Bẫy Tình, Tình Bẫy?

Chương 65: Ngoại truyện Mất tự chủ 5

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Trong phòng hội nghị lầu hai của Lệ Sênh đang tổ chức buổi bán hàng từ thiện của Lệ Viện Hội.

Lệ Viện Hội là tổ chức công ích nổi tiếng nhất xứ Cảng, hội viên đều làcác quý bà quý cô thuộc giới chính trị hay kinh doanh. Hội nay thường tổ chức những hoạt động từ thiện định kỳ. Dù sao thì những quý bà quý côlắm tiền nhiều của này cũng ăn ở không, làm chút việc công ích vừa cóthể giết thời gian vừa giúp mình và gia đình được tiếng thơm.

Tròchơi của phụ nữ, trước nay Nghiêm Chinh không thích tham gia, Lệ ViệnHội mời vài lần anh đều từ chối khéo. Cho nên khi Nghiêm Chinh đến, LâmNhân ngạc nhiên trợn tròn mắt. “Sao anh lại đến đây?”

“Đang lúcanh rảnh rỗi nên chạy qua xem xem.” Nghiêm Chinh cười nhẹ, ánh mắt làmnhư vô tình thoáng lướt qua Doãn Nghiên Hi ở phía sau Lâm Nhân.

Khác với vẻ chật vật thê thảm trong đêm mưa gió ấy, hôm nay cô đẹp như một bức tranh.

Bộ váy dài cúp ngực màu tím sẫm tôn lên dáng người duyên dáng, mái tóc màu hạt dẻ được bới lỏng lẽo phía sau để lộ chiếc cổ trắng trẻo mịn màng và xương quai xanh xinh xắn. Cô ăn vận, trang điểm không chê vào đâu được.

Nhưng nhìn cô như thế, Nghiêm Chinh lại thấy rất khó chịu, giống như là đangnhìn một cái mặt nạ tinh xảo, ngay cả nụ cười ngọt ngào kia cũng khiếnanh thấy chướng mắt.

Khi anh lẳng lặng ngắm Doãn Nghiên Hi thì Lâm Nhân cũng chú ý đến vết thương trên miệng anh. “Môi của anh bị sao thế?”

“Không sao cả.” Nghiêm Chinh làm ra vẻ dửng dưng. “Bị con mèo cào trúng một chút.”

“Mèo? Anh nuôi mèo hồi nào vậy?” Lâm Nhân ngạc nhiên.

“Mèo mẹ anh nuôi.” Anh nhìn qua đỉnh đầu cô để ngắm Doãn Nghiên Hi cách đókhoảng hơn một mét, vừa lúc thấy cô đang bĩu môi, mặt đầy vẻ chế giễuthì không khỏi mỉm cười. Cô gái này đang chế giễu anh nói dối ư?

Thấy anh đột nhiên mỉm cười, Lâm Nhân rất ngạc nhiên. Cô quay đầu lại, nhìntheo ánh mắt anh thì chỉ thấy cô trợ lý mới đang bưng ly rượu đứng quansát hội trường, không có gì khiến người ta chú ý cả. Vậy anh đang cườivới ai?

“Có thứ gì em thích không?” Nghiêm Chinh cất giọng thu hút sự chú ý của cô.

“Không có.” Lâm Nhân lắc đầu. “Có điều bà Hà hi vọng em có thể mua được bộ lễ phục mà Dame quyên góp.”

Thật ra hoạt động bán hàng từ thiện là những người trong Lệ Viện Hội quyêngóp một vài thứ, sau đó mời những người giàu có đến mua để có được mộtsố tiền làm từ thiện. Về phần người mua, không nhất thiết phải thích thứ đó lắm, chẳng qua là tiêu chút tiền để kiếm chút danh tiếng. Để buổibán hàng không quá tẻ nhạt, thường thì phía bán hàng sẽ thương lượngtrước với vài người, hi vọng họ có thể mua giùm vài món, khiến buổi bánhàng trông xôm tụ chút.

Nghiêm Chinh nắm tay cô. “Giao cho anh đi, anh mua cho em.”

Trong lúc nói chuyện, bà Hà và Tiêu Thái – phó chủ tịch của Lệ Viện Hội đi về phía này. Người chưa tới mà tiếng đã tới trước. “Chủ tịch Nghiêm quả là khách hiếm gặp.”

