Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
TrỠđất u ám mịt má», phá»ng chừng lại sắp đổ mưa, cái thá»i tiết chết tiệt nà y.Tôi kéo theo dây thừng buá»™c trên mình con lừa, Ä‘i được và i bước con váºt Ä‘i phÃa sau bất mãn kêu lừ lừ, bá»±c tức không chịu tiến thêm nữa. Quay đầu lại nhìn và o con mắt tròn to lanh lẹ cá»§a nó, tôi lại thấy chóp mÅ©i cay cay. Nhá»› hồi mẹ còn sống con lừa nà y chÃnh là tà i sản quý nhất cá»§a gia đình chúng tôi, bà luôn dặn dò khi con trai cưới vợ thì phải dá»±a và o nó. Tôi khi đó má»›i chỉ là má»™t thằng bé thò lò mÅ©i xanh, ăn không no nghÄ© chưa tá»›i, đứng còn không vững chân tay run rẩy. Lúc ấy tôi nghÄ©, ngoà i trừ mẹ tôi ra, trên Ä‘á»i chỉ có con lừa nà y là gắn bó vá»›i mình nhất.
“Äợi đến khi tao tìm cho mà y má»™t nhà chá»§ tốt thì đảm bảo ngà y nà o cÅ©ng tha hồ rượu thịt.†Tôi chà xát cánh mÅ©i đã bị đông lạnh đến đỠbừng, nói vá»›i con lừa Ä‘i đằng sau mình. “Äến lúc đó nhá»› phải cảm tạ ông chá»§ mà y đấy.â€
Con lừa không thể nói, lại cà ng không thể trả Æ¡n tôi, nó chỉ yên lặng đạp chân trên đất Ä‘i phÃa sau tôi. Tôi đồ rằng nếu biết được chá»§ nó tÃnh toán mang mình Ä‘i bán nhất định thế nà o nó cÅ©ng tung chân đá chết tôi…
Ngưá»i mua lại gia tà i cá»§a chúng tôi là má»™t ông cụ mặt nom phúc háºu, có Ä‘iá»u Ä‘i lại không được thuáºn tiện cho lắm, ông cụ nói con lừa nà y có thể dùng và o việc thay thế cho Ä‘i bá»™ cá»§a ông. Nháºn lấy dây thừng buá»™c con lừa ông ta móc trong túi ra đưa cho tôi mấy đồng tiá»n, há»i tôi như váºy đã đủ chưa. Tôi gáºt gáºt đầu. Äầu năm nay ngưá»i nà o ngưá»i nấy thi nhau há»c sá» dụng máy móc cá»§a ngưá»i Tây, ngay cả xe bò xe ngá»±a cÅ©ng rất hiếm khi thấy chạy trên đưá»ng chứ chưa nói đến con lừa. Má»™t con lừa thá»i nay mà vẫn bán được từng nà y tiá»n, tôi chẳng phải nên thấy đủ rồi sao? Chỉ nghÄ© rằng số tiá»n nà y nếu để dùng cưới vợ sợ là sẽ bị ngưá»i ta cưá»i và o mặt không kìm được chảy nước mắt.
Lo lắng cho sinh kế sau nà y, tôi dù Ãt tiá»n mua và i quả táo và ná»a con gà quay, men theo đưá»ng chạy cháºm vá» nhà . Mùi gà nướng thÆ¡m lừng tá»a ra thÆ¡m nức mÅ©i, hấp dẫn đến mức là m tôi nuốt và o má»™t bụng nước miếng, trá»i má»›i biết tôi phải tốn bao nhiêu công sức má»›i có thể nhịn xuống không Ä‘em con gà nướng và ng đến óng a óng ánh nà y ăn luôn.
Lúc trá»i trạng vạng tối, tôi cuối cùng cÅ©ng vá» tá»›i thôn. Từ xa tôi đã trông thấy căn nhà gá»— nhá» cÅ© nát cá»§a mình, nhá»› ngà y trước, bất kể tôi cùng vá»›i đám trẻ con hà ng xóm Ä‘i chÆ¡i muá»™n bao lâu thì mẹ cÅ©ng sẽ luôn đứng trước cá»a nhà cầm đĩa đèn chá» tôi. Cảm giác nà y có bao nhiêu ấm áp không diá»…n tả được bằng lá»i, nhưng sau khi mẹ qua Ä‘á»i, không còn ai đứng bên cá»a chá» tôi nữa.
Vượt qua má»™t Ä‘oạn quà nh, cá»a căn nhà gá»— nhỠđã ở ngay trước mắt tôi. Mà giá» phút nà y, nÆ¡i đó có má»™t bóng ngưá»i cô độc đứng, bất an nhìn ra xa, khi ngưá»i ấy nhìn thấy tôi, chợt nở má»™t nụ cưá»i và nói, tôi đã chá» cáºu suốt, chỠđã lâu lắm rồi. Ãnh mắt tôi có chút mÆ¡ hồ, giữ không được đôi chân chạy tháºt nhanh tá»›i chá»— ngưá»i ấy. Tôi đến đứng trước mặt và giang tay ôm chặt lấy ngưá»i ấy.
