Giả Thành Thân Xong, Vương Gia Tâm Cơ Mất Trí Nhớ

Chương 82: 82: Lệ Quỷ Ra Quan Tài

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ


Đội xe Tấn Vương chậm rãi chạy trở về, trên đường cái đã không còn bao nhiêu người qua lại, so với ban ngày náo nhiệt ồn ào, đã mát mẻ yên tĩnh hơn rất nhiều.

Mạnh Du cưỡi ngựa đi trước nhất, vừa muốn đi qua một chỗ cổng phường, ai ngờ lại chạm mặt một đội khuân vác, cũng may hắn phản ứng rất nhanh, kịp thời đổi đầu ngựa, xe ngựa phía sau thấy thế cũng đều ngừng lại.

Võ Hầu thủ vệ nhận ra là toạ giá của Tấn Vương, liền vội vàng tiến lên hành đại lễ nói: "Chúng tiểu nhân thất trách, để chúng thần bảo bọn hắn nhường đường!"
Dứt lời, liền nhìn đội khuân vác kia hò hét một hồi đuổi bọn hắn tới ngoài cửa, để đội xe của Vương Gia qua trước.

Mạnh Du liếc mắt nhìn đội khuân vác kia, hơn hai mươi người, hai người khiêng một rương là hơn mười cái hòm gỗ, phía trên còn che kín vải trắng, không khỏi nhíu mày hỏi Võ Hầu nói: "Bọn họ là ai vậy?"
Vũ Hán lau mồ hôi đáp: "Là chuyển người chết, ngày bình thường đều lúc này ra khỏi thành, không nghĩ tới lại đụng vào Vương Gia, mong Vương Gia thứ tội!"
Mạnh Du càng nghi hoặc, làm gì có ai đưa tang mà đưa kiểu này, nghe ý của Võ Hầu, hình như cũng tập mãi thành quen, nhưng lúc này lại không tiện hỏi nhiều, hắn giật giật dây cương, lại dẫn đội xe hướng về phía trước.

Nguyên Tư Trăn mới rồi ở xa, vì bóng đêm dần dần dày đặc nên không thấy rõ tình huống đằng trước, chỉ nghe được câu "Chuyển người chết", đợi xe ngựa của nàng qua cửa, quả nhiên nhìn thấy ở ven đường bày một loạt quan tài gỗ đơn sơ.

Nàng nhìn lướt qua, mấy người khuân vác đều là nam tử cao lớn thô kệch tráng niên, dường như đã quen làm cái chuyện này, thần sắc trên mặt chỉ hơi hơi sợ hãi, tuyệt đối không thấy bi thương.

Nhưng nàng vừa muốn thu tầm mắt lại, lại nghe được tiếng nữ tử khóc thút thít khe khẽ, tìm về phương hướng của thanh âm nhìn lại, lúc này mới nhìn thấy một tiểu cô nương đang đứng khuất sau thân hình của một hán tử khuân vác.

Tiểu cô nương kia ngồi xổm trên mặt đất, dựa vào quan tài, che mặt khóc thút thít.

Nguyên Tư Trăn thấy cách ăn mặc xiêm y của nàng ta có chút quen mắt, nghĩ lại một cái, không khỏi trong lòng giật mình, đây chẳng phải là nha hoàn Tiểu Tước nhi mới ban ngày còn đi theo bên cạnh Triệu Nương Tử sao?
Chẳng biết tại sao, trong lòng Nguyên Tư Trăn dâng lên một tia dự cảm không tốt, nếu không phải do thân phận có hạn chế, chỉ sợ lúc này nàng đã nhảy xe xuống hỏi.


Thừa dịp xe ngựa cách Tiểu Tước nhi còn không xa, bàn tay nàng trong tay áo vung lên, đánh một lá bùa nhỏ lên quan tài gỗ mà nàng ta đang dựa vào.

Xe ngựa vừa tiến quan dịch, còn chưa hoàn toàn dừng hẳn, Nguyên Tư Trăn liền gấp không kịp chờ đợi nhảy xuống xe, trong lòng thúc giục Lý Hoài mau mau chạy ra đây.

Nhưng nàng đợi đã lâu, cũng không thấy trong xe ngựa có động tĩnh gì, liền thử thăm dò mở cửa xe ra, nhoài nửa người vào nói: "Vương Gia, đến rồi."
Lý Hoài một tay chống đầu tựa bên cửa sổ xe, lạnh lùng liếc mắt nhìn khuôn mặt tươi cười của Nguyên Tư Trăn một cái, lúc này mới đứng dậy ra khỏi xe, khi sắp xuống khỏi xe ngựa, lại dừng thân thể lại, ngữ khí lãnh túc nói: "Ngay cả cái chân đạp cũng không để xuống, muốn bản vương nhảy xuống sao?"
"Thuộc hạ...!Thuộc hạ thất trách." Nguyên Tư Trăn khó mà tin nhìn hắn, nghĩ thầm không phải hắn không bao giờ dùng chân đạp sao? Đây là nổi lên cái tính tình cổ quái gì thế!
Nàng dọn xong chân đạp xuống, lại đỡ Lý Hoài xuống xe, cung cung kính kính đi theo hắn một đường vào trong.

Nhưng cảm ứng của lá bùa vàng ban nãy sắp biến mất, Nguyên Tư Trăn thực sự là chờ không được, liền ngay khi Lý Hoài sắp vào cửa phòng, liền ở sau lưng đẩy nhẹ một cái khó có thể thể nhận ra, lại nhanh chóng đóng cửa phòng lại.

Lý Hoài bị nàng đẩy một cái lảo đảo, vừa trừng mắt quay đầu muốn hỏi, lại bị Nguyên Tư Trăn kéo tay áo đẩy lên trên giường, cả người liền nằm dài ra trên giường.

"Nàng..." Lý Hoài vừa định ngồi dậy, lại bị Nguyên Tư Trăn đẩy trở về, còn trực tiếp dán một lá bùa giấy lên trên đầu của hắn, Lý Hoài lập tức cảm thấy tứ chi không thể nhúc nhích, "Nàng muốn làm gì?"
Nguyên Tư Trăn liếc hắn một cái, cũng không đáp lời, chỉ lầm lủi nhanh chóng cởi áo ngoài.

Ánh mắt nàng từ trên cao nhìn xuống, còn mang theo một tia không cho chất vấn thật sắc bén, Lý Hoài không khỏi chấn động trong lòng, tròng mắt hắn nhì tình cảnh của mình một chút, bỗng nhiên nghĩ đến thứ gì, sắc mặt hơi cứng, nhưng lại chậm rãi ửng đỏ một cách khả nghi.

Thế này cũng...!Quá mức...!
Nguyên Tư Trăn cởi áo ngoài xong, vừa muốn đi tìm y phục dạ hành của mình, không nghĩ tới lại nhìn thấy mặt Lý Hoài đỏ lên, trong lòng thầm kêu không tốt, thấy mình lỡ chọc tức người như vậy, nàng do dự trong chớp mắt, vừa lật tìm quần áo vừa giải thích nói: "Cái định thân phù này một lát là có thể tự giải, ta cũng không có thời gian, đợi ta trở về lại nói!"

Lý Hoài hơi sững sờ, giờ mới hiểu được mình hiểu lầm cái gì, đỏ ửng trên mặt cũng rút đi, hắn thấy Nguyên Tư Trăn nhanh chóng mặc y phục dạ hành, một chân sắp bước ra cửa sổ, vội vàng đè xuống chút thất lạc trong đầu, hô: "Chờ một chút, gỡ ra cho ta!"
"Nửa khắc đồng hồ là nó tự giải!" Tối nay tính tình Lý Hoài rất quỷ dị, Nguyên Tư Trăn sợ hắn lại bày trò làm khó làm dễ gì nữa, mà cảm ứng của lá bùa kia thật sự sắp biến mất rồi, chỉ có thể dùng biện pháp này tạm thời khống chế Lý Hoài trước, còn sau đó hắn có tức giận, thì cũng là chuyện sau đó.

Nhưng Lý Hoài lại ngữ khí lãnh túc không cho phép chối từ, nói: "Hiện tại liền giải cho ta."
Nguyên Tư Trăn quay đầu nhìn hắn một cái, mỉm cười, một cái chân khác cũng sắp bước ra ngoài cửa sổ.

"Ta...!Ta đi chung với ngươi!" Lý Hoài giãy dụa trong chốc lát, trực giơ mặt nhìn chằm chằm Nguyên Tư Trăn, ánh mắt không chỉ có kiên định, lại còn có một tia yếu thế.

Mà Nguyên Tư Trăn vốn là người luôn luôn ăn mềm không ăn cứng, thấy như vậy cũng có chút do dự.

Lý Hoài vội vàng nói thêm: "Nàng định thân ta lại chỗ này, lỡ như gặp phải tặc tử hành thích, thì biết làm sao..."
Hắn còn chưa nói xong, liền cảm giác thân thể chợt nhẹ, Nguyên Tư Trăn đã giải Định Thân Thuật, hắn lập tức từ trên giường nhảy xuống một cái, đi theo sau lưng Nguyên Tư Trăn, từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Ra ngoài quan dịch, pháp quyết trên tay Nguyên Tư Trăn cũng chưa từng buông ra, cau mày một đường chạy vội.

Lý Hoài nhớ lại đây là con đường từ ngoài thành trở về, cũng đoán được nàng nhất định là có chuyện gì quan trọng, trong đầu tuy thắc mắc, nhưng không có mở miệng quấy rầy.

Thẳng đến ra khỏi thành Võ Xương đi về hướng sườn núi ngoại ô, Nguyên Tư Trăn lúc này mới thả chậm bước chân.

Hai người đi dọc theo đường núi trong chốc lát, mới nghe nàng nói: "Là chỗ này."

Nơi đây là một mặt phẳng nghiêng trên sườn núi, xung quanh mọc ra không ít cây cối xiêu vẹo, mạnh mẽ che lại ánh trăng, không khỏi làm người sinh ra hàn ý trong lòng.

Mà trên mặt đất có đào mấy cái hố sâu, nhìn vào trong liền thấy có mấy cái quan tài gỗ đang đặt lung tung ngổn ngang, cũng có hố còn không chưa vật gì, mà có cái đã lấp sơ lại.

Lý Hoài nhận ra nơi đây xác định là một bãi tha ma, hắn mắt nhìn ngắm nhìn bốn phía, lại nhìn Nguyên Tư Trăn vừa muốn hỏi cái gì, lại nghe được trong rừng truyền đến một tiếng nữ tử khóc ròng, khóc đến người tê cả da đầu, không khỏi làm người liên tưởng đến ác quỷ.

Nhưng Nguyên Tư Trăn không chút nào sợ hãi, còn lần theo tiếng khóc kia mà đi, đẩy bụi cỏ ra, trực tiếp cầm lên một cái bóng người ở dưới đất.

"Cái gì..." Lý Hoài dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng dứt khoát này của nàng, nhưng nàng có thể tay không xách quỷ, vẫn làm cho hắn sững sờ.

Ai ngờ cái con "Quỷ" này sau khi bị kéo lên, lại kinh hô một tiếng, "Cứu mạng! Có quỷ!"
"Là ta!" Nguyên Tư Trăn lắc lắc bả vai Tiểu Tước nhi, thắp sáng đèn hoa sen để nàng ta thấy rõ mặt mình.

"Là...!là...!Đạo sĩ lúc ban ngày?" Tiểu Tước nhi kinh ngạc, nước mắt đầm đìa mà nhìn Nguyên Tư Trăn hỏi.

"Ngươi trốn ở nơi này khóc cái gì?" Nguyên Tư Trăn nhìn bốn phía nhìn một chút, "Sao không đi theo Triệu Nương Tử?"
Vừa nhắc tới Triệu Nương Tử, Tiểu Tước nhi lại khóc ra tiếng, "Triệu Nương Tử, nàng ấy chết rồi!"
Dù mới rồi Nguyên Tư Trăn đã có dự cảm, nhưng nghe nói như thế, vẫn có chút giật mình, chẳng qua mới ngắn ngủi mấy canh giờ, Triệu Nương Tử vậy mà đã bỏ mình rồi.

"Chết như thế nào?" Nguyên Tư Trăn sinh lòng áy náy, nàng rõ ràng đáp ứng giải khốn cho Triệu Nương Tử, nhưng lại không giúp đỡ được cái gì, nên càng muốn điều tra rõ việc này.

"Quá mệt mà chết." Tiểu Tước nhi chỉ vào một cái hố sâu nói: "Đã vùi vào trong đó rồi, không nghĩ tới Thái Thú vô tình như thế, tùy tiện đem Nương Tử chôn đến cái bãi tha ma này!"
Nguyên Tư Trăn đi đến bên cạnh hố sâu, quan tài bên trong đó đều là người ta tùy ý ném vào, có mấy cái còn bị vỡ nát nửa bên, lộ ra người chết nằm bên trong.

Nàng nghĩ đến Triệu nương tử kia như hoa như ngọc, khi chết lại bị chôn đến nơi này, không khỏi thổn thức.


"Ta lúc đầu muốn lập bia mộ cho nàng ấy, không ngờ mới quay đi tìm cái miếng gỗ một chút, quay người lại thì mấy kẻ khuân vác kia đều đi rồi, ta lại không biết đường, lại sợ, nên chỉ biết ngồi đây khóc, còn may gặp được đạo trưởng." Tiểu Tước nhi kéo ống tay áo Nguyên Tư Trăn, vẫn ngăn không được nước mắt.

Lý Hoài nghe được từ khuân vác, trong đầu cũng hiểu ra bảy tám phần, nhất định là Nguyên Tư Trăn mới rồi nhận ra tiểu nha hoàn này, mới kiên quyết muốn đuổi theo, mà cái Triệu Nương Tử đã chết này hình như cùng Thái thú Võ Xương có chút quan hệ, cũng không biết sao Nguyên Tư Trăn lại quen biết được?
"Người đang khoẻ mạnh, sao lại mệt chết?" Nguyên Tư Trăn cau mày hỏi.

Tiểu Tước nhi lắc đầu, "Có lẽ là gần đây quá mức vất vả, sau khi đạo trưởng đi, Nương Tử vẫn cảm thấy ngực đau tức, không đầy một lát liền nằm sấp bất động."
Nàng ta vừa dứt lời, liền thấy Nguyên Tư Trăn bỗng nhiên nhảy vào trong hố một cái, dọa cho nàng ta sợ hãi chạy đến bên cạnh hô: "Đạo trưởng!"
Lý Hoài thấy vậy cũng lập tức từ sau bóng cây đi ra, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Tước, thấy Nguyên Tư Trăn đang tìm kiếm trong hố quan tài, liền kéo vạt áo thắt lên trên đai lưng, cũng thả người nhảy xuống trong hố.

Bởi vì có lá bùa vàng, Nguyên Tư Trăn lập tức liền tìm được quan tài của Triệu Nương Tử, Lý Hoài giúp đỡ nàng kéo quan tài ra ngoài, lại dùng Tru Tà bảo kiếm đeo trên eo cạy mở quan tài.

Nguyên Tư Trăn kinh ngạc nhìn thoáng qua Lý Hoài đang chuyên tâm nạy quan tài, nàng chưa nói gì, Lý Hoài vậy mà liền đoán được nàng muốn làm gì, động tác hắn nạy quan tài còn thuần thục như thế, chắc là lúc còn trong Hoàng Lăng luyện ra, chỉ bất quá nhìn một Vương Gia áo gấm đang đứng trong hố nạy quan tài ra, thực sự là có chút quỷ dị.

Cái quan tài gỗ này rất đơn sơ, Lý Hoài không mất bao nhiêu công sức liền cạy mở được nó, hắn vừa định dời nắp quan ra, lại chợt thấy trên mặt bị thổi qua một trận gió lạnh thấu xương, còn chưa thấy rõ cảnh tượng trước mắt, liền bị Nguyên Tư Trăn đẩy qua một bên.

"Vương Gia cẩn thận!" Trong tay Nguyên Tư Trăn đã quấn lên Chân Hỏa, là nàng chủ quan, không nghĩ tới hồn phách của Triệu Nương Tử vẫn còn bên trên thân thể nàng ta chưa từng rời đi, suýt chút đã va phải Lý Hoài.

Hồn phách Triệu Nương Tử bay bay ở không trung, ánh mắt đen nhánh lại trống rỗng mà nhìn chằm chằm vào hai người, sắc mặt xám trắng, bờ môi đỏ tươi, quanh thân tán phát ra từng luồng quỷ khí, hiển nhiên là bộ dáng một con lệ quỷ.

Lý Hoài không nhìn thấy lệ quỷ, chỉ cảm thấy trong hố bỗng nhiên âm lãnh đi rất nhiều, trong đầu chợt trào ra một cảm giác đề phòng không nói nên lời, cảm giác này cũng giống như khi hắn gặp phải nữ oán lúc trước.

Hắn thấy Nguyên Tư Trăn cực kỳ đề phòng mà nhìn chằm chằm vào trên quan tài, đoán ra nhất định là lại có cái oán linh âm sát gì đó, liền nắm chặt Tru Tà bảo kiếm trong tay Tru Tà, mặt trầm như nước đứng bên cạnh Nguyên Tư Trăn..

Truyện full

  • Yêu Anh Tôi Được Gì!
    Yêu Anh Tôi Được Gì!

    Tác giả: Lee SunThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Câu chuyện của tôi nói về Trần Thiên Di, một cô bé 17 tuổi tầm thường, luôn luôn bị bạn...

  • Cây Kéo Của Lý Thợ May
    Cây Kéo Của Lý Thợ May

    Editor: Con Dê BayBeta: Con Dê Bay, Phác HồngThể loại: Thần quái, ôn nhu bạc tình công x mỹ nhân thụ, cổ phong, đoản văn, có  thịtMọi...

  • Trường Từ Tạ Sơn Hà
    Trường Từ Tạ Sơn Hà

    “Thần tiên, cũng biết động lòng sao?”Ta nhìn người trước mặt, chiếc áo dài màu trắng của hắn đã bị ta kéo loạn từ nãy, đôi mắt vốn...

  • Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu
    Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu

    Thể loại:hiện đại, có chút gì đó huyền huyễn, nhất thụ nhất công (công tam nhân cách),HEEditor: sarinaangelaĐịch Tu Tư . Phỉ Nhĩ Tư vừa...

  • Tướng Phủ Ngốc Thê
    Tướng Phủ Ngốc Thê

    Converter: Ngocquynh520Editor: Ciao J, Maria Nyoko, White Silk-Hazye, Bat.Số chương: 119Gần đây ở Phượng Lăng Triều có hai tin tức cực...

  • Chồng Yêu Là Quỷ
    Chồng Yêu Là Quỷ

    Thể loại Ngôn tình, Truyện MaNhân gian có những điều cấm kỵ mà không phải ai cũng  biết cũng tin. Ví dụ như đàn bà khi đến kỳ kinh...

  • Xà Quân Như Mặc
    Xà Quân Như Mặc

    Editor: tieunguyennguyenHắn là một cự xà đã tu hành gần vạn năm, chỉ cần vượt qua thiên kiếp lần thứ chín là có thể đứng vào hàng tiên...

  • Cực Phẩm Công Tử
    Cực Phẩm Công Tử

    Thể loại: Võng Du, Ngôn tìnhĐộ dài: 123 chươngEdit: MieAn Nhạc chơi game vì muốn quyến rũ vị học trưởng mà mình yêu thầm, nhưng không...

  • Gợn Gió Đêm
    Gợn Gió Đêm

    Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, gương vỡ lại lành, nữ chủ, 1v1Anh ngồi tù 2 năm khi đang trong kì tuyển sinh đại học....

  • Miên Hoa Chủng Thực Viên
    Miên Hoa Chủng Thực Viên

    Editor: Phong NguyệtBeta: Dưa_chan Thể loại: Nhất thụ nhất công, ngược thân ngược tâm, sm, HECâu chuyện như một cuộc phiêu lưu của hắn...

  • Cố Tử Làm Nữ Phụ
    Cố Tử Làm Nữ Phụ

    Cố Tử vốn là một nữ sát thủ tài giỏi trong hắc đạo, cô thông thạo mọi lĩnh vực và đủ điểu kiện để đứng đầu trêи bảng truy nã của chính...

  • Vương Gia Rất Nghiêm Túc
    Vương Gia Rất Nghiêm Túc

    Edit: Mèo Mạnh MẽSố chương: 10Cô nương bình thường đều ưa thích son phấn bột nước, quyết tâm tinh thông mọi thứ cầm kỳ thi họa.Ấn Hoan...

  • Cây Ô Liu Màu Trắng
    Cây Ô Liu Màu Trắng

    Tên gốc: 白色橄榄树Thể loại: hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE (tuỳ cảm...

  • Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo
    Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo

    Thể loại: Original, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, 1v1, Đoản văn, Ngôi thứ nhấtGiới thiệu:Tôi tên là Thẩm Nhân, dự định sẽ chinh phục...

  • Bất Chấp Yêu Anh
    Bất Chấp Yêu Anh

    Tác giả: Nàng tiên rảnh rang tới mức nhàm chánThể loại: Hiện đại, lãng mạn, truyện ngắnSố phần: 10Editor: NơBeta: IIungaGiới thiệu:Ba...