Hàn Viễn

Chương 13

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Lạc Lâm Viễn nhìn theo bóng người đang cầm túi vải dày đi phía trước, tâm trạng có phần phức tạp, hỏi: "Chẳng phải cậu nói ở trường phải vờ như không quen nhau sao?"

Du Hàn nhìn cành cây khô trên đất, chắc chắn nó vẫn còn khô ráo mới nhặt lên bỏ vào trong túi, "Chỗ này không phải trường học, hơn nữa cậu đang rảnh rỗi, giúp đỡ lẫn nhau cũng tốt."

Lạc Lâm Viễn hơi hối hận vì mình vừa đồng ý, cậu thật sự không muốn để tay trần đi nhặt đồ trên đất.

Như cảm nhận được suy nghĩ trong lòng cậu, Du Hàn cởi găng tay của mình ra, thò vào trong túi áo móc ra một đôi mới trắng phau đưa cho cậu, "Cái này mới, cậu đeo vào đi."

Lạc Lâm Viễn nhận lấy, nói: "Thật ra là... tôi vốn đang rất bận."

Du Hàn đeo lại găng tay của mình, cũng không cười chuyện cậu bận tranh nhau miếng bánh quy với con kiến, trái lại còn nói: "Cảm ơn, tôi hỏi nhiều người rồi, chỉ có mình cậu chịu giúp tôi, đành làm phiền cậu vậy."

Lạc Lâm Viễn nghe thấy giọng nói dịu dàng ấy, muốn nói cậu định lừa trẻ con chắc? Nhưng rồi lại cảm thấy dù sao người này cũng đang quan tâm đến mình, EQ của cậu chưa thấp đến mức không nhận ra được điều này, bởi vậy vẫn âm thầm nuốt ngược lời muốn nói về.

Đây vẫn là lần đầu tiên được người khác nhờ vả làm việc, công chúa nhỏ nhà họ Lạc được chiều chuộng đến mức tay chân không siêng, lương thực không biết(*) rất hứng khởi, nhặt liền một mạch đầy túi, thấy túi cậu chưa gì đã sắp phồng căng, Du Hàn vội vàng hô dừng: "Từ từ thôi, không phải cái gì cũng nhặt được đâu."

(*) Thành ngữ Trung Quốc, chỉ sự lười biếng và thiếu kiến thức lao động sản xuất.

Đợi đến khi hai người họ quay trở lại nơi cắm trại, lều vải gần như đã được dựng hòm hòm. Du Hàn mang gỗ cây nhặt được qua cho con gái, giúp các cô nhóm lửa, nói rõ những gì cần chú ý. Sau đó anh chuyển sang bên nhóm con trai, kiểm tra xem lều vải đã thật sự được dựng xong xuôi chưa.

Lạc Lâm Viễn giao chiếc túi cầm trên tay cho Hạ Phù, Hạ Phù còn tưởng cậu tặng mình thứ gì, mở ra xem mới phát hiện là túi cành lá khô.

Trên mặt Lạc Lâm Viễn còn mang theo vẻ tự hào, "Anh nhặt đấy, cầm đi nhóm lửa."

Hạ Phù không hiểu ý cậu, "Lạc Lâm Viễn, em đã nói với anh là em không biết nấu cơm rồi mà!"

Lạc Lâm Viễn hoang mang nhìn cô, "Hả?"

Hạ Phù: "Hả cái gì mà hả, anh đưa đồ nhóm lửa cho em còn không phải ám chỉ bảo em đi nấu cơm sao? Em nói cho anh biết, sau này kết hôn em cũng sẽ không nấu cơm đâu!"

Lúc này Hạ Phù đã hoàn toàn quên mất lời thề sẽ đối xử tốt với Lạc Lâm Viễn trên xe, bây giờ trong đầu cô chỉ toàn suy nghĩ muốn dạy dỗ bạn trai, phải chỉnh ngay cái tư tưởng phụ nữ có nghĩa vụ nấu cơm rất có vấn đề này của cậu, không thể được!

Lạc Lâm Viễn yên lặng trừng mắt nhìn chiếc túi trong tay Hạ Phù, nghĩ thầm cậu chỉ muốn chứng tỏ với Hạ Phù rằng bản thân cũng rất được việc thôi mà.

Lạc Lâm Viễn không được khen ngợi quay trở về nhóm mình, ngón tay cậu vừa bị gỗ đâm vào nên rỉ ra chút máu, cũng không đau lắm.

Phương Tiếu thấy cậu về, vẻ mặt mệt mỏi tới gần, "Vừa rồi mày đi đâu đấy?"

Lạc Lâm Viễn: "Nhặt củi nhóm lửa."

Phương Tiếu kinh hãi, "Chẳng phải từ trước đến nay mày luôn không quan tâm mấy công việc bẩn thỉu này sao?"

Lạc Lâm Viễn vô tư nói: "Có găng tay rồi mà, hơn nữa thế nào gọi là từ trước đến nay tao không quan tâm, là bọn mày không cho tao làm mà thôi!"