“Cáºu Ä‘i đâu?†Ngưá»i ấy há»i, giá»ng nói thá»±c dịu dà ng êm tai, bà n tay còn không ngừng vá»— vá»— lưng tôi.
“Äi mua đồ ăn.†Tôi tá»±a đầu và o vai ngưá»i đó, hÃt hÃt cái mÅ©i.
“Hôm nay không thấy con lừa kêu nữa.â€
Tôi gáºt gáºt đầu, không nói lá»i nà o, Ä‘em đồ ăn dúi hết và o tay ngưá»i ấy. Ngưá»i ấy nhìn đồ váºt trong tay, lại nhìn nhìn tôi, không nói gì nữa mà lôi tôi và o trong phòng. Tôi Ä‘oán ngưá»i ấy đã có được đáp án mình muốn rồi, tuy thầy thuốc nói đầu óc bị tổn thương nhưng tôi biết ngưá»i ấy nháºn biết được hết những gì xảy ra xung quanh mình, tháºm chà còn am hiểu hÆ¡n bất cứ ai. Dù sao ngưá»i nà y trước đây cÅ©ng từng là nhân váºt đứng trên đà i cao hô phong hoán vÅ© cá»§a Thượng Hải mà .
Tôi còn nhá»› rất rõ lần đầu tiên mình nhìn thấy ngưá»i ấy là trong buổi tụ há»™i cá»§a tam đại gia tá»™c Thượng Hải. Tôi khi đó má»›i bước chân đến nÆ¡i nà y, nhá» phúc cá»§a má»™t ngưá»i bà con xa mà được nháºn và o là m trong nha môn, hà ng ngà y là m những công việc vô tÃch sá»± cá»§a má»™t tên nha dịch. Má»—i năm má»™t lần tam đại gia tá»™c lại tụ há»™i ở Thượng Hải – những dịp như thế có thể coi là đại sá»± kiện cá»§a thà nh phố, chúng tôi nghe nói phà m là nhân váºt có máu mặt ở đây Ä‘á»u được má»i đến dá»±.
Mấy ngưá»i là m việc trong nha môn lâu năm Ä‘á»u cảm thán rằng, những ai không được táºn mắt chứng kiến buổi tụ há»™i cá»§a tam đại gia tá»™c là uổng phà cuá»™c Ä‘á»i. Má»™t gã trai trẻ sục sôi nhiệt huyết sau khi nghe xong lá»i nà y cà ng thêm sốt ruá»™t, ồn à o nói nhất định phải Ä‘i xem để mở rá»™ng tầm mắt. Vì thế sau khi tất cả má»i ngưá»i góp hết số tiá»n lương trong má»™t tháng cá»§a mình, chúng tôi được má»™t vị đại ca lão là ng nghe đâu rằng có phương cách đặc biệt giúp há» và o là m chân rá»a chén đĩa trong buổi tiệc, cả đám Ä‘á»u mừng Ä‘iên lên được. Sau má»™t tháng, cứ việc má»—i ngà y chỉ có thể húp cháo gặm bánh mì, nhưng những ngưá»i sau khi Ä‘i vá» ai nấy Ä‘á»u ba hoa phóng đại kể chuyện mình đã từng được tham gia buổi tụ há»™i cá»§a tam đại gia tá»™c hoà nh tráng như thế nà o, còn cảm thấy rất là vênh vang. Nhưng hiện tại nhá»› lại chuyện đó thá»±c chỉ muốn dùng tay tá»± đấm mình tháºt mạnh.
Nhưng cÅ©ng chỉ trong lần tụ há»™i đó, tôi má»›i gặp được ngưá»i ấy. Không thể phá»§ nháºn đó là ngưá»i đẹp nhất buổi tiệc hà o hoa lá»™ng lẫy nà y, lá»™ng lẫy cao quý bao nhiêu thì cÅ©ng lại kiêu hãnh khinh bạc bấy nhiêu. Má»™t mình má»™t ngưá»i đứng giữa đám đông tá»± nhiên nháºn lấy sá»± tôn sùng cá»§a má»i ngưá»i, khóe miệng mang theo Ä‘iệu cưá»i nghiá»n ngẫm, dưá»ng như chỉ coi bá»n ngưá»i đến xun xoe mình như đám ngốc. Và dù cho đó có là ánh mắt ngưỡng má»™ hay ghen tị, ngợi ca hoặc phê phán cÅ©ng sẽ không mảy may ảnh hưởng đến mình được. Ngưá»i ấy như thế là đang sống trong má»™t thế giá»›i khác. Thế giá»›i trong suốt nhưng lại không có má»™t ai có thể Ä‘i và o được.
Mấy tên Ä‘i cùng nói cho tôi biết ngưá»i ấy tương lai sẽ trở thà nh thá»§ lÄ©nh cá»§a toà n giá»›i tà i chÃnh Thượng Hải, Kim đại thiếu gia – Kim Jaejoong.
Tương lai, cả thượng Hải Ä‘á»u là cá»§a ngưá»i ấy, trở thà nh ngưá»i quyá»n uy nhất vùng đất nà y, quyá»n uy không ai bì nôi, trở thà nh đế vương trong cái đô thà nh rá»™ng lá»›n nà y. Khiến cho tất cả má»i ngưá»i sẽ phải đến mà nịnh bợ, sẽ phải đến mà ton hót lăng xăng, lại đồng thá»i cÅ©ng hy vá»ng cho ngưá»i ấy hãy mau chóng chết Ä‘i.
“Tại sao lại như thế?†Tôi há»i. Vì sao lại có ngưá»i hi vá»ng ngưá»i đẹp đẽ như thế chết Ä‘i?
“Bởi vì ai cÅ©ng muốn trở thà nh vương.â€
Ai cÅ©ng muốn trở thà nh vương, như váºy có phải là ngưá»i ấy cÅ©ng nghÄ© như váºy không? Má»™t ngưá»i đã nắm trong tay tất cả rồi thì còn Ä‘iá»u gì ham muốn nữa?
Tôi vừa suy ngẫm vá» vấn đỠnà y vừa tiếp tục quan sát ngưá»i ấy, mãi đến khi ánh mắt cá»§a tôi tiến tiến và o được ánh mắt cá»§a ngưá»i ấy, nhìn ra được, vẻ ngoà i vui cưá»i phẫn ná»™ không che dấu được ánh mắt không ngừng truy Ä‘uổi cứ bị hút lấy bởi má»™t ngưá»i, rõ rà ng trong mắt trà n ngáºp không cam lòng lại là m ra vẻ như chẳng há» chi. Cả bữa tiệc chỉ báºn rá»™n truy tìm bóng dáng cá»§a má»™t ngưá»i, thế nhưng ngay sau khi đạt được đối phương đáp trả liá»n láºp tức bà y ra Ä‘iệu bá»™ khiêu khÃch. Äến khi ngưá»i ta quay lưng lại thì ngưá»i ấy tá» ra ưu thương giống như bị mình bị bá» rÆ¡i.
Kể ra liệu có mấy ai tin? Bản tÃnh ngưá»i ấy vốn ương bướng kiêu ngạo, lại luôn cố tình gây rắc rối cho ngưá»i kia, má»™t ngưá»i sắp trở thà nh vương lại Ä‘i nhá»› nhung má»™t ngưá»i đà n ông khác.
Tôi nhìn ngưá»i ấy Ä‘ang đứng trước mặt mình, lúc nà y đây chỉ có thể Ä‘i kháºp khiá»…ng bằng má»™t chân, cố hết sức, chẳng còn được như xưa. Hồi tưởng vá» sá»± hăng hái tinh mẫn cá»§a ngưá»i ấy trước kia, chỉ có thể nói rằng thế sá»± quả khó lưá»ng, ngưá»i ấy lúc bây giá» chắc cÅ©ng không tưởng tượng nổi rằng có má»™t ngà y sẽ bị ngưá»i mình yêu thương bán đừng, hãm hại, lưu lạc đến táºn đây.
Aiz, tôi thở dà i, ôm lấy thắt lưng ngưá»i ấy. Nếu là và i năm trước đây có lẽ ngay cả trong suy nghÄ© tôi cÅ©ng không dám nghÄ© đến có ngà y nà y, nhưng hôm nay động tác thà nh thạo là m cho tôi xúc động không thôi. Má»™t đấng nam nhi đại trượng phu như ngưá»i ấy để cho ngưá»i khác ôm cÅ©ng không cảm thấy bất mãn gì, ngoan ngoãn tá»±a và o ngá»±c tôi, coi xét đồ ăn thÆ¡m ngon Ä‘ang giữ trong lòng rồi ha ha cưá»i. Thấy nụ cưá»i xinh đẹp đó rạng rỡ trên môi, tôi thầm nghÄ© nếu mình cứ ôm ngưá»i ấy cả Ä‘á»i như thế nà y cÅ©ng sẽ không cảm thấy mệt má»i.
“Tôi nhất định sẽ mang tiá»n trở vá» chữa chân cho anh.†Tôi nói vá»›i ngưá»i ấy.
Äến lúc đó, chúng ta sẽ rá»i Ä‘i nÆ¡i nà y, rá»i Ä‘i Thượng Hải, hai chúng ta cùng nhau rá»i Ä‘i….















