Hàn Viễn

Chương 05

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Có lẽ do Lạc Lâm Viễn sở hữu đôi mắt vừa to vừa long lanh nên khiến cậu dù có khí thế giương nanh múa vuốt thì trông dáng vẻ vẫn rất đáng thương.

Du Hàn thả lỏng lực tay, không khách khí nói: "Liên quan gì đến Nhậm Tự?" Anh không rõ rốt cuộc Lạc Lâm Viễn biết được bao nhiêu.

Nhưng giờ phút này, Lạc Lâm Viễn hoàn toàn không có tâm trạng trả lời câu hỏi của anh, cậu chỉ cảm thấy toàn bộ phần lưng mình đã râm ran, không biết có bao nhiêu thứ bẩn thỉu xuyên qua lớp áo bò lên da cậu, liệu lưng cậu có bị thối rữa không nữa!

Nghĩ như vậy, đôi mắt Lạc Lâm Viễn càng đỏ hoe, toàn thân run rẩy, cậu không dám động đậy nữa, sợ diện tích vi khuẩn bám vào càng rộng hơn.

Du Hàn thấy cậu không trả lời, chỉ nói: "Tốt nhất cậu đừng nói lung tung khắp nơi, chuyện này không liên quan đến Nhậm Tự."

Lạc Lâm Viễn hung dữ trừng Du Hàn, cãi: "Thế thì sao? Hai người các cậu vẫn đúng là có liên quan tới nhau chứ gì?"

Câu này khiến sắc mặt Du Hàn không được tự nhiên, ánh mắt anh nhìn chòng chọc vào Lạc Lâm Viễn, "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"

Hơi thở của Lạc Lâm Viễn ngày càng gấp gáp, "Đưa áo cho tôi!"

Du Hàn: "Hả?"

Lạc Lâm Viễn: "Cởϊ áσ của cậu ra đưa cho tôi!" Cậu sắp toang rồi.

Du Hàn lùi lại phía sau vài bước theo bản năng, "Thì... Tôi không có cảm giác gì với cậu..."

Lạc Lâm Viễn: "Mẹ nó cậu đừng nhiều lời! Sau lưng tôi bẩn quá! Mau đổi áo cho tôi, nếu không đừng hòng tôi nói gì hết!"

Du Hàn hiểu ra đi tới, thái độ có phần chần chừ, cuối cùng vẫn giơ tay lên cởi cúc áo, vặn từng cái một xuống dưới, động tác nhanh chóng vạch ra mảng da thịt lớn trước ngực.

Ý thức của Lạc Lâm Viễn trở nên mơ hồ vì sự phát tác của bệnh sạch sẽ, hoàn toàn không còn sức lực đi thưởng thức cơ thể Du Hàn.

Bây giờ ngay cả suy nghĩ muốn gϊếŧ Du Hàn cậu cũng nghĩ tới.

Anh cởϊ áσ ra đưa cho cậu, nào ngờ Lạc Lâm Viễn giơ hai tay lên, giống như người tàn phế ra lệnh: "Cởi giúp tôi, tôi không muốn chạm vào cái áo này."

Du Hàn nhìn chằm chằm cậu, Lạc Lâm Viễn cũng không nể nang gì trừng lại, hai bên giằng co khoảng ba mươi giây, cuối cùng Du Hàn thở dài đầu hàng trước.

Anh nắm lấy vạt áo của Lạc Lâm Viễn, gỡ mũ của cậu xuống rồi thô bạo cởϊ áσ ra giúp cậu, cuối cùng còn mỉa mai nói: "Cần tôi giúp cậu mặc áo luôn không, công chúa nhỏ?"

Lạc Lâm Viễn lạnh mặt giật lấy áo của Du Hàn mặc vào, Du Hàn cao hơn cậu, chiều rộng bả vai cũng rộng hơn nên áo của anh lớn hơn cậu một cỡ, ống tay áo dài đến mu bàn tay.

Không chỉ vậy, mùi hương hỗn loạn thoảng mùi rượu của Du Hàn quấn lấy cơ thể Lạc Lâm Viễn, ngập tràn xâm chiếm hơi thở của cậu, khiến cậu càng thêm ý thức rõ ràng hương vị này thuộc về Du Hàn... Quả nhiên rất hỗn độn!

Gương mặt cậu tự dưng nóng bừng nhưng vẫn ngoài mạnh trong yếu nói: "Ai bảo cậu gọi tôi như vậy?" Ý cậu là cách gọi công chúa nhỏ.

Du Hàn mặc áo phông trắng của cậu vào, nói: "Vô tình nghe thấy bọn họ gọi cậu thế."

Nói xong, anh chợt vô thức mỉm cười: "Đúng là hợp thật."

Lạc Lâm Viễn thấy anh mặc áo của mình vào thì hỏi: "Ai bảo cậu mặc?"

Du Hàn kéo chiếc áo phông ngắn hơi chật trên người mình, "Cậu có lý chút đi, tôi cũng không thể cởi trần về nhà được."

Lạc Lâm Viễn trợn trắng mắt, "Được rồi! Cậu muốn mặc thì cứ mặc đi!" Nói xong xoay người muốn đi, kết quả cổ áo bị người túm lấy kéo ra sau.

Cách Du Hàn túm cổ áo cậu giống như xách đứa trẻ con khiến Lạc Lâm Viễn rất bất mãn, cậu giơ cùi chỏ lên muốn huých anh thì cánh tay bị nắm ngược lại.

Du Hàn thấy cậu ương bướng, ánh mắt có phần nguy hiểm, lại một lần nữa túm cổ áo cậu đè người lại, khi khoảng cách giữa lưng sắp áp lên tường, anh mới dừng tay, "Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Lạc Lâm Viễn bị uy hiếp như vậy, chỉ có thể khuất phục: "Cậu đừng kích động, có gì từ từ bình tĩnh nói!"

Tay còn lại của Du Hàn bóp mặt cậu, "Vì sao cậu nhắc đến Nhậm Tự? Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không cẩn thận không chỉ cái lưng gặp xui xẻo thôi đâu."

Gần như cả gương mặt Lạc Lâm Viễn bị bàn tay đối phương ôm trọn, rõ ràng Du Hàn đang đe dọa cậu nhưng lực nắm lại không mạnh lắm, thậm chí cậu còn bị phân tâm ngửi được cả mùi hương khoan khoái nhẹ nhàng ngoài ý muốn từ lòng bàn tay anh, xen lẫn hương bạc hà.

Giọng cậu rầu rĩ đáp: "Cậu dẫn tôi về nhà cậu tắm thì tôi nói."

Sắc mặt Du Hàn kỳ quái: "Cậu muốn về nhà với tôi sao?"

Lạc Lâm Viễn nắm tay anh kéo xuống, "Cậu đừng nghĩ linh tinh, tôi chỉ không muốn mặc áo của cậu, người tôi quá bẩn, cậu cho tôi tắm xong tôi mới nói!"

Du Hàn: "..."

Sau hai mươi phút, Lạc Lâm Viễn đã đứng trước cửa nhà Du Hàn. Đây là một khu chung cư kiểu cũ, còn không có thang máy, may mà các tầng không cao.

Căn phòng trước mặt rất chật hẹp, mang hơi thở cổ kính lâu năm, vách tường đã ố vàng hết. Nhưng trông không gian rất sạch sẽ, tất cả mọi thứ gọn gàng ngay ngắn, trên tường cũng vẽ thêm rất nhiều họa tiết hoa cỏ tăng thêm phần ấm áp.

Ngoài ra còn có những chiếc đệm nhỏ được dệt cẩn thận trên ghế sô pha gỗ, cách phối màu trang nhã, sau chiếc ti vi cũ rích quê mùa dán rất nhiều giấy khen, trên tủ ti vi còn đặt một chiếc khung ảnh.

Trong khung ảnh là một người phụ nữ tươi tắn rất xinh đẹp, bà đang bế một đứa trẻ. Gương mặt cậu bé nần nẫn còn chưa trổ rõ các ngũ quan, hoàn toàn không nhận ra được tương lai nó có thể trưởng thành như bộ dạng hiện tại của Du Hàn.

Du Hàn rất giống mẹ anh, vì vậy cũng rất đẹp.

Anh cầm một bộ quần áo ra ngoài: "Không có đồ mới, cái này giặt rồi, cậu mặc không?"

Lạc Lâm Viễn đặt khung ảnh xuống, còn chưa kịp trả lời thì Du Hàn đã bước nhanh về phía trước, úp mặt khung ảnh lên mặt tủ ti vi, "Không được tự tiện lục lọi đồ của tôi!"

Lạc Lâm Viễn hơi xấu hổ, cậu nhận lấy quần áo trong tay Du Hàn, mũi hít một cái, bên trên chỉ có mùi bột giặt và hương nắng phơi thơm ngát.

Du Hàn thấy động tác ngửi của cậu, gương mặt lộ rõ vẻ ngượng ngùng.

Lạc Lâm Viễn để ý đến biểu cảm của anh, thẳng thừng nói: "Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi là trai thẳng."

Du Hàn: "Ai nói không phải đâu?"

Lạc Lâm Viễn bị cắt ngang không nói thành lời, hừ một tiếng xoay người vào phòng tắm.

Bồn tắm bên trong không lớn lắm, chỉ có một vòi hoa sen thấp, có thể nhận thấy vóc dáng Du Hàn đã vượt quá độ cao của vòi sen từ lâu.

Tưởng tượng dáng vẻ Du Hàn cao lớn chen chúc dưới vòi sen trong phòng tắm, cậu vừa buồn cười vừa có phần xót xa trong lòng. Nếu vóc người đã trưởng thành thế này rồi, tại sao không di chuyển vị trí vòi sen?

Lẽ nào không có tiền? Cũng có thể, nếu có tiền thì Du Hàn đã không cần xin nghỉ đến quán bar làm việc, ngay cả bà ngoại cũng không thể chăm sóc.

Nghĩ như vậy mới thấy anh thật đáng thương.

Lạc Lâm Viễn cởi hết quần áo, cẩn thận phân biệt từng chai sữa tắm dầu gội đầu, còn mở ra ngửi thử từng loại. Kỳ lạ là những mùi này không giống như mùi trên người Du Hàn.

Cũng đúng... Làm gì có loại tinh dầu nhân tạo nào có mùi hương hoang dã như vậy chứ?

Cậu vừa nghĩ vừa mở vòi sen, sau đó bị nước lạnh xối đầy mặt và người.

Du Hàn nghe thấy tiếng thét thì có phần bất đắc dĩ. Sao cậu ta có nhiều chuyện để giày vò anh thế này?

Anh đi tới gõ cửa phòng tắm, "Sao thế?"

Lạc Lâm Viễn khẽ hé ra một khe cửa, gương mặt nhỏ ướt nhẹp ló ra, sự ấm ức trong mắt sắp tràn ra ngoài, "Sao nhà cậu ngay cả nước nóng cũng không có thế? Tôi sắp chết cóng rồi."

Truyện full

  • Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa
    Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

    Truyện Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa của Thất Niệm An kể về câu chuyện tình yêu của hai nhân vật nhưng không được đồng tình khi mà cô lại gọi...

  • Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ
    Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ

    Tên khác: Miêu bệ hạ nhật thườngThể loại: Hiện đại, huyền huyễn, ấm áp, chủ công, hỗ sủng, mỹ miều đế vương meo meo công x anh tuấn...

  • Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ
    Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ

    Thể loại: Đam Mỹ, Vả Mặt, Hiện Đại, Ngược, Cường Thủ Hào Đoạt, Trả Thù, Tổng TàiTeam dịch: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道Giới thiệuTrước lúc lâm...

  • Vô Diệm Xinh Đẹp
    Vô Diệm Xinh Đẹp

    Truyện Vô Diệm Xinh Đẹp là một truyện khá hấp dẫn và thú vị của tác giả Lâm Gia Thành, đây là truyện lấy bối cảnh xuyên qua tuy không...

  • Hoán Phu
    Hoán Phu

    Edit: Khả DươngBeta: Fyzan LinNhân vật chính: Lâm Nhạc, Tiêu TrìNhân vật phụ: Lâm Âm, Mục Nhiên.Thể loại: khôi hài.Truyện Hoán Phu của...

  • Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai
    Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai

    [ZHIHU] TÔI VÀ THIÊN KIM GIẢ ĐỀU MANG THAITác giả: 棠棠Người dịch: AKDLFLS ( Lin Rin)—————————————————Văn án:Thiên kim giả nâng cái bụng...

  • Cô Đảo
    Cô Đảo

    Thể loại: Cận đại, nhất thụ nhất công, mỹ thụ, ngược luyến tàn tâmTình trạng: 4 chương (hoàn)Editor: HeroteenBeta – reader: Ruby, Băng...

  • Có Một Tên Khốn
    Có Một Tên Khốn

    Thể loại:đam mỹ, đoản văn, 1 x 1, vườn trườngBiên Tập: Ying YingCó một tên khốn.....Hạ Dương không khỏi ngẩn người khi nhìn dòng chữ...

  • Không Gặp Không Nên Duyên
    Không Gặp Không Nên Duyên

    Editor: miemeiNguồn convert: ngocquynh520Số chương: 83 + 6 ngoại truyệnNếu muốn mổ tả Đoạn Mặc Ngôn bằng một từ, thì đó chính là, biến...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Ông Xã Ác Ma Của Tôi
    Ông Xã Ác Ma Của Tôi

    Edit by Linh Mèo, Pi Lợn, Lily PhạmAnh - Tư Dạ Phong, là ông chủ của tập đoàn kinh doanh đá quý lớn nhất thế giới - Nhât Thế. Anh thông...

  • Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
    Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi

    Editor:Lưu Nguyệt, Baby Trùm Thể loại:Xuyên không, hài, sủng đến cực kì bi thảm (hix, cái này ở convert ghi vậy), HESố chương:168...

  • Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão
    Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão

    Editor: StrangerBeta: CandyTôi là một đứa trẻ mồ côi, có lẽ là hậu quả của việc trọng nam khinh nữ, cũng có thể là đứa con của mối quan...

  • Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
    Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

    Nguyệt Tiêm Ảnh nhân vật nữ chính trong truyện Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình của Tuyết Sắc Đồ Mi. Là một...

  • Tiểu Oan Gia
    Tiểu Oan Gia

    Thể loại: thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, 1×1, tình hữu độc chung, ấm áp văn, HEĐộ dài: Hoàn. (Hình như khoảng 32 chương chính văn...