Nghĩ đến đây Lạc Lâm Viễn vẫn còn tức ngay ngáy trong lòng, Phương Tiếu rụt tay khỏi người cậu, "Ha ha, đột nhiên tao nhớ ra mình vẫn còn việc, đi trước đây."

Lạc Lâm Viễn không nhìn Phương Tiếu giả vờ giả vịt nữa mà nhìn ra Du Hàn cách đó không xa, anh thật sự rất bận, tất cả mọi người đều muốn tìm anh, có lẽ vì cái gì anh cũng biết làm.

Đúng là buổi cắm trại này Du Hàn không gì không làm được, cậu quay đầu nhìn vết thương trên tay mình, không giống cậu, chỉ nhặt củi thôi cũng có thể bị đâm vào tay.

Lạc Lâm Viễn đang ngẩn người thì có người vỗ vai cậu. Du Hàn đa-zi-năng không biết đứng sau lưng từ bao giờ, cầm trên tay chiếc túi vải nhỏ xinh giống của con gái. Chiếc túi có thêu hình một khóm hoa nhỏ màu hồng nhạt.

Du Hàn ngồi xuống chiếc ghế con bên cạnh cậu, mở túi ra, "Đưa tay ra đây."

Lạc Lâm Viễn hỏi theo bản năng: "Để làm gì?"

Du Hàn lấy từ trong túi vải ra cồn sát trùng và băng urgo, nói: "Không phải cậu bị thương sao? Tôi mang thuốc cho cậu."

Lạc Lâm Viễn sửng sốt, Du Hàn nhìn cậu, buồn cười nói: "Ngẩn ra cái gì, mau chìa tay ra đây."

Lạc Lâm Viễn chìa tay ra, cậu quan sát Du Hàn nghiêm túc bôi thuốc cho mình, lại một lần nữa nghĩ anh chàng này thật sự rất tốt bụng, còn đẹp trai nữa. Hơn nữa rốt cuộc tại sao anh biết mình bị thương, hình như cậu vẫn chưa nói với anh mà.

Nghĩ như thế, Lạc Lâm Viễn hỏi: "Sao cậu biết?"

Du Hàn sao có thể nói dọc đường anh luôn lo lắng vị công chúa này sẽ bất cẩn giẫm phải hố, hoặc là bị trượt xuống sườn dốc, hoặc là thấy nhặt củi phiền quá nên phát cáu. Kết quả không có gì cả, anh chỉ nghe thấy Lạc Lâm Viễn bất chợt thốt lên một tiếng kinh ngạc, khi quay đầu nhìn lại thì bắt gặp cảnh người này đang ngây ngốc nắm một cành cây toàn gai.

Không cần nghĩ cũng biết tay chắc chắn bị thương, Du Hàn tưởng lần này Lạc Lâm Viễn sẽ tức giận, ai ngờ cậu không như vậy.

Lạc Lâm Viễn vô cùng phấn khởi vẩy tay, giống như không đau đớn gì, lại tiếp tục đi nhặt cành cây khô khác.

Cậu bạn này thật sự rất vui, chỉ vì có người nhờ vả cậu làm vài việc. Du Hàn nghĩ thầm.

Anh quấn băng urgo một vòng lên tay cậu rồi dán vào, miếng băng trong suốt, trên bề mặt còn có bông hoa nhỏ, mỉm cười nói: "Ổn rồi, thưởng cho cậu một bông hoa hồng."

Du Hàn ngước mắt lên, ấy vậy mà Lạc Lâm Viễn lại đỏ mặt, còn nhìn anh chằm chằm nói: "Hoa hồng cái gì chứ, tôi cũng đâu phải học sinh tiểu học?!"

Lạc Lâm Viễn giơ ngón tay lên lắc lắc, "Còn nữa, cái này chẳng có thành ý gì cả!" Mặc dù cậu rất vui trong lòng.

Du Hàn: "Được rồi, hôm nay bạn học Lạc thật sự vất vả rồi, buổi tối thưởng một phần cánh gà nướng cho cậu."

Du Hàn hết bận chuyện dựng trại thì lại xoay người đi giúp tốp con gái nướng thịt. Đồ ăn anh nướng có hương vị rất ngon, chẳng mấy chốc đã bị người ta tranh nhau quét sạch.

Lạc Lâm Viễn ngồi bên cạnh rầu rĩ uống Coca, nghe thấy tiếng sôi ùng ục trong bụng mình vang lên: Tên lừa đảo, còn nói thưởng cho tui cánh gà nướng!

Lúc này Hạ Phù bưng một cái đĩa đi qua, bên trên có lạp xưởng và thịt viên nướng: "Sao anh không đi tranh, vèo cái là hết ngay đấy."

Lạc Lâm Viễn nói một đằng nghĩ một nẻo, "Cảm giác rất bẩn, không muốn ăn."

Hạ Phù ồ một tiếng, "Cũng đúng, chắc là anh chuẩn bị sẵn đồ ăn của mình rồi ha." Nói xong, cô vui vẻ ăn hết đồ nướng trên đĩa.

Lạc Lâm Viễn cảm giác càng ngồi càng đói bụng, nhưng hiện tại cậu không thể vứt hết mặt mũi đi giành đồ ăn được.

Cậu đứng dậy quay lại nơi để đồ đạc, lấy từ trong chiếc balo nhỏ của mình ra một gói socola, buồn bực cắn một miếng.

Đang ngồi xổm gặm socola trong miệng thì phía sau vang lên giọng nói: "Cậu chạy đi đâu đấy, tôi tìm mãi."

Cậu quay đầu lại, chỉ thấy Du Hàn cẩn thận bưng một cái hộp tới, "Nhanh lấy đi, nếu không lại bị cướp."

Du Hàn kín đáo đưa chiếc hộp cho cậu xong thì lại vội vã quay trở lại vị trí giàn nướng.

Lạc Lâm Viễn mở hộp ra, bên trong là một cặp cánh gà được nướng vàng ruộm, còn có vài viên thịt tròn vo, mùi thơm nức mũi.

Bên ngoài hộp còn có một đôi găng tay để cậu dùng một lần.

Lạc Lâm Viễn đi găng tay vào, mở miệng cắn một miếng nhỏ.

Ăn ngon thật, như thể đây là món ăn ấm áp nhất và ngon nhất mà cậu từng được ăn.

Truyện full

  • Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa
    Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

    Truyện Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa của Thất Niệm An kể về câu chuyện tình yêu của hai nhân vật nhưng không được đồng tình khi mà cô lại gọi...

  • Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ
    Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ

    Tên khác: Miêu bệ hạ nhật thườngThể loại: Hiện đại, huyền huyễn, ấm áp, chủ công, hỗ sủng, mỹ miều đế vương meo meo công x anh tuấn...

  • Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ
    Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ

    Thể loại: Đam Mỹ, Vả Mặt, Hiện Đại, Ngược, Cường Thủ Hào Đoạt, Trả Thù, Tổng TàiTeam dịch: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道Giới thiệuTrước lúc lâm...

  • Vô Diệm Xinh Đẹp
    Vô Diệm Xinh Đẹp

    Truyện Vô Diệm Xinh Đẹp là một truyện khá hấp dẫn và thú vị của tác giả Lâm Gia Thành, đây là truyện lấy bối cảnh xuyên qua tuy không...

  • Hoán Phu
    Hoán Phu

    Edit: Khả DươngBeta: Fyzan LinNhân vật chính: Lâm Nhạc, Tiêu TrìNhân vật phụ: Lâm Âm, Mục Nhiên.Thể loại: khôi hài.Truyện Hoán Phu của...

  • Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai
    Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai

    [ZHIHU] TÔI VÀ THIÊN KIM GIẢ ĐỀU MANG THAITác giả: 棠棠Người dịch: AKDLFLS ( Lin Rin)—————————————————Văn án:Thiên kim giả nâng cái bụng...

  • Cô Đảo
    Cô Đảo

    Thể loại: Cận đại, nhất thụ nhất công, mỹ thụ, ngược luyến tàn tâmTình trạng: 4 chương (hoàn)Editor: HeroteenBeta – reader: Ruby, Băng...

  • Có Một Tên Khốn
    Có Một Tên Khốn

    Thể loại:đam mỹ, đoản văn, 1 x 1, vườn trườngBiên Tập: Ying YingCó một tên khốn.....Hạ Dương không khỏi ngẩn người khi nhìn dòng chữ...

  • Không Gặp Không Nên Duyên
    Không Gặp Không Nên Duyên

    Editor: miemeiNguồn convert: ngocquynh520Số chương: 83 + 6 ngoại truyệnNếu muốn mổ tả Đoạn Mặc Ngôn bằng một từ, thì đó chính là, biến...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Ông Xã Ác Ma Của Tôi
    Ông Xã Ác Ma Của Tôi

    Edit by Linh Mèo, Pi Lợn, Lily PhạmAnh - Tư Dạ Phong, là ông chủ của tập đoàn kinh doanh đá quý lớn nhất thế giới - Nhât Thế. Anh thông...

  • Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
    Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi

    Editor:Lưu Nguyệt, Baby Trùm Thể loại:Xuyên không, hài, sủng đến cực kì bi thảm (hix, cái này ở convert ghi vậy), HESố chương:168...

  • Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão
    Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão

    Editor: StrangerBeta: CandyTôi là một đứa trẻ mồ côi, có lẽ là hậu quả của việc trọng nam khinh nữ, cũng có thể là đứa con của mối quan...

  • Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
    Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

    Nguyệt Tiêm Ảnh nhân vật nữ chính trong truyện Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình của Tuyết Sắc Đồ Mi. Là một...

  • Tiểu Oan Gia
    Tiểu Oan Gia

    Thể loại: thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, 1×1, tình hữu độc chung, ấm áp văn, HEĐộ dài: Hoàn. (Hình như khoảng 32 chương chính văn...