Đạo Tình

Chương 54: Giáo huấn hay là quan tâm

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Ly Tâm tươi cười nhìn Tề Mặc. Trên người cô vẫn mặc bộ đồ cái bang tua rua rách nát. Lúc mới thấy Ly Tâm khi cô từ trên máy bay xuống, ánh mắt Tề Mặc hơi nhíu lại, Ly Tâm lập tức phát hiện cô còn chưa kịp thay quần áo tử tế. Lúc đó, Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, vì đây đúng là sơ suất nghiêm trọng. Tưởng rằng sự xuất hiện của mấy người cảnh sát khiến Tề Mặc quên mất vụ này. Bây giờ thấy Tề Mặc nhìn mình bằng ánh mắt không tán đồng, Ly Tâm chỉ còn cách cười lấy lòng Tề Mặc.

Tề Mặc đánh giá Ly Tâm một hồi, đột nhiên nắm lấy bàn tay Ly Tâm rồi xoa nhẹ lên vết bầm tím trong lòng bàn tay cô: "Đây là bản lĩnh của cô?"

Ly Tâm giật bắn mình bởi câu hỏi của Tề Mặc. Bắt gặp tia nộ khí trong ánh mắt hắn, Ly Tâm cất giọng đầy ấm ức: "Ý anh là gì? Tôi đã giúp anh một việc lớn. Không thưởng cho tôi thì thôi, anh còn tức giận gì chứ?"

Nghe vậy, Lập Hộ đứng sau Tề Mặc liền trừng mặt nhìn Ly Tâm. Hoàng Ưng đứng chếch đối diện Ly Tâm lắc đầu, mở miệng nói câu gì đó không thành tiếng với Ly Tâm. Chứng kiến cảnh Lập Hộ và Hoàng Ưng chỉ biết có Tề Mặc còn không coi ai gì đối xử với Ly Tâm như vậy, Jiaowen liền bật cười ha hả.

Sau khi nhìn khẩu hình của Hoàng Ưng, trán Ly Tâm rịn đầy mồ hôi. Thần sắc Tề Mặc càng lạnh lùng hơn, hắn siết chặt tay Ly Tâm giơ lên cao hơn một chút. Ly Tâm trong chốc lát làm ra vẻ rất đáng thương. Cô giơ tay đến trước mặt Tề Mặc: "Bà già đó hành động nhanh quá. Lão đại, tôi vì anh mới bị thương đấy nhé".

Nếu Hoàng Ưng không nhắc nhở, Ly Tâm thật sự không biết Tề Mặc muốn hỏi đến vết thương của cô. Tên Tề Mặc này quan tâm đến cô? Ly Tâm cảm thấy vàng từ trên trời rơi xuống còn thực tế hơn, mặc dù hiện thực đang bày ra trước mắt cô.

Tề Mặc vẫn không có bất cứ biểu cảm nào trước bộ dạng đáng thương của Ly Tâm, đáy mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo. Hắn đột ngột vặn mạnh cổ tay Ly Tâm, khiến cô đau đến mức kêu thét lên.

"Một bà già mà cô cũng không có bản lĩnh đối phó, còn để bị thương. Cô giỏi thật đấy". Tề Mặc trước đó vốn tiềm ẩn sự không hài lòng với Ly Tâm. Bị cô đụng chạm đến, hắn liền bộc phát cơn giận dữ, càng dùng sức bóp chặt tay Ly Tâm.

Ly Tâm vốn nghĩ Tề Mặc không thèm quan tâm đến vết thương của cô nên cô rất kinh ngạc khi được Hoàng Ưng nhắc nhở. Trước bộ dạng giận dữ của Tề Mặc, Ly Tâm ngược lại không cảm thấy ngạc nhiên. Nếu Tề Mặc dịu dàng an ủi hoặc ôm cô vỗ về, chắc chắn Ly Tâm sẽ tưởng trời đất đảo lộn. Nhìn vẻ mặt Tề Mặc lúc này, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. May mà Tề Mặc vẫn là Tề Mặc, không đến nỗi gây shock cho cô.

"Tại tôi không để ý, không biết bà ta sẽ giẫm lên". Ly Tâm đột nhiên cảm thấy khả năng chịu đau của cô tăng lên nhiều. Bị Tề Mặc vặn tay như vậy, mặc dù vẫn buốt nhưng không còn đau đớn như trước.

Nghe câu này, sắc mặt Tề Mặc càng tệ hơn. Hắn chậm rãi nhả từng chữ một: "Không chú ý? Cô dám nói câu không chú ý với tôi. Tai cô, mắt cô để làm gì hả?"

"Tôi...tôi..." Đối diện với vẻ mặt đáng sợ của Tề Mặc, Ly Tâm lắp bắp mãi cũng không thể nói thành câu. Trước khi hiểu rõ ý của Tề Mặc, cô nghĩ mình nên giữ im lặng thì hơn.

Nhìn bộ dạng oan ức của Ly Tâm, Tề Mặc càng cảm thấy lửa bốc trên đầu. Hắn vung tay ném mạnh Ly Tâm sang một bên, cất giọng giận dữ: "Hãy nhốt cô ta vào hắc lao".Cả người Ly Tâm bị quăng về phía Lập Hộ. Lập Hộ liền giơ chân chặn đằng sau lưng Ly Tâm, giúp cô khỏi bị ngã xuống đất. Thấy Tề Mặc chỉ mỗi chuyện cỏn con đã ra lệnh đưa cô đến trại tập trung của Jiaowen, Ly Tâm lập tức hét lớn với Tề Mặc bất chấp cơn