôn nên có biết mấy chữ, chưa từng học danh sưnào, Cố Ích Thuần khó khăn nuốt nước miếng.

Vẫn mang thái độ trêu đùa, Cố Ích Thuần rộng rãi nói: “Để ta đi hỏi thầy có còn định học trò nữa không đã.”

Đương nhiên Quý Phồn có nhận học trò, nhưng điều kiện ngày càng nghiêm khắc,dễ dàng nhận ra Trịnh Tĩnh Nghiệp không phù hợp điều kiện của lão. Lãothong thả bước ra trước phòng khách, nhìn Trịnh Tĩnh Nghiệp đang đứnggiữa sân, cách một khoảng thật xa. Ấn tượng về ông lúc ấy không tệ, QuýPhồn hỏi vài câu để thử.

Đề bài có sâu có nông, trình độ của Trịnh Tĩnh Nghiệp chỉ có thể miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, nhưng ít ra chữ không xấu. Quý Phồn mặt nhăn mày chau, không nói thẳng là nhậnhọc trò, Trịnh Tĩnh Nghiệp cố gắng giữ bình tĩnh đứng trước mặt lão.

Cố Ích Thuần nhận ra, Quý Phồn không vui, rất không vui. Ông cũng thầm lắc đầu trong bụng, những câu trả lời của Trịnh Tĩnh Nghiệp, lộ ra một cỗhàn khí bức người. Thiếu niên có nhuệ khí(lòng hăng hái) là bình thường, có mộ khí(vẻ cằn cỗi, già nua) thì đáng tiếc, nhưng hàn khí thì….

Quý Phồn không vui còn có một nguyên nhân khác, câu trả lời này khiến ôngnghĩ đến một người. Kẻ này cũng rất nổi tiếng trong lịch sử. Lại nói,các Hoàng đế vẫn luôn tận sức làm suy yếu thế gia, các thế lực hoàngthất gần ngai vua nhất thì không muốn làm, đành tìm một hai người bênngoài để phụ trợ, liên lạc với Hoàng đế, thực chất là nhằm giám thị.Những người này đều xuất thân hàn môn, rất ít có cơ hội nổi bật, hễ nắmquyền trong tay liền làm tới, trong đó có kẻ hung tàn nhất là TrươngTrí, trong mười lăm năm làm việc, đã bức tử năm cấp trên, khiến ba người khác từ chức không làm vì bị áp lực tâm lý quá lớn. Quý Phồn liêntưởng tới một người, chính là Trương Trí.

Quý Phồn có tiếng là danh sĩ, không phải sợ, nhưng cũng không muốn đắc tội với kẻnhư vậy, càng không thích nhận một học trò như thế. Lại hỏi đến tìnhhình gia đình của Trịnh Tĩnh Nghiệp, ông không nói dối, chỉ giấu vàichuyện không tiện, Cố Ích Thuần vừa nghe đã cau mày: Thế này sợ không thành, sợ rằng tiên sinh sẽ không nhận đâu.

Quả nhiên, Quý Phồn nói: “Vốn học hỏi là chuyện tốt, nhưng trong nhà cha đã mất, chẳng có tài sản, chỉ có mẹ già cần phụng dưỡng, đến đây đọc sách, thì mẹ cậu sẽ làm sao đây? Vừa rồi có đọc được vài chữ, Phủ quân SơnDương đang cần một tiểu lại, hãy lấy việc nuôi gia đình làm đầu.” TrịnhTĩnh Nghiệp ấy à, một là không có tông tộc ủng hộ, hai chẳng phải nhà có của có tiền tài hỗ trợ, lại còn đã qua tuổi học tập tốt nhất, mà quantrọng nhất, nhiệm vụ hiện tại chẳng phải là mau trưởng thành, đi làm đểphụng dưỡng mẹ già hay sao?

Trịnh Tĩnh Nghiệp trả lời rõ ràng: “Học trò có thể tự giải quyết, nhất định không để mẹ phải chịu đói rét.”

Với thái độ như vậy, Quý Phồn rất không vừa lòng, phất áo bỏ đi.

Trịnh Tĩnh Nghiệp cũng cực kì thức thời, cứ thế mà quỳ trước cửa phủ QuýPhồn. Quý Phồn có mất hứng, cũng không thể tiếp tục cự tuyệt một ngườidốc lòng cầu học như thế, đành nhắm mắt nhắm mũi mà nhận, đối xử với ông cũng rất bình thường.

Trái lại thì Cố Ích Thuần, rất rảnh! Không có việc gì thì tới trêu đùa Trịnh Tĩnh Nghiệp, đầu tiênquan sát, Trịnh Tĩnh Nghiệp coi ông như không khí, sau đó lảng vảng xung quanh, Trịnh Tĩnh Nghiệp vẫn coi như không khí. Mục tiêu của Trịnh Tĩnh Nghiệp rất rõ ràng, ông đến đây để học tập, mở mang kiến thức, để đượcmạ vàng mang danh, tuy Quý Phồn cổ hủ nhưng có trình độ cao hơn nhữngtrường khác rất nhiều! Còn về lễ nghi, đã đọc sách chưa học lễ, đây làchỗ thiếu sót nhất của một người xuất thân hàn môn như Trịnh TĩnhNghiệp. Ông không hơi đâu mà để ý một ‘Sư huynh’ xuất thân cao quý rảnhrỗi đến nỗi nấm mọc dài trên đầu.

Cố Ích Thuần tò mòmuốn chết, nhịn không được đành phái người đi nghe ngóng về Trịnh TĩnhNghiệp. Lai lịch của Trịnh Tĩnh Nghiệp rất rõ ràng, chuyện huyên náo với gia tộc không giấu được, bây giờ vừa học, vừa chép sách viết thư giúpngười khác cũng là chuyện rõ như ban ngày. Cố Ích Thuần nghe xong, cườinhạt một tiếng.

Hôm sau, Cố Ích Thuần hỏi Trịnh Tĩnh Nghiệp: “Đệ liều mạng như vậy, cuối cùng là muốn làm gì?”

“Sống tốt hơn.”

“Đệ như thế này chắc chắn sẽ thành?’

“Phải cố thôi.”

“Thất bại thì sao?”

Trịnh Tĩnh Nghiệp nhìn ông một cái: “Đã thành một nửa rồi.”

“Học trò của thầy không tới một ngàn thì cũng phải tám trăm, không phải hễ cứ vào học thì có thể xem là thành.”

“Ý đệ không phải vậy.” Nói xong, im lặng. Cố Ích Thuần nghe thế thì hiểu ra, cái thành một nửa, ý chỉ chuyện gia tộc.

Một hôm nọ, Trịnh Tĩnh Nghiệp có một vị khách lớn, bảo ông chép sách, ragiá gấp đôi, cho giấy mực, yêu cầu chỉ được chép sách cho người đó,không được phân tâm làm cho kẻ khác kẻo sai sót. Trịnh Tĩnh Nghiệp suynghĩ, không đồng ý. Cố Ích Thuần giậm chân: “Làm việc cho người kháccũng là làm, sao lại không làm cho ta? Đừng tưởng vậy là lợi cho đệ,sách này không có dễ chép đâu!”

Rất nhiều sách đượccất giữ, dùng tiền cũng không mua được (Trịnh Tĩnh Nghiệp cũng không códư tiền mà mua), ở trên còn có rất nhiều chú giải của học sĩ. Trang giấy ố vàng, có vẻ mỏng manh khiến người ta sợ sẽ làm chúng nát thành đốngvụn.

Cố Ích Thuần yêu cầu: “Chép sách này ra, một chữ cũng không được sai, huynh sẽ kiểm tra. Phần chính văn thì viết chữlớn, chú thích nhỏ hơn…” Thêm vào, “Tại huynh không tìm ra người thíchhợp, cũng không biết bọn họ có tâm làm hay không, dù sao thì đệ cũng ởđây rồi, chép nhầm một tờ, huynh bắt chép lại! Đỡ phải truy cứu về sau.”

“Ồ.”

“Ồ cái gì mà ồ?”

“Vậy chép trước một quyển nhé.”

“Hể?” Tên nhóc này cũng nghe lời quá?

Chép đi chép lại, lúc đó hai người cũng không nói nhiều, nhưng trong lòng đã thân thiết hơn nhiều.

Cố Ích Thuần cũng tranh thủ cho bộ xương sắp rỉ sét vì nhàn rỗi được làm việc, chạy tới Trịnh gia.

Nhà họ Trịnh phòng ốc nhỏ xíu, từ xa Cố Ích Thuần nghe hai mẹ con nói chuyện.

“Đây là tiền con vất vả chép sách, sao lại để mua vải mới cho mẹ? Còn saingười đi may nữa chứ? Ở trong nhà, mẹ mặc cũ một chút cũng có sao đâu?Lúc nào cũng lấm bùn cả mà.”

“Đây là gì?”

“Thì là tiền.”

“Tiền có thể làm được gì?”

“Để dùng.”

“Vậy nếu bây giờ không dùng, thì không cần gọi là tiền nữa đâu.”

Hà thị:… “Vậy con lấy gì cưới vợ?!”

Cố Ích Thuần:… “Quả nhiên thú vị.”

Ngược lại, ngày đó Cố Ích Thuần ở mãi Trịnh gia không đi, sai người mua rượuthịt đến, đãi mẹ con Trịnh gia cùng ăn một bữa. Hà thị đứng ngồi khôngyên, không dám, vào nhà bếp chuẩn bị làm cơm. Cố Ích Thuần nói: “Làmphiền bác gái, có chút kê vàng* ăn là được rồi, ngày thường ít có dịp nên cháu muốn ăn quá.”

*Ở trên, mẹ Trịnh Tĩnh Nghiệp – Hà thị có bảo, lúc nào cũng lấm bùn –‘hoàng thổ’; sau Cố Ích Thuần cố tình nói kê vàng – ‘hoàng thử’; trùngâm với hoàng thổ. Kê vàng là một thứ ngũ cốc nhỏ như cát, nhà nghèo dùng để ăn thay gạo.

Trịnh Tĩnh Nghiệp không nói, đi giúp mẹ đốt lò, bị Hà thị cản đẩy ra, thư đồng Cố Ích Thuầnlanh lẹ, tuy không rành nhưng cũng bị sai xuống giúp. Cơm ăn ở nhà Trịnh gia, chỉ nấu một nồi kê, rượu thịt đều do Cố Ích Thuần mang đến. Hà thị muốn tránh, ăn cơm trong bếp, bị Cố Ích Thuần nài lại, miệng ngọt xớt,gọi bác gái một tiếng, tự xưng là con, là bạn học của Trịnh Tĩnh Nghiệp, nếu để trưởng bối tránh như vậy, không thể gặp ai, vâng vâng…

Hà thị ăn cũng không yên, Cố Ích Thuần luôn mời bà ăn cái này cái kia,Trịnh Tĩnh Nghiệp không nhịn được, đành nói: “Mẹ, Cố huynh hay đùa, thân thiết mới làm thế, ngày thường con cũng được huynh ấy chiếu cố nhiều,huynh ấy… không phải người ngoài đâu.”

Cố Ích Thuần toét miệng cười, để lộ hàm răng trắng bóng, Trịnh Tĩnh Nghiệp liếc mắt.

Hà thị vội vàng ăn cơm cho xong, thấy con và bạn học còn đang uống rượu,nói khách sáo một tiếng, ôm cuộn vải, ra ngoài qua nhà hàng xóm để ngồimay áo cho con.

Cố Ích Thuần bình tĩnh, Trịnh Tĩnh Nghiệp cười lạnh nói: “Con nhà thế gia, sao phải trêu đùa người khác thế?”

Cố Ích Thuần cười nhạt: “Ta mà con cháu thế gia gì chứ? Con của nô tì thôi!”

Nụ cười của Trịnh Tĩnh Nghiệp ngưng trệ.

Cố Ích Thuần là con trai của một nô tì Cố gia sinh ra, sau khi sinh trònmột tuổi, mẹ bị mang cho người khác, còn ông vẫn là một chủ tử của Cốgia, áo cơm không lo. Những chuyện như thế xảy ra ở đất nước này cũng là bình thường. Đến khi lên bốn, có một trận dịch rất lớn bùng phát, vìtránh dịch, Cố gia cũng làm rất nhiều việc.

Đầu tiên là rời nơi ở hiện tại, tránh đi ít lâu, có rất nhiều đứa trẻ được ‘gửi nuôi.’ Cố Ích Thuần là thứ xuất, sẽ không được chăm sóc như người khác, huynh trưởng, con của vợ cả được ông bà mang theo, còn ông được đưa tới nhà người khác, vừa khéo, khôngphải người lạ, lại là bên nhà ngoại.

Một năm rưỡi sau, khi đã yên ắng trở lại, ông trở về nhà, không còn suy nghĩ theo chính tông.

Thời đại này, con thứ xuất không biết tới mẹ ruột, chỉ có mẹ cả, đây là pháp luật, như lẽ thường, bọn họ cũng bình thản chấp nhận. Tì nữ được tặngcho người khác cũng là bình thường, nhưng trong lòng Cố Ích Thuần, mẹruột của mình bị trở thành một món quà tặng cho người khác, chuyện nàylàm người ta không thể bình tĩnh. Cố Ích Thuần thông minh, sớm chín chắn nhưng chưa đủ trưởng thành, cho nên ông càng đau đớn, đau đớn nên phátđiên.

Nhờ thiên phú của mình, Cố gia tìm cho ông mộtvị danh sư, đó chính là Quý Phồn, Quý Phồn cũng muốn nhận người học trònày, nhưng Cố Ích Thuần vẫn không vui.

Điều làm choông đau buồn nhất là, mẹ mình không chỉ bị người khác định đoạt, mà bảnthân ông, con trai của tì nữ, hoàn toàn không nhớ rõ khuôn mặt của mẹmình. Tướng mạo hơn người, học trò danh sư, công tử thế gia, phải đếnlúc kết hôn.

Theo tin tức nội bộ, cưới con gái Trương Trí.

Bố thèm vào! Cha của nha đầu kia không phải người tốt, này cũng không sao, vấn đềlà, Cố Ích Thuần hoàn toàn không muốn cưới cô ta! Ông từng gặp cô ả,tướng mạo đã không xinh đẹp gì mà tính tình càng tệ, vậy thôi cũng đành, còn não tàn nữa chứ! Bạn cũng có thể tưởng tượng một em não tàn được chiều chuộng thì có thể làm những gì rồi đấy, nô tì hầu hạ bên người cứ năm ba ngày lại đổi một người, nghe đồn không chết cũng tàn phế.

Từ khi Cố Ích Thuần trở thành ‘danh sĩ’, dựa vào đó mà rong chơi, giả ngây giả dại, phạm lệnh cấm đi lại ban đêm, đùa giỡn quý tộc… hòng đượcthoát ly. Sau đó bị cha nói một câu, mượn ba mươi gia binh từ chỗ anhrể, trói giam lại.

Phúc từ trời, các thế gia, tônthất rốt cuộc không thể chịu đựng nổi Trương Trí, khiến gã ‘gặp sự cố’,lúc đi thuyền bị rơi xuống nước. Nhờ đó mà lễ nghi cưới hỏi, chẳng những rườm rà mà còn được kéo dài thời gian, hai nhà chưa định lễ, sự tìnhchưa chắc chắn, con gái Trương Trí chưa được coi là vợ của Cố Ích Thuần.

Hôn sự không thành.

Cố Ích Thuần vỗ ngực, vội vàng khăn gói chạy đến chỗ Quý Phồn trốn. QuýPhồn rất thông cảm với ông, ra mặt biện hộ thay, Cố gia bảo nhà mình cóchỗ khó xử, đành bất đắc dĩ cam đoan, hôn sự của Cố Ích Thuần phải có,nhưng… sẽ cẩn thận suy xét đối tượng kết hôn.

Từ đóvề sau, Cố Ích Thuần hiểu ra, không phải cha ông không đối xử tốt vớimình, ít ra đã hết lòng nuôi nấng, coi như cũng có tình cảm cha con. Chỉ là cha ông coi trọng ‘đại cục’ hơn là tình nghĩa. Đừng nói tới mẹ ruột của ông, ngay cả với con cái, với người vợ kết tóc của mình, khi tình nghĩa và ‘đại cục’ đối lập nhau, người cha ấy cũng có thể vứt bỏ bọn họ một cách quảquyết. Hoặc giả như ông ta có tình nghĩa sâu nặng đi chăng nữa, sẽ đượcbiểu hiện qua các cấp từ rơi lệ đến không quan tâm, nhưng cuối cùng cũng sẽ vứt bỏ.

Phải chịu cha mình khống chế như vậy cả đời ư? Nếu cha mất thì chịu sự khống chế của huynh trưởng? Hôn sự mình không được làm chủ, vợ con cũng phảinghe theo dòng họ sắp xếp? Không! Ông mặc kệ! Ông không muốn sau này sẽbị trói lại quăng vào động phòng, một danh sĩ, thế là đã không làm Cốthị từng chăm sóc cho ông thất vọng.

Nhưng, biết rõsự cường thịnh của tông tộc mình, Cố Ích Thuần chịu công ơn nuôi dưỡngcủa dòng họ, cũng không thể ‘Tranh thủ gia tộc suy bại, làm người phảnbội kiêm cải cách’. Ông cho rằng, khó mà thoát khỏi thế lực của dòng họmình. Về con cháu, thật xin lỗi, ông không có tình cảm sâu đậm này, bảnthân mình cúc cung tận tụy thì con cháu cũng sẽ phải cúc cung tận tụy,để bảo toàn mà phải chịu sự chèn ép! Không có cửa đâu! Cửa sổ cũngkhông!

Cùng lắm thì ông đây mặc kệ! Có chếtcũng không để con ta chịu sự chèn ép của các người, mặc kệ, không làm!Cả đời không kết hôn! Trước tránh ở chỗ Quý Phồn rồi tính tiếp.

Trốn rồi gặp Trịnh Tĩnh Nghiệp.

Tên nhóc này có sức sống như thế, sinh lực như thế, không phải một danh sĩmô phạm, mà có mục tiêu, biết phải mình làm những gì, đi từng bước một,tuyệt đối không thỏa hiệp, chẳng những có tinh thần phản kháng mà còntích cực hành động.

Cố Ích Thuần muốn giúp Trịnh Tĩnh Nghiệp, muốn nhìn con người này rồi sẽ đi được bao xa, nếu Trịnh TĩnhNghiệp có thể nở mày nở mặt, coi như ông cũng đã sống một đời trọn vẹn.Thấy Trịnh Tĩnh Nghiệp sống rất tốt, Cố Ích Thuần cảm thấy trong lòngcủa mình cũng thư thái hơn nhiều.

Trịnh Tĩnh Nghiệp không làm ông thất vọng. Cố Ích Thuần nghĩ, thế thật tốt.

–Chấm dứt hồi tưởng–

“Thập Lục lang, ngày mai gặp khách, mặc quần áo thế nào thì được?”

Cố Ích Thuần phục hồi tinh thần: “Gì cũng được, đệ ấy không để ý đâu.”

***

Đương nhiên Trịnh Tĩnh Nghiệp không quan tâm Cố Ích Thuần mặc đồ gì, ông chỉ cần nhận ra Cố Ích Thuần mà thôi.

Hôm nay Cố Ích Thuần rất phù hợp với hình ảnh của mình. Trước mặt Quý Phồn, muốn bảo trì vẻ nghiêm túc, còn bây giờ, mới chính là ông! Tóc mai bạcnhư cố ý, vết chân chim nơi khóe mắt, dáng người vẫn cao lớn như trước,trên mặt vẫn ý cười mang vẻ lười biếng đến tận xương cốt, thế mới làông.

Lần đầu tiên gặp ông, Trịnh Tĩnh Nghiệp chorằng, loại người có nụ cười ‘đúng chuẩn ghẹo gái nhà lành’ này, làm saocó thể trở thành học trò của danh sĩ Quý Phồn?

TrịnhTĩnh Nghiệp chép sách cho Cố Ích Thuần suốt bảy năm, xếp đầy trên giá,cuối cùng lại trở thành món quà được tặng khi tiễn biệt. Đã thế còn haybắt bẻ, có sách ông phải chép đến năm lần mới vừa lòng, còn hùng hồn:“Bảo đệ chép thì cứ chép đi, ta dùng.”

Cố Ích Thuầnnhìn đằng sau Trịnh Tĩnh Nghiệp nửa bước, Đỗ thị; sau lưng hai vợ chồng, là đàn con cháu, ông đã từng gặp con cháu Trịnh gia, ngoài ra còn có ba phụ nhân trẻ tuổi, nhìn vị trí đứng của các chị, hẳn là con dâu TrịnhTĩnh Nghiệp. Không ngờ cả nhà ra nghênh đón.

Cố ÍchThuần cười khổ, Trịnh Tĩnh Nghiệp chính là người như vậy, người khác nói ông xảo trá, nhưng Cố Ích Thuần lại thấy, người này, rất đơn thuần.

Sư huynh đệ gặp nhau, chẳng hề chào hỏi, Cố Ích Thuần đi thẳng vào trong,Trịnh Tĩnh Nghiệp xoay người chín mươi độ, chờ Cố Ích Thuần đi quamới xoay thêm chín mươi độ nữa, hai người cùng bước vào song song. Concháu lần lượt tản ra, chờ ba người đi qua, mới xếp theo thứ tự, theo vào phòng khách.

Trịnh Tĩnh Nghiệp mời Cố Ích Thuần ngồi ghế trên, sau đó mới nghiêm túc giới thiệu Cố Ích Thuần một lần nữa, ra lệnh: “Mau đến bái kiến Cố bá phụ.”

Trên đất bày đệm quỳ, Trịnh Tĩnh Nghiệp rất xúc động, để con cái, dâu cháu làm đại lễrấttrịnh trọng. Con cháu đều biết rằng khi Trịnh gia gặp khó khăn, đãđược Cố Ích Thuần giúp đỡ nhiều, nhìn Trịnh Tĩnh Nghiệp ở trên, phải quỳ ngay!

Trịnh Tĩnh Nghiệp rất vừa lòng, Trịnh Tú thành thật rưng rưng mắt thâm tình nhìn Cố Ích Thuần nức nở một tiếng: “Bá phụ.”

Truyện full

  • Đúng Đúng
    Đúng Đúng

    Nội dung nhãn mác: hoan hỉ oan gia, thanh mai trúc mãEditor: KrazydreamyGiới thiệu:Cặp đôi học bá và học tra lại một lần nữa tặng...

  • Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa
    Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

    Tác giả: Mộ NghĩaChuyển ngữ: Cửu cô nươngDesigner: Delina La RoséeTag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân...

  • Tiểu Thư Trưởng Nữ
    Tiểu Thư Trưởng Nữ

    Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh, ngôn tình, tình cảm.Số chương: 66Nội dung: "Sống chết là do duyên số! Nếu ông trời đã cho ta cơ...

  • Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật
    Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật

    Truyện Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc hay, hấp dẫn người đọc. Người đàn ông ấy không hề...

  • Tà Phượng Nghịch Thiên
    Tà Phượng Nghịch Thiên

    Thể loại: Xuyên không, dị giới.Nguồn convert:TangthuvienEdit: Tử Liên Hoa 1612, Thường XuânBeta: thienbao95Hạ Như Phong, con gái của...

  • Cookie Ngọt Ngào
    Cookie Ngọt Ngào

    Thể loại: Sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng,  HEEditor: MelodysoyaniNhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ:Kiều...

  • Bàn Long Ngoại Truyện
    Bàn Long Ngoại Truyện

    Tác giả: KilisideThể loại: Tiểu thuyết, đồng nhân, bách hợp, xuyên thư, tu chân, ma pháp...Nhân vật chính: Trần Tiểu Nhạn x Địch Lỵ Á,...

  • Quân Hoan Tỏa Kiều
    Quân Hoan Tỏa Kiều

    Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)Tác giả: Mộc Nhã Tịnh NguyệtTóm tắt:Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.Tag: Ông trời tác hợp, trùng...

  • Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần
    Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần

    Năm bốn tuổi, tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, họ đưa tôi đến một căn biệt thự lộng lẫy.Chỉ thấy một bạn nhỏ chạc tuổi tôi từ trên lầu đi...

  • Nếu Có Thể Không Yêu Chàng
    Nếu Có Thể Không Yêu Chàng

    Tên Hán Việt: Như quả khả dĩ bất ái nhĩ/ 如果可以不爱你Tác giả: Hạ Thiên Tiểu Tất/ 夏天小漆Độ dài: 10 chương + 2 phiên ngoạiEdit: Ndmot99 ???Văn...

  • [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến
    [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến

    Tác phẩm: [ Đồng nhân Attack on Titan ]: Cầu KiếnTác giả: Viêm Đề.Thể loại: Hành động, Đồng nhân Attack on Titan, Xuyên không,...

  • Ngân Thỏ Kỳ Duyên
    Ngân Thỏ Kỳ Duyên

    Tác giả: Tiếu VũConvert: NothingEdit: Meo meo meo (Dương tỷ)Giới thiệu:Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;Thỏ cùng...

  • Tình Đầu Mãi Mãi
    Tình Đầu Mãi Mãi

    Tác giả: KleThể loại: sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, tổng tài, ngôn tình đô thị, nữ cường,...Giới thiệu:Có những cuộc chia ly sẽ...

  • Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam
    Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam

    Nguyên tác: Mỹ sắc khả san (Sắc đẹp có thể ăn được)Thể loại: hiện đại, mỹ thực, đáng yêuSố chương: 50Editor: lavender9xnbBìa: Kún Lazy...

  • Kỳ Nghỉ Hoang Đường
    Kỳ Nghỉ Hoang Đường

    Tác giả: Tần Tam KiếnBiên tập: QuétThể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ...