Giúp Tôi Vỗ Vỗ - Thất Tiểu Hoàng Thúc

Chương 77

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Cơm nước xong, người lớn dựng bàn mạt chược lên, bắt đầu chơi mạt chược, Hướng Vãn cũng được mời lên bàn, mợ út ngồi ở phía sau cô nàng, chỉ đạo cô nàng.

Tô Xướng nói buổi chiều phải về, Vu Chu nghĩ cơ thể cô không tốt lắm, lại lái xe thời gian dài như vậy, sợ cô lái xe mệt, liền nói vẫn còn thời gian, bảo cô lên lầu ngủ một lát.

Chào hỏi người lớn, Vu Chu dẫn Tô Xướng lên lầu, đến phòng ngủ phía nam của mình, lúc trước nàng và Tô Xướng về nhà, cũng là ở chỗ này.

Phòng ngủ không nhỏ, còn có sô pha nhỏ và bàn học gỗ thật lúc trước nàng đi học, giá sách cao cao, bên trong đều là sách giáo khoa cấp ba với một ít tạp chí ngoại khóa gì đó.

Trước kia lúc Tô Xướng ở đây, rất thích lật xem sách bài tập và tập viết văn lúc trước của Vu Chu, nàng viết chữ luôn thích làm đầy ô, như thể ô vuông đó tính tiền theo diện tích vậy, không viết đầy là thấy lỗ.

Tô Xướng thay đồ ngủ của Vu Chu, mang theo mùi thơm quen thuộc của nàng, ngồi ở bên giường, nhìn Vu Chu kéo rèm cửa sổ đi tới, Tô Xướng thuận tay mở đèn bàn.

Vu Chu đứng trước mặt cô, sắc mặt cô ở dưới đèn bàn thấy rất rõ ràng, đáy mắt có màu đen nhàn nhạt, lúc nhìn cô hai mắt cũng hơi khép lại, cô thật sự rất mệt mỏi.

Vì vậy Vu Chu có chút không đành lòng, cúi đầu nhìn cô, hỏi: "Thật sự phải về sao? Nhà em có thể ở, mỗi người một phòng cũng không có vấn đề. Trông chị mệt mỏi quá, lái thêm bốn năm tiếng nữa, em rất lo lắng."

Tô Xướng đưa tay, giữ chặt tay phải Vu Chu, hơi nhéo nhéo.

Cô nhìn Vu Chu gần trong gang tấc, vẻ mặt nghiêm túc nhẹ giọng nói: "Nếu như chị ở lại đây, chị có thể sẽ......"

Không thể kiềm chế được.

Vu Chu nuốt nước bọt.

Tô Xướng thở dài một hơi, suy nghĩ rồi nói: "Nếu chị không lái xe, buổi tối cùng các trưởng bối ăn cơm, có khả năng sẽ uống rượu, em lại ở bên cạnh, chị cũng sẽ ngủ không được."

Cô mơ hồ dừng lại, giống như có chút ngượng ngùng, không rõ ràng.

Thật ra hiện tại cô đã có một chút, hiện tại cô cũng rất muốn ôm Vu Chu, hơn nữa tư thế này, cô vừa vươn tay là có thể ôm eo Vu Chu, cô biết, rất mềm, rất dễ ôm, rất dễ dàng dung nạp một ít lý trí lung lay sắp đổ.

Vốn đã từng là người thân thiết nhất, lại biết vẫn thích nhau, phạm vi lý trí không còn lớn như vậy nữa.

Vu Chu cũng nghe hiểu, khóe miệng không được tự nhiên nhếch lên, sau đó Tô Xướng nhìn nàng cười, ngón trỏ ở trong lòng bàn tay nàng hơi ngoắc ngoắc.

Lại thu tay về, chống ở bên giường, nhìn nàng.

"Vậy chị... ừm, ngủ một lát đi, một tiếng? Hai tiếng? Lát nữa em gọi chị." Vu Chu cũng không tự giác dùng giọng gió.

Tô Xướng nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Ngủ thẳng đến 4 giờ rưỡi đi, dậy thu dọn một chút, 5 giờ xuất phát, về đến nhà cũng không tính là quá muộn."

"Được."

Vu Chu tắt đèn cho cô, lại đóng cửa phòng, xuống lầu đánh bài.

Hướng Vãn đăm chiêu nhìn nàng, lại cúi đầu cầm bài.

Rất nhanh đến 4 giờ rưỡi, Vu Chu đúng giờ đi lên gọi Tô Xướng, cô đã tỉnh, thật ra thì cũng không ngủ được, chỉ chợp mắt một lát, nhìn thấy Vu Chu đầu tiên là miễn cưỡng cười cười, sau đó liền nhanh nhẹn rời giường thay quần áo, chuẩn bị xuất phát.

Chỉ còn một bàn mạt chược, họ hàng còn lại ra ngoài dạo phố còn chưa trở về, bà Triệu mặc tạp dề từ trong phòng bếp đi ra, tuy rằng lúc trước đã nói phải đi, nhưng bà Triệu vẫn muốn giữ cô lại.

Cả nhà Vu Chu đều như vậy, hiếu khách.

"Mẹ, chị ấy còn phải đi gặp khách hàng, rất quan trọng. Vốn là tiện đường tới đây thôi." Vu Chu nói.

"Vậy mẹ chuẩn bị cho con bé một ít thịt chiên với lạp xưởng, trên đường đói bụng có thể ăn, được không?" Bà Triệu lau tay vào tạp dề.

"Mẹ đừng phiền nữa, chị ấy lái xe làm gì có tay ăn, đến nơi thì gặp khách hàng, cũng ăn không được." Vu Chu cảm thấy phiền phức, hơn nữa Tô Xướng về nhà căn bản sẽ không ăn nóng, nàng biết.

Không ngờ Tô Xướng dịu dàng nói: "Được ạ."

Bà Triệu vui vẻ, đi tìm túi giữ tươi, bỏ hai túi lớn ra, xách cho Tô Xướng, sau đó cùng Hướng Vãn tiễn cô ra khỏi vườn hoa nhỏ, sau đó giao đồ cho Tô Xướng, chỉ còn lại Vu Chu và cô ra ngoài.

Vu Chu cất túi, cùng cô đi chậm rãi, đi tới ngã tư, xe vẫn đỗ ở đó.

Tô Xướng mở cửa xe, đầu tiên là bỏ đồ vào, sau đó vịn cửa xe phía sau, không có đóng, liền đứng hơi cúi đầu nhìn Vu Chu.

"Sao vậy? Còn có chuyện gì sao?" Vu Chu đứng trước mặt cô, có chút nghi hoặc.

"Ừ."

"Cái gì vậy?"

Tô Xướng mím môi, hỏi nàng: "Có thể có một nụ hôn năm mới không?"

Hả, cái này.

Vu Chu chớp chớp mắt, vành tai lại đỏ lên.

Nàng bất giác cắn môi trên, gót chân xách xách, có chút căng thẳng.

"Hôn, hôn lưỡi sao?"

Lời vừa nói ra, nàng muốn tự sát, đầu óc có vấn đề......

Tô Xướng cũng sửng sốt, sau đó nở nụ cười như phá băng, cô nói: "À, hóa ra còn có lựa chọn này."

"Không phải," tai mắt Vu Chu đều bốc khói, giải thích có chút luống cuống tay chân, "Ý em là, nếu là kiểu hôn này, không, không thích hợp lắm."

"Vậy, lựa chọn khác thì sao?"

Tô Xướng đang trêu chọc nàng, cô xác định, bởi vì cô có chút không chịu nổi.

Vu Chu liếc cô một cái: "Vậy chị vốn nói nụ hôn năm mới, là chỉ hôn ở đâu?"

Tô Xướng nhìn chằm chằm môi nàng, hơi nhíu mày: "Ở đây."

"Hoặc là..." Cô lại nghiêng đầu, tầm mắt nhìn lên gò má có chút phấn của nàng, "Ở đây."

Vu Chu cảm thấy, Tô Xướng dùng tầm mắt của cô, vuốt ve toàn bộ khuôn mặt mình một lần.

Nàng rất muốn hung tợn nói, cũng không được, đừng nghĩ nữa, chị làm gì vậy, mau đi đi. Chúng ta có là gì đâu, chị bị điên à.

Nhưng nàng nhìn tay Tô Xướng nắm cửa xe, nhớ tới đôi tay trông tinh tế đến không dính nước xuân này, lái xe bốn năm tiếng, lại phải lái xe bốn năm tiếng quay về, đi về thời gian dài như vậy, chỉ vì gặp nàng một lần.

Trái tim nàng không thể cứng lại.

Thậm chí nàng nghĩ càng nhiều, nàng nghĩ, mùng một Tết này, Tô Xướng trở về, một mình ở nhà, ăn cái gì đây, cũng không có ai đón năm mới với cô.

Tô Xướng hình như đã rất kiềm chế, giữ con đường sống không ngủ lại trong nhà mình.

Nhưng nhìn bộ dáng bình tĩnh của cô, lại giống như là đang dùng chuyện "Không có ngủ lại" này, không dấu vết mà đòi hỏi một "điều kiện tốt khác".

Vu Chu liếc nhìn Tô Xướng, trong lòng lắc đầu, không đúng, đây không phải là âm mưu của Tô Xướng.

Cô nào có thông minh như vậy.

Có lẽ cô... đang muốn.

Trong lòng Vu Chu thở phào nhẹ nhõm, dùng thanh âm như ruồi muỗi nói: "Cái sau."

Nói rất không được tự nhiên, vừa nói xong, đầu liền quay qua không nhìn cô, lông mi có chút run rẩy.

Trong mắt Tô Xướng bắn pháo hoa nho nhỏ, sau đó cô cúi đầu lại, nghiêng mặt, nhẹ nhàng hôn lên má Vu Chu.

Rất phải phép, không có quá nhiều lưu luyến, xúc cảm lành lạnh không có lưu lại quá lâu, nhanh đến nỗi gần giống với một cái dán lên mặt.

Sau đó cô nói, "Chị đi đây, chúc mừng năm mới."

Trái tim Vu Chu bị kéo căng vừa chua xót, nàng lùi gần nửa bước, nói: "Chị muốn nói bao nhiêu lần chúc mừng năm mới vậy!"

Tô Xướng ngẩn người, sau đó cười, cô nói: "Nói nhiều như vậy, là hy vọng em, thật sự hạnh phúc."

Hy vọng em thật sự hạnh phúc, Vu Chu, cho dù quan hệ cuối cùng giữa chúng ta được định nghĩa là như thế nào, hy vọng em, thật sự hạnh phúc.

————————————

Editor: "Hy vọng em thật sự hạnh phúc", cũng là tên tiểu thuyết kể về lúc Tô Xướng và Vu Chu mới quen biết nhau.

Truyện full

  • Yêu Anh Tôi Được Gì!
    Yêu Anh Tôi Được Gì!

    Tác giả: Lee SunThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Câu chuyện của tôi nói về Trần Thiên Di, một cô bé 17 tuổi tầm thường, luôn luôn bị bạn...

  • Cây Kéo Của Lý Thợ May
    Cây Kéo Của Lý Thợ May

    Editor: Con Dê BayBeta: Con Dê Bay, Phác HồngThể loại: Thần quái, ôn nhu bạc tình công x mỹ nhân thụ, cổ phong, đoản văn, có  thịtMọi...

  • Trường Từ Tạ Sơn Hà
    Trường Từ Tạ Sơn Hà

    “Thần tiên, cũng biết động lòng sao?”Ta nhìn người trước mặt, chiếc áo dài màu trắng của hắn đã bị ta kéo loạn từ nãy, đôi mắt vốn...

  • Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu
    Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu

    Thể loại:hiện đại, có chút gì đó huyền huyễn, nhất thụ nhất công (công tam nhân cách),HEEditor: sarinaangelaĐịch Tu Tư . Phỉ Nhĩ Tư vừa...

  • Tướng Phủ Ngốc Thê
    Tướng Phủ Ngốc Thê

    Converter: Ngocquynh520Editor: Ciao J, Maria Nyoko, White Silk-Hazye, Bat.Số chương: 119Gần đây ở Phượng Lăng Triều có hai tin tức cực...

  • Chồng Yêu Là Quỷ
    Chồng Yêu Là Quỷ

    Thể loại Ngôn tình, Truyện MaNhân gian có những điều cấm kỵ mà không phải ai cũng  biết cũng tin. Ví dụ như đàn bà khi đến kỳ kinh...

  • Xà Quân Như Mặc
    Xà Quân Như Mặc

    Editor: tieunguyennguyenHắn là một cự xà đã tu hành gần vạn năm, chỉ cần vượt qua thiên kiếp lần thứ chín là có thể đứng vào hàng tiên...

  • Cực Phẩm Công Tử
    Cực Phẩm Công Tử

    Thể loại: Võng Du, Ngôn tìnhĐộ dài: 123 chươngEdit: MieAn Nhạc chơi game vì muốn quyến rũ vị học trưởng mà mình yêu thầm, nhưng không...

  • Gợn Gió Đêm
    Gợn Gió Đêm

    Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, gương vỡ lại lành, nữ chủ, 1v1Anh ngồi tù 2 năm khi đang trong kì tuyển sinh đại học....

  • Miên Hoa Chủng Thực Viên
    Miên Hoa Chủng Thực Viên

    Editor: Phong NguyệtBeta: Dưa_chan Thể loại: Nhất thụ nhất công, ngược thân ngược tâm, sm, HECâu chuyện như một cuộc phiêu lưu của hắn...

  • Cố Tử Làm Nữ Phụ
    Cố Tử Làm Nữ Phụ

    Cố Tử vốn là một nữ sát thủ tài giỏi trong hắc đạo, cô thông thạo mọi lĩnh vực và đủ điểu kiện để đứng đầu trêи bảng truy nã của chính...

  • Vương Gia Rất Nghiêm Túc
    Vương Gia Rất Nghiêm Túc

    Edit: Mèo Mạnh MẽSố chương: 10Cô nương bình thường đều ưa thích son phấn bột nước, quyết tâm tinh thông mọi thứ cầm kỳ thi họa.Ấn Hoan...

  • Cây Ô Liu Màu Trắng
    Cây Ô Liu Màu Trắng

    Tên gốc: 白色橄榄树Thể loại: hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE (tuỳ cảm...

  • Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo
    Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo

    Thể loại: Original, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, 1v1, Đoản văn, Ngôi thứ nhấtGiới thiệu:Tôi tên là Thẩm Nhân, dự định sẽ chinh phục...

  • Bất Chấp Yêu Anh
    Bất Chấp Yêu Anh

    Tác giả: Nàng tiên rảnh rang tới mức nhàm chánThể loại: Hiện đại, lãng mạn, truyện ngắnSố phần: 10Editor: NơBeta: IIungaGiới thiệu:Ba...