“Bà Hà, bà Tiêu.” Nghiêm Chinh lịch sự chào hỏi.

“Hình như đây là lần đầu tiên chủ tịch Nghiêm đến tham gia hoạt động của Lệ Viện Hội chúng tôi thì phải?” Bà Hà cười, trách.

Nghiêm Chinh cúi đầu, làm ra vẻ ngại ngùng. “Thật thẹn quá.”

“Cũng là Lâm Nhân lợi hại, chúng tôi mời nhiều lần lắm rồi mà cậu ấy vẫn không đến.” Bà Hà nói.

“Đúng vậy.” Bà Tiêu bên cạnh cũng hùa theo. “Không nghe lời vợ, bị phạt không được vào phòng thì sao.”

“Bà Tiêu…” Lâm Nhân ngượng ngùng lên tiếng, mặt củng ửng hồng.

“Ôi chao, còn xấu hổ nữa à.” Bà Tiêu tiếp tục trêu.

Nghiêm Chinh ôm eo Lâm Nhân, nhanh trí lảng sang chuyện khác. “Ông Hà và ông Tiêu không đến sao?”

“Lát nữa bọn họ sẽ đến sau.” Bà Hà trả lời.

Đang nói chuyện thì bỗng có một người chạy đến, thì thầm vào tai bà Hà điềugì đó, chỉ thấy bà Hà gật đầu, sau đó cáo lỗi với Nghiêm Chinh. “Thậtngại quá, chúng tôi đã hẹn phóng viên viết bài cho Lệ Viện Hội, Lâm Nhân cũng phải đi.”

“Không sao, mọi người đi đi, tôi đi lòng vòng xem sao.”

Lâm Nhân ngửa đầu nhìn anh, nói nhỏ. “Anh ở đây một mình không sao chứ? Nếu có việc thì về trước cũng được.”

“Không sao, anh biết mà.” Nghiêm Chinh vỗ vai cô. “Em mau vào đi, đừng để người ta chờ lâu.”

Chờ bọn họ đi xa, Nghiêm Chinh từ từ bước về phía Doãn Nghiên Hi đang đứng dựa vào cửa sổ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Doãn Nghiên Hi quay đầu lại. Thấy là Nghiêm Chinh, cô khẽ mỉm cười.

“Cô thế này là không có trách nhiệm với công việc rồi.” Nghiêm Chinh lên tiếng trước.

Doãn Nghiên Hi nhướng mày. “Ồ? Sao lại nói thế?”

“Tối nay Lâm Nhân phải tham gia buổi chụp hình cho Lệ Viện Hội.”

“Tôi biết, có vấn đề gì không?” Doãn Nghiên Hi không cho là quan trọng, hỏi ngược lại.

Lần này, đến lượt Nghiêm Chinh nhướng mày. “Bà chủ của cô phải làm việc,còn cô thì trốn ở đây uống rượu ngắm cảnh. Cô nói xem có vấn đề gìkhông?”

Doãn Nghiên Hi bật cười, vênh mặt lên, chậm rãi nói: “Tôi nhớ có người từng nói anh ta mới là ông chủ của tôi.”

Nghiêm Chinh hơi ngẩn người, sau đó cũng bật cười. “Trí nhớ của cô quả là tốt.”

“Phải xem là so với ai.” Cô nhìn anh với ánh mắt đang mỉm cười. “Chẳng hạnnhư so với người bị mèo quào hay người cắn mà cũng không nhớ rõ thì trínhớ của tôi quả là tốt thật.”

Thấy cô đang châm chọc chuyện mìnhnói dối, Nghiêm Chinh vừa bực mình vừa cảm thấy thú vị. “Vậy ý của cô là tôi nên nói thật cho vị hôn thê của tôi biết tôi bị trợ lý của cô ấycắn nát môi?”

“Nếu anh không sợ bị phạt không được vào phòng.” Cô dùng những lời của bà Tiếu để trêu chọc anh.

Ấy vậy mà Nghiêm Chinh không hề tức giận mà chỉ bước tới một bước, đến bên cạnh cô, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy để hỏi. “Nếu là thế,cô có cho tôi ở nhờ không?”

Anh cao hơn 1m8, bây giờ đứng gần sátnhư vậy khiến người ta có cảm giác rất áp bức. Người bình thường, kể cảđàn ông, nếu bị ép sát như vậy thì sẽ bất giác thối lui nhưng DoãnNghiên Hi thì lại không nhúc nhích. Cô ngửa đầu, mỉm cười nhìn anh, ánhmắt không hề né tránh.

Cuối cùng, chính Nghiêm Chinh lại bị cô nhìn đến bối rối, vội vàng dời mắt sang nơi khác.

Trong lúc nhích người ra sau một chút, anh nghe cô nói: “Tôi không nhặt những thứ người khác vứt đi, tôi chỉ lấy những thứ tôi muốn.”

Trong giây phút ấy, suýt nữa là Nghiêm Chinh đã buột miệng hỏi: “Thế tôi có phải là thứ cô muốn không?”

Nhưng anh không hỏi gì cả, chỉ đưa tay giật lấy ly rượu trên tay cô rồi uống cạn.

“Có những thứ không phải cô muốn là có thể giành được.” Trước khi đi, anh nói với cô câu này.

Muốn mà không được, đây là chuyện hết sức bình thường trên thế gian.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Nghiêm Chinh đưa Lâm Nhân về xong là đến Happy hour.

Anh vốn đã hẹn với Thẩm Mục Phạm nhưng vừa đến cửa lại nhận được điện thoại của anh. “Sorry, tối nay mình phải ở nhà với Âm Âm.”

“Trọng sắc khinh bạn.” Nghiêm Chinh lầu bầu, thế nhưng trong lòng cũng khôngtrách móc gì anh bạn thân. Có thể gặp được người mình yêu, đó là chuyệnrất may mắn, không dễ gì có được.

Uống hết một bình rượu trong tâm trạng bức bối, anh nằm xoài trên sô pha, trong bất giác vang lên câu mà Thẩm Mục Phạm đã hỏi anh cách đây không lâu. “Nghiêm Chinh, cậu yêu Lâm Nhân thật lòng hay là vì đã quen với việc chờ đợi.”

Về vấn đềnày, những lúc đêm khuya không ngủ được, anh tự hỏi mình không chỉ mộtlần, lần nào cũng tìm trăm ngàn lý do thuyến phục mình yêu cô ấy thậtlòng. Thế nhưng bác sĩ tâm lý lại nói với anh. “Khi anh nảy sinh nghivấn trước một sự kiện gì thì về mặt nào đó, tức là anh đã phủ định nó.”

Anh không dám tin. Nếu thứ tình cảm mà anh theo đuổi bao nhiêu năm naykhông phải là tình yêu thì trên đời này còn có tình yêu thật sao? Nếu có thì nó sẽ thế nào?

Rót rượu vào cái ly không, Nghiêm Chinh bưngly lên chậm rãi bước về phía cửa kính của căn phòng VIP. Căn phòng nàyđược thiết kế đặc biệt, bên ngoài nhìn vào thì đen thùi nhưng bên trongnhìn ra ngoài lại rất rõ. Vì thế anh vừa liếc mắt là đã thấy Doãn Nghiên Hi đang nhảy nhót dưới sàn.

Cô đã thay bộ váy dài ra, mặc một bộ váy ngắn đơn giản, mái tóc búi vừa rồi cũng được xõa tung ra, toát lên vẻ gợi cảm.

Cô nhảy rất thạo, cộng thêm ngoại hình xinh đẹp nên xung quanh có không ít chàng trai xúm lại.

Ánh mắt như hổ rình mồi của những người đó khiến lòng dạ Nghiêm Chinh nhưcó lông chim phất qua, vừa ngứa ngày vừa khó chịu, cảm giác giống như là thứ gì đó của mình bị người ta nhìn trộm.

Anh ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, đặt ly xuống, bước nhanh xuống lầu, đi thẳng về phía cô.

Thấy anh, Doãn Nghiên Hi hoàn toàn không hề ngạc nhiên mà chỉ chào hỏi. “Hi.”

Hi cái đầu cô. Nghiêm Chinh lập tức ôm chầm lấy vòng eo đang uốn éo của cô, giọng lạnh tanh. “Tôi đưa cô về.”

“Ớ…”

“Ớ gì mà ớ.” Nghiêm Chinh ngắt lời cô, nửa lôi nửa kéo cô ra khỏi quán bar.

Bị kéo ra ngoài, dường như Doãn Nghiên Hi cũng không hề tức giận mà vẫngiữ dáng vẻ thờ ơ ấy, khiến Nghiêm Chinh không biết xả giận vào đâu.

“Cô tới đây làm gì?”

Doãn Nghiên Hi nghiêng đầu, nhìn anh như nhìn thằng ngốc, nhưng giọng vẫn rất bình thản. “Đến bar, đương nhiên là để uống rượu.”

Cô không hề nói những lời nặng nề nhưng Nghiêm Chinh lại cảm thấy giận,giọng bất giác cũng lớn hơn. “Khuya thế này rồi mà còn uống cái gì.”

Doãn Nghiên Hi chỉ ờ một tiếng, không hề phản bác, chỉ vuốt lại chỗ áo bị anh kéo nhăn, sau đó quay người đi.

Nghiêm Chinh ngẩn ra, sau đó đuổi theo, kéo tay cô lại. “Cô làm gì vậy?”

“Về nhà chứ làm gì.” Cô nói rất đường hoàng.

Ngọn lửa trong lồng ngực cháy bùng lên, anh bực bội nhíu mày, châm chọc. “Cô biết nghe lời thật đấy nhỉ.”

“Ai bảo anh là ông chủ của tôi.” Doãn Nghiên Hi nhún vai.

Nghiêm Chinh lườm cô, hít vài hơi thật sau. Cô gái này đúng là một tổ hợp đầynhững mâu thuẫn. Một mặt, cô không hề ngại ngần bày tỏ mình có ý vớianh, mặt khác lại tỏ vẻ ung dung, không tìm cách tiếp cận anh, nịnh nọtlấy lòng anh như những cô gái khác, cũng không giả vờ thanh cao chơi trò lạt mềm buộc chặt, lúc xa lúc gần.

Cô thẳng thắn thừa nhận mìnhcó ý đồ với anh nhưng dường như anh lại không phải là mục tiêu thật sựcủa cô, cho nên cô mới không nịnh nọt anh, thậm chí chẳng thèm giả tạotrước mặt anh.

Giống như lúc này đây, ngoài mặt cô tỏ vẻ ngoanngoãn nghe lời nhưng đồng thời cũng thể hiện thái độ rất rõ ràng để anhbiết rằng không phải cô sợ anh mà chẳng qua là lười nói chuyện với anh.

Không thể phủ nhận rằng thái độ mâu thuẫn này của cô đã gợi lên hứng thú ởanh. Nếu cô đã có ý đồ với anh thì anh sẽ cho cô được toại nguyện. Đànbà ấy à, tiếp cận anh không vì tiền thì cũng vì danh vì lợi. Ngoại trừcái danh bà Nghiêm anh không thể cho cô, những thứ khác anh đều có thể.Nhưng trực giác nói cho anh biết, cô cũng chẳng thiết làm bà Nghiêm.

Đưa tay nâng cằm cô lên, Nghiêm Chinh cười đầy ẩn ý. “Có phải ông chủ nói gì cô cũng nghe không?”

“Chưa chắc.” Cô thành thật trả lời. “Phải xem tôi có muốn hay không nữa.”

Thấy đó, cô gái này là thế, không hề che giấu sự ích kỷ và tùy hứng củamình, thế nhưng nó lại rất hợp khẩu vị của anh. Nụ cười trên mặt càngtươi, Nghiêm Chinh dùng ngón tay cái v**t v* cánh môi hồng của cô, thìthầm. “Tối nay ở bên tôi, được không?”

Doãn Nghiên Hi thoángnghiêng đầu qua, im lặng nhìn anh vài phút, sau đó đột nhiên há miệngcắn ngón tay anh, kiêu căng ra lệnh. “Tìm chiếc giường nào êm ái chút.”

Truyện full

  • Mê Thất
    Mê Thất

    Editor: Nguyệt NữThể loại: Hiện đại,  nhất thụ lưỡng công,  thụ song tính,  lưỡng công là huynh đệ,  nam nam sinh tử,  ngược luyến tàn...

  • Tinh Ngự
    Tinh Ngự

    Giới Thiệu TruyệnLời tác giả:Thứ ta theo đuổi bất quá chỉ là hôm nay, mà điều này, chỉ như ánh sao ngọc tinh không, không một ai có khả...

  • Gả Cho Bệnh Kiều Ác Lang Xung Hỉ
    Gả Cho Bệnh Kiều Ác Lang Xung Hỉ

    Nguyễn Thu Thu xuyên sách.Trở thành vật hi sinh nữ phụ trùng họ trùng tên trong cuốn 《 Viễn Cổ Mật Sủng: Yêu Vương Lão Công Tha Ta》.Lúc...

  • Phù Dung Trì
    Phù Dung Trì

    Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn, tình kiếp, sủng, HEMột linh hồn ngụ trong sen đã khiến Hoàng đế say lòng.Linh hồn kia cuối cùng cũng đầu...

  • Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến
    Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

    Văn án:Khi bạn có một người bạn trai thông minh, kiêu ngạo và "trung khuyển"... Lúc hẹn hò, anh nói: "Anh không có hứng...

  • Gặp Người Đúng Lúc
    Gặp Người Đúng Lúc

    Bạn đang đọc truyện Gặp Người Đúng Lúc của tác giả Tê Kiến. Hướng Ca năm đó theo đuổi Chu Hành Diễn gắt gao tới mức toàn bộ trường đều...

  • Nữ Đế Tà Hậu
    Nữ Đế Tà Hậu

    Tác Giả: Quân Ngôn HoanThể loại: Xuyên không, hài, hỗ công, 1×1, HEGiới thiệu:Bởi vì bạn gái hiện tại và bạn gái cũ "công khai" bỏ trốn...

  • Cầu Duyên
    Cầu Duyên

    Edit: RòmThể loại: Hiện đại, nhất thụ nhất công, sinh tử văn, HE.“Tiểu Ly, nhớ kỹ, ở chỗ này chờ ta. Ba ba rất nhanh sẽ trở...

  • Xuyên Thành Cung Nữ Của Tần Thủy Hoàng Thời Niên Thiếu
    Xuyên Thành Cung Nữ Của Tần Thủy Hoàng Thời Niên Thiếu

    Xuyên Thành Cung Nữ Của Tần Thủy Hoàng Thời Niên ThiếuTác giả: Cố Ngã Tắc TiếuThiếu niên điên phê đế vương x mạo mỹ tiểu cung nữLạc Xu...

  • Đường Tâm Thục Nữ
    Đường Tâm Thục Nữ

    Truyện Đường Tâm Thục Nữ của tác giả Điển Tâm được viết theo thể loại ngôn tình hay, lối dẫn truyện thu hút bạn đọc.Cô...

  • Ngày Đông Nắng Ấm
    Ngày Đông Nắng Ấm

    Thể loại: Ôn nhu săn sóc sủng nịch bác sĩ công X lắm lời tiểu khả ái thụ, cực kỳ đáng yêu, ấm áp bánh ngọt, đoản văn.Edit: Hướng Nhật...

  • Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
    Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

    Truyện Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc có nội dung rất lôi cuốn, đặc sác nhất là giai đoạn Gia Tuyền và Cẩm Hiên học bên Đức khoảng...

  • Điều Ước Của Dê Con
    Điều Ước Của Dê Con

    Tựa Gốc: Tiểu dương đích nguyện vọngTên Tiếng Trung: 小 羊 的 愿 望Thể loại: hiện đại, giới giải trí – âm nhạc, ngụy huynh đệ, niên thượng,...

  • Vắng Em Không Vui
    Vắng Em Không Vui

    || VĂN ÁN ||1.Nói tới Chu Độ, cả cái Ổ thành này đều biết hắn mắc chứng thiếu hụt tình cảm.  Hắn cứng nhắc, vô cùng ngạo mạn, còn đặc...

  • When A Texan Gambles
    When A Texan Gambles

    Người dịch: (c1-9, c16-hết) mokona_chan, (c10-15) NobunRating: HĐây là quyển thứ 2 trong bộ "Wife Lottery"Mọi thứ bắt đầu khi cô bị...