Cây Ô Liu Màu Trắng

Chương 1-1

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Edit: Onion2109

Beta: Minh Tâm

Ngày Tống Nhiễm gặp Lý Toản là một ngày rất bình thường.

Ngày 3 tháng 6, thành phố A Lặc ở phía bắc Đông Quốc nhìn qua vẫn không có gì thay đổi so với mọi ngày. Tám giờ sáng, Tống Nhiễm đẩy cánh cửa sổ nhà nghỉ, phía dưới là mộtcon đường thẳng hướng bắc dẫn đến một trường học nhỏ. Hai bên đường là các cửahàng cao thấp xen kẽ, dân cư thấp thoáng qua những tán cây.

Nhìn ra xa, mặt đường bụi bẩn, giấy vụn lá khô không người quét dọn. Nhưng bầu trời xanh ngắt, ánh mặt trời cũng rất xán lạn.

Trong nhà hàng ở tầng dưới, một bà mẹ trẻ đội khăn trùm đầu, mặc áo choàng đen đang ôm đứa con nhỏ ngồi bên bàn ăn sáng. Chủ tiệm đứng sau quầy hàng, một tay thái thịt nướng, một tay cầm bánh mì. Mùi thịt nướng, đậu luộc cùng bánh mì phiêu đãng trong không khí. Trong một tiệm sửa chữa bên phố đối diện, vài người đàn ông trung niên đã sớm dắt xe máy đứng chen trước cửa, lao nhao tranh luận với thợ máy bằng thứ ngôn ngữ Đông Quốc mà Tống Nhiễm nghe không hiểu. Cách đó không xa vang lên tiếng thổi còi, xe buýt đỗ ven đường, một đám học sinh tiểu học vọt xuống xe, líu ríu chạy vào trường học. Tài xế kéo cửa kính xuống, cùng cảnh sát tuần tra ở ven đường trò chuyện đôi câu.

Tất cả nhìn có vẻ y như ngày thường, nhưng lại có sự khác biệt.

Tiệm cơm địa phương vẫn mở cửa, KFC thì đã ngừng kinh doanh từ lâu; phòng khám nha khoa đang khai trương, nhưng cửa hàng điện thoại đã đóng cửa hơn một tuần rồi. Trêncửa dán một mô hình điện thoại Trung Quốc kiểu mới nào đó, hình ảnh đã rách mướp cả,trang giấy run run trong gió sớm. Một con chó lang thang cuộn mình lại trong đống báo phế liệu. Sát vách là tiệm bán quần áo, tủ kính phủ kín một lớp bụi, mơ hồ trông thấy haimẫu ma-nơ-canh bên trong, một mặc trang phục áo choàng đen dài trùm đầu che mặt,một mặc áo sơ mi trắng và váy hoa ngắn.

Gió buổi sớm đảo qua lá rụng và giấy vụn ven đường, nhưng không thổi được vào làn váy bên trong tủ kính.

Tống Nhiễm bất giác thở dài, lòng hơi phiền muộn, giống như tấm kính bị phủ lớp bụi dày. Đây là ngày cuối cùng cô ở đất nước này. Hôm nay nhiệm vụ nước ngoài kết thúc, cô sắp trở về. Từ thành phố A Lặc đến thủ đô Già Mã mất bốn giờ đi đường xe, máy bay vềnước cất cánh lúc 11 giờ đêm.

Cô tựa bên cửa sổ lướt điện thoại. Trong nước hiện đang là buổi chiều, dân mạng đangthảo luận về một ngôi sao nào đó mới ra mắt, đẹp như Tây Thi đậu phụ các kiểu.

Thời gian ở đây là 8 giờ 30. Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Cô vừa xếp lại chiếc giá ba chân, sàn nhà dưới chân đột nhiên rung lắc, tựa như động đất.Nhưng đây không phải động đất! Cô cầm máy ảnh vọt tới mở chốt cửa sổ, chân trời phía xa vang lên tiếng như sấm rền.

Nhưng ngoài cửa sổ tất cả đều bình thường, người đi trên phố nhao nhao ngẩng đầu,như một đám ngỗng mờ mịt. Ngay sau đó lại là một tiếng vang thật lớn, liên tiếp – là đạn pháo.

Khai chiến rồi.

Trên đường bỗng chốc nhốn nháo hẳn lên, mọi người kêu la ầm ĩ, chạy loạn khắp nơi.

Tống Nhiễm đeo máy ảnh, giá ba chân cùng một số thiết bị thông tin trên lưng rồi trèo lên sân thượng. Cô trông về phía khu đất hoang xa xa bên ngoài thành phố, không thấy bất cứ dấu hiệu nào của quân đội. Nhưng tiếng bom đạn cứ dội lên không ngừng. Cách thành phố A Lặc mấy chục cây số về hướng đông bắc là thành phố Cáp Lỗ, có một đồng nghiệp nam của cô đóng tại đó.

Tín hiệu điện thoại bị mất. Bước đầu tiên khi khai chiến chính là phá hủy trạm thông tin.

Tống Nhiễm lắp xong thiết bị, khai thông vệ tinh điện thoại, vừa kết nối được với phía bên kia đã nghe thấy tiếng nói: “Quân đội chính phủ và lực lượng vũ trang chống chính phủ đang chiến đấu bên ngoài thành phố Cáp Lỗ. Tình hình bên cô thế nào rồi?”

Tống Nhiễm căn chỉnh góc độ chụp, ổn định hơi thở, nói: “Hiện tại tôi đang ở trên sân thượng của một nhà nghỉ ngoại ô phía đông bắc thành phố A Lặc, thành phố trung tâm của phía đông đất nước này. Tôi có thể nghe rõ tiếng bom đạn từ hướng thành phố Cáp Lỗ. Mặt đất nơi đây còn đang chấn động, hình ảnh quay được cũng không ổn định. Khu A Lặc tôi đang ở một phút trước vẫn còn thấy ô tô và người đi đường, nhưng giờ không còn một bóng người. Đối diện chỗ tôi đứng là một trường tiểu học, có thể nhìn thấy...” Cô phóng to hình ảnh lên: “Các thầy cô giáo dẫn học sinh sơ tán từ tòa nhà dạy học ra sân. Mấy tháng trước số học sinh ở đây là 300, giờ đã giảm mạnh chỉ còn hơn 100. Rất nhiều gia đình đã sớm di tản đến phía nam, cũng chính là vùng phụ cận thủ đô Già Mã…”

Cô đưa tin xong, đầu bên kia không nghe thấy tiếng pháo nữa. Không biết là chiến sự đã ngừng, hay đã chuyển sang đấu súng đạn.

Tống Nhiễm ở trên sân thượng đợi mười phút, không phát hiện có tình huống gì mới.

Bầu trời cao xanh như nước rửa qua mặt ngọc Saphire, ánh mặt trời càng thêm xán lạn,như thể hiện tượng vừa rồi chưa từng xảy ra.

Cấp trên thông báo Tống Nhiễm cứ theo kế hoạch về nước. Nhưng chiến tranh đột nhiênbùng nổ, khả năng tuyến đường giao thông sẽ bị phong tỏa hoàn toàn khá cao, trở về không phải là chuyện dễ.

Cô đã thuê xe từ tối qua, mà tài xế hẹn cô hôm nay đi Già Mã phải dẫn một nhà sáu người đến phía nam nên đã hủy hẹn. Hoàn cảnh đặc biệt, cô cũng không cách nào trách cứ người ta.

Khoảng chín rưỡi, Tống Nhiễm liên lạc được với một người bạn phóng viên người Mỹ, biết được họ có xe, có thể đưa cô đi cùng. Nhưng bọn họ lại ở thành phố Tô Duệ cách A Lặchơn 10km đường bộ về phía tây bắc, mười rưỡi sáng mai mới bắt đầu xuất phát xuống phía nam.

Ở A Lặc lúc này trên đường phố đông nghịt người lái ô tô xe máy buộc vali hành lý mangtheo người nhà di tản. Đường ra khỏi thành phố tắc nghẹt, chật như nêm cối. Tiếng còi xe, tiếng chửi rủa, tiếng hô hoán, tiếng trẻ con khóc ầm ĩ không dứt bên tai. Tống Nhiễmlòng như lửa đốt, dưới trời nắng gắt chạy đến mười mấy con phố, tìm kiếm khắp thành phố để mượn một chiếc xe máy, nhưng vào lúc này phương tiện giao thông đúng là ngàn vàng cũng khó mà cầu được.

Trên đường trở về, mắt cô rớm nước mấy bận. Không sợ mới là lạ.

Trở lại nhà nghỉ, ông tài xế lật lọng trước kia đang đứng ở sảnh chờ cô. Ông ta đưa cho cô một chiếc xe máy.

Mười giờ sáng, Tống Nhiễm đổi bộ quần áo màu đen, đội mũ và khăn che mặt, cột vali đựng thiết bị lên chỗ ngồi phía sau, một mình lái xe thẳng đến thành phố Tô Duệ hướngtây bắc. Xe máy là kiểu dành cho nam, nặng và rất khó lái. Lúc mới biết đi cô thường xuyên bị ngã, giờ đã quen tay hơn rồi.

Cả chặng đường trời cao đất rộng, đôi khi lại có vài chiếc chạy về phía nam vụt qua.

Cô tăng tốc, ước chừng mười lăm phút sau sẽ đến được ngoại ô thành phố Tô Duệ. Trên đường đi gặp mấy nhà bỏ hoang không người ở, gió thổi tung rác rưởi trên mặt đất, trông như phố hoang vào ban ngày.

Vừa đi qua một con đường, đằng xa loáng thoáng tiếng súng. Lòng bàn tay Tống Nhiễm ướt đẫm, cô tăng tốc phi sang chỗ khác.

Truyện full

  • Yêu Anh Tôi Được Gì!
    Yêu Anh Tôi Được Gì!

    Tác giả: Lee SunThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Câu chuyện của tôi nói về Trần Thiên Di, một cô bé 17 tuổi tầm thường, luôn luôn bị bạn...

  • Cây Kéo Của Lý Thợ May
    Cây Kéo Của Lý Thợ May

    Editor: Con Dê BayBeta: Con Dê Bay, Phác HồngThể loại: Thần quái, ôn nhu bạc tình công x mỹ nhân thụ, cổ phong, đoản văn, có  thịtMọi...

  • Trường Từ Tạ Sơn Hà
    Trường Từ Tạ Sơn Hà

    “Thần tiên, cũng biết động lòng sao?”Ta nhìn người trước mặt, chiếc áo dài màu trắng của hắn đã bị ta kéo loạn từ nãy, đôi mắt vốn...

  • Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu
    Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu

    Thể loại:hiện đại, có chút gì đó huyền huyễn, nhất thụ nhất công (công tam nhân cách),HEEditor: sarinaangelaĐịch Tu Tư . Phỉ Nhĩ Tư vừa...

  • Tướng Phủ Ngốc Thê
    Tướng Phủ Ngốc Thê

    Converter: Ngocquynh520Editor: Ciao J, Maria Nyoko, White Silk-Hazye, Bat.Số chương: 119Gần đây ở Phượng Lăng Triều có hai tin tức cực...

  • Chồng Yêu Là Quỷ
    Chồng Yêu Là Quỷ

    Thể loại Ngôn tình, Truyện MaNhân gian có những điều cấm kỵ mà không phải ai cũng  biết cũng tin. Ví dụ như đàn bà khi đến kỳ kinh...

  • Xà Quân Như Mặc
    Xà Quân Như Mặc

    Editor: tieunguyennguyenHắn là một cự xà đã tu hành gần vạn năm, chỉ cần vượt qua thiên kiếp lần thứ chín là có thể đứng vào hàng tiên...

  • Cực Phẩm Công Tử
    Cực Phẩm Công Tử

    Thể loại: Võng Du, Ngôn tìnhĐộ dài: 123 chươngEdit: MieAn Nhạc chơi game vì muốn quyến rũ vị học trưởng mà mình yêu thầm, nhưng không...

  • Gợn Gió Đêm
    Gợn Gió Đêm

    Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, gương vỡ lại lành, nữ chủ, 1v1Anh ngồi tù 2 năm khi đang trong kì tuyển sinh đại học....

  • Miên Hoa Chủng Thực Viên
    Miên Hoa Chủng Thực Viên

    Editor: Phong NguyệtBeta: Dưa_chan Thể loại: Nhất thụ nhất công, ngược thân ngược tâm, sm, HECâu chuyện như một cuộc phiêu lưu của hắn...

  • Cố Tử Làm Nữ Phụ
    Cố Tử Làm Nữ Phụ

    Cố Tử vốn là một nữ sát thủ tài giỏi trong hắc đạo, cô thông thạo mọi lĩnh vực và đủ điểu kiện để đứng đầu trêи bảng truy nã của chính...

  • Vương Gia Rất Nghiêm Túc
    Vương Gia Rất Nghiêm Túc

    Edit: Mèo Mạnh MẽSố chương: 10Cô nương bình thường đều ưa thích son phấn bột nước, quyết tâm tinh thông mọi thứ cầm kỳ thi họa.Ấn Hoan...

  • Cây Ô Liu Màu Trắng
    Cây Ô Liu Màu Trắng

    Tên gốc: 白色橄榄树Thể loại: hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE (tuỳ cảm...

  • Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo
    Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo

    Thể loại: Original, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, 1v1, Đoản văn, Ngôi thứ nhấtGiới thiệu:Tôi tên là Thẩm Nhân, dự định sẽ chinh phục...

  • Bất Chấp Yêu Anh
    Bất Chấp Yêu Anh

    Tác giả: Nàng tiên rảnh rang tới mức nhàm chánThể loại: Hiện đại, lãng mạn, truyện ngắnSố phần: 10Editor: NơBeta: IIungaGiới thiệu:Ba...