Chia Rẽ Uyên Ương Vô Tội, Bỏ Chồng Có Lý

Chương 28: Bỗng nhiên bị cảm phong hàn

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Nghĩ đến đây, ta không khỏi dừng bước,đại khái là không muốn Hoa Thành Vân lại trở thành kẻ chết thay xui xẻođi, còn mơ hồ nảy sinh ý tưởng bênh vực kẻ yếu vì hắn.

Thanh Loan trà trộn vào đám đông, vẻ mặtgiống hệt mấy nữ tử xung quanh, biểu cảm có phần hưng phấn, ánh mắt dịudàng như nước, nếu không phải gần đây ta nhạy cảm với màu xanh, trongchốc lát quả thực không nhận ra được nàng. Chẳng lẽ Thanh Loan thích Hoa Thành Vân? Nhưng không phải nàng thích Hoa Thành Cẩm sao?

Ta bất đắc dĩ lắc đầu, ngẫm cho kỹ cũng thấy có lý, diện mạo giống nhau như đúc, phẩm hạnh của ca ca lại tốt hơn đệ đệ nhiều lắm, ai cũng sẽ chọn Hoa ThànhVân thôi. Có điều, ta thật sự thật sự thật sự không thích Thanh Loan.

Nữ tử này rất kiêu ngạo, rất ngang ngược, rất không biết chừng mực. Nàng thoạt nhìn phóng khoáng tự tại, nhưngthực tế lại núp dưới ánh hào quang của gia tộc, lột đi lớp da ấy, nàngkhông là gì cả. Sự kiêu ngạo của nàng chẳng qua chỉ là thế lực khổng lồcủa gia tộc, sự ngang ngược của nàng chẳng qua chỉ là theo ta thì sốngchống ta thì chết, sự không chừng mực của nàng chẳng qua chỉ là khôngbao giờ quan tâm đến cảm nhận của người khác. Không biết vì sao, ta cứnhìn nàng không vừa mắt!

Khi ở cùng Hoa Thành Cẩm, ta có thể cườinhạo hắn, trêu chọc hắn. Nhưng với Hoa Thành Vân, nam tử tao nhã này, ta thật sự không muốn để Thanh Loan tiếp xúc với hắn, dây dưa với hắn. Đây là lần đầu tiên ta có cảm xúc bài xích mãnh liệt đến thế với một nữ tử, cho dù là lúc đối mặt với Dương Vi, ta cũng có thể ung dung đối đáp,nhưng với Thanh Loan ta chẳng có nổi một chút cảm xúc tích cực nào.

Có lẽ nhiều chuyện xảy ra khiến ta trởnên gay gắt, có lẽ Thanh Loan luôn lộ vẻ tươi cười chế giễu như có nhưkhông cùng ánh mắt không coi ai ra gì, khiến ta nảy sinh ý tưởng hung dữ muốn lột vòng hào quang và sự kiêu ngạo của nàng xuống chà đạp dướichân, cuối cùng ta cũng hiểu được phần nào tâm tình của La Thanh Thanh.

Nhìn chằm chằm bóng người kia trong chốclát, ta ra khỏi Bách Thảo đường. Trên đường tấp nập người qua lại, tiếng rao hàng sôi nổi, ánh dương rực rỡ chiếu đến lóa mắt, ta vươn tay cheđầu, về nhà.

Vương đại thẩm sang hỏi ta có gặp Hoa đại phu hay không, ta bảo bên cạnh hắn có nhiều cô nương lắm, cháu chen không nổi nên đành cầm thuốc về. Vương đại thẩm tiếc rẻ, bà nói: Phó cô nương, ta thấy cháu là cô nương tốt, nhưng cô nương lớn rồi phải lấy chồng, cháu không có người thân nào để nương tựa ở trong thành này, sốtiền ít ỏi cũng không thể nuôi cháu cả đời, một cô nương độc thân về sau sẽ sống thế nào chứ? Không bằng nhanh chóng tìm một người vừa giàu vừatốt tính, còn có thể xứng đôi với dung mạo của cháu.

Ta tò mò, chẳng lẽ Hoa Thành Vân là người có gia sản giàu có ư?

Vương đại thẩm gật đầu, bà nói phàm là hiệu thuốc có tên Bách Thảo đường ở phương bắc, chín phần mười đều là cửa hàng của Hoa Thành Vân.

Chuyện này khiến ta hơi kinh ngạc, không khỏi hoài nghi, hỏi Vương đại thẩm rằng hắn có nhiều cửa hàng như vậy mà không ra ngoài tuần tra sao?

Vương đại thẩm vén lại tóc mai bên tai, nghĩ một lúc rồi nói: Đúng thế, Hoa đại phu chưa bao giờ ra khỏi thành Định Châu, hơn thế, ngàynào cũng có rất nhiều người trong thành Định Châu chờ hắn chẩn bệnh, cảngười từ nơi khác đến nữa, Hoa đại phu không rảnh đi đâu hết.

Buổi chiều ta hắt xì và ho khan vàitiếng, Vương đại thẩm hỏi có phải ta bị cảm phong hàn hay không. Ta chỉcảm thấy cổ họng khó chịu, hơi khô hơi rát, lắc đầu nói uống nhiều nướcchắc sẽ không sao.

Ai ngờ đến chạng vạng lại bị sốt, tự sờtrán cảm thấy hơi nóng, người vừa mỏi vừa đau, không còn một chút sứclực nào cả, mí mắt sụp nặng, rất muốn ngủ. Mơ hồ nghe thấy tiếng kêuhoảng hốt của Vương đại thẩm, ta gắng gượng mở mắt, thấy vẻ mặt lo lắngcủa bà. Bá bảo cô nương này, bị bệnh sao không nói tiếng nào, trán nóng quá, cháu không tìm đại phu nhỡ bị sốt cao thì sao?

Ta muốn mở miệng nói chuyện, lại pháthiện cổ họng như bị nhồi bông, khù khụ hồi lâu, cảm thấy nóng rát, lờinói ra hệt như tiếng cưa gỗ rèn rẹt. Ta chỉ có thể khều khào, đại thẩm không cần tìm đại phu, trong nhà không có nhiều tiền, tìm một ít vỏ cây liễu đun nước uống là được rồi.

Đây không phải lần đầu tiên ta bị cảmphong hàn, cảm phong hàn giống như cảm cúm, trước khi đến Định Châu tađã bị vài lần. Đôi khi uống mấy ngụm nước ấm là có thể khỏi, nếu nghiêmtrọng hơn bị sốt, phu xe liền đun vỏ cây liễu cho ta uống, hiệu quả cũng không tệ lắm.

Vương đại thẩm nói, cô nương nói gìvậy, e là sốt mê sảng rồi, vỏ cây liễu đun nước sao có thể uống bừa,chúng ta vẫn đủ tiền trả thuốc cảm phong hàn, cho dù cháu có xót chúttiền kia thì đại thẩm ta đây cũng phải mua cho cháu.

Ta thấy cưỡng lại vô ích, liền không cãinữa, ngủ lúc nào chẳng hay. Trong lúc mông lung cảm thấy bên cạnh cóngười, rất ấm áp, rất quen thuộc, khiến cho người ta không nhịn đượcmuốn dựa vào, muốn rơi nước mắt. Ta cố gắng mở mắt để nhìn xem người nọlà ai, nhưng ánh mắt tựa như bị bịt một tầng lụa trắng, chỉ có thể thấyloáng thoáng bóng hình. Ta nghĩ rằng hỏng rồi, hay là ta bị bệnh thươnghàn, không chữa trị kịp thời nên bị mù.

Dường như nhận thấy cảm xúc nôn nóng bấtan của ta, người bên cạnh cầm tay ta, bàn tay ấm áp hơi thô ráp, ta giật mình rồi lại lơ mơ. Bóng trắng mơ hồ bỗng nhạt nhòa, nước mắt ta ứa ra, thân thể không còn chút sức lực, đến dụi mắt cũng không làm được, chỉriêng việc khóc thút thít đã rút cạn toàn bộ hơi sức. Đột nhiên có tấmvải ấm đặt lên mắt, một phần của nó che mũi ta, ta hé miệng thở, cảmthấy miệng đắng chát không chịu nổi, vô cùng khổ sở, nhưng hình như cổhọng đỡ đau hơn.

Ta hỏi: “Ai vậy?”

Một giọng nói mang theo ý cười truyền đến: “Là tại hạ, nghe nói cô nương bị bệnh nên đến thăm.”

“Là Vương đại thẩm bảo phải không? Phiền ngươi quá. Bây giờ ta nói được rồi, ngươi mau trở về đi.”

Ý cười trong tiếng nói càng đậm hơn: “Bệnh của cô nương chưa khỏi, cần tĩnh dưỡng vài ngày trên giường.”

Ta miễn cưỡng đáp: “Ta biết, bệnh đến như núi lở, bệnh đi như kéo tơ mà!”

“Cho nên không thể sốt ruột.”

“Ừm.” Đột nhiên nhớ đến ánh mắt, ta hơilo lắng: “Hoa đại phu, mắt của ta có thể bị thương tổn gì không? Vừa rồi ta nhìn không rõ lắm.”

“Không sao, đây là ảnh hưởng của cảm phong hàn, giảm sốt sẽ hết.” Giọng nói ôn hòa của hắn khiến người ta có thể an tâm.

Sau đó Hoa Thành Vân không nói phải rờiđi, ta cũng không lên tiếng nữa, dường như đã quên tay còn bị người tanắm, cứ như vậy lại mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Khi mở mắt ra lần nữa, phát hiện tấm vảikia còn phủ lên mắt, ta liền kéo xuống, là một chiếc khăn màu trắng. Mũi của ta vẫn tắc như trước, nhưng tâm tình lại vui vẻ vì thị lực hồiphục. Động đậy tay trái, hình như bị cái gì đè lên, quay đầu lại nhìn,ôi chao, một đầu tóc đen.

Người nọ cũng tỉnh, hắn đứng thẳng dậy,hơi mơ màng nheo mắt, thấy ta nhìn hắn không chớp, ý cười lại ‘trèo’ lên khuôn mặt dịu dàng của hắn: “Phó cô nương tỉnh rồi, thân thể đã đỡ hơnchưa?” Sau đó túm tay ta để bắt mạch.

Tim ta đập thình thịch: “Sao sao sao sao, sao ngươi lại ở đây?” Nói xong lại thấy không đúng: “Sao tối qua ngươi lại không đi?”

Hoa Thành Vân vẫn mang vẻ mặt không màngsóng gió: “Hôm qua tình hình của Phó cô nương vô cùng nguy hiểm, tại hạcần phải ở bên để đề phòng bất trắc.” Ngừng một chốc mới nói tiếp: “Bâygiờ Phó cô nương đã giảm sốt, chỉ cần uống thêm ít thuốc, vài hôm nữa sẽ khỏe hẳn. Phó cô nương không cần lo lắng vấn đề danh tiết, tại hạ làđại phu, thường xuyên trải qua chuyện này, huống chi còn có Vương đạithẩm giúp tại hạ chăm sóc cô nương, không để cô nương tổn hại một chútnào.”

Lúc này ta mới để ý đến Vương đại thẩmgục trên cái bàn gần đó, đang ngủ rất say, không khỏi cảm thấy thẹnthùng, còn nóng hơn cả khi phát sốt.

Đánh thức Vương đại thẩm, Hoa Thành Vânviết đơn thuốc, bảo lát nữa sẽ sai Nghiêm Đông đem thuốc sang đây. Lòngta rất áy náy, liền nhờ Vương đại thẩm tìm lấy ít tiền từ trong y phụccủa ta.

Hoa Thành Vân cười nhẹ: “Phó cô nương hoàn cảnh nghèo khó, chút phí tổn nho nhỏ cứ để tại hạ gánh vác đi.”

Ta nhìn hai lượng bạc vụn trong tay Vương đại thẩm, càng cảm thấy áy náy. Chắc chắn Vương đại thẩm đã kể hết lờithan nghèo kia của ta cho hắn. Hoa Thành Vân quả thực không phải ngườidễ chơi, dùng lời nói của ta để quay ra trêu chọc lại.

Truyện full

  • Đúng Đúng
    Đúng Đúng

    Nội dung nhãn mác: hoan hỉ oan gia, thanh mai trúc mãEditor: KrazydreamyGiới thiệu:Cặp đôi học bá và học tra lại một lần nữa tặng...

  • Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa
    Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

    Tác giả: Mộ NghĩaChuyển ngữ: Cửu cô nươngDesigner: Delina La RoséeTag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân...

  • Tiểu Thư Trưởng Nữ
    Tiểu Thư Trưởng Nữ

    Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh, ngôn tình, tình cảm.Số chương: 66Nội dung: "Sống chết là do duyên số! Nếu ông trời đã cho ta cơ...

  • Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật
    Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật

    Truyện Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc hay, hấp dẫn người đọc. Người đàn ông ấy không hề...

  • Tà Phượng Nghịch Thiên
    Tà Phượng Nghịch Thiên

    Thể loại: Xuyên không, dị giới.Nguồn convert:TangthuvienEdit: Tử Liên Hoa 1612, Thường XuânBeta: thienbao95Hạ Như Phong, con gái của...

  • Cookie Ngọt Ngào
    Cookie Ngọt Ngào

    Thể loại: Sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng,  HEEditor: MelodysoyaniNhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ:Kiều...

  • Bàn Long Ngoại Truyện
    Bàn Long Ngoại Truyện

    Tác giả: KilisideThể loại: Tiểu thuyết, đồng nhân, bách hợp, xuyên thư, tu chân, ma pháp...Nhân vật chính: Trần Tiểu Nhạn x Địch Lỵ Á,...

  • Quân Hoan Tỏa Kiều
    Quân Hoan Tỏa Kiều

    Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)Tác giả: Mộc Nhã Tịnh NguyệtTóm tắt:Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.Tag: Ông trời tác hợp, trùng...

  • Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần
    Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần

    Năm bốn tuổi, tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, họ đưa tôi đến một căn biệt thự lộng lẫy.Chỉ thấy một bạn nhỏ chạc tuổi tôi từ trên lầu đi...

  • Nếu Có Thể Không Yêu Chàng
    Nếu Có Thể Không Yêu Chàng

    Tên Hán Việt: Như quả khả dĩ bất ái nhĩ/ 如果可以不爱你Tác giả: Hạ Thiên Tiểu Tất/ 夏天小漆Độ dài: 10 chương + 2 phiên ngoạiEdit: Ndmot99 ???Văn...

  • [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến
    [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến

    Tác phẩm: [ Đồng nhân Attack on Titan ]: Cầu KiếnTác giả: Viêm Đề.Thể loại: Hành động, Đồng nhân Attack on Titan, Xuyên không,...

  • Ngân Thỏ Kỳ Duyên
    Ngân Thỏ Kỳ Duyên

    Tác giả: Tiếu VũConvert: NothingEdit: Meo meo meo (Dương tỷ)Giới thiệu:Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;Thỏ cùng...

  • Tình Đầu Mãi Mãi
    Tình Đầu Mãi Mãi

    Tác giả: KleThể loại: sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, tổng tài, ngôn tình đô thị, nữ cường,...Giới thiệu:Có những cuộc chia ly sẽ...

  • Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam
    Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam

    Nguyên tác: Mỹ sắc khả san (Sắc đẹp có thể ăn được)Thể loại: hiện đại, mỹ thực, đáng yêuSố chương: 50Editor: lavender9xnbBìa: Kún Lazy...

  • Kỳ Nghỉ Hoang Đường
    Kỳ Nghỉ Hoang Đường

    Tác giả: Tần Tam KiếnBiên tập: QuétThể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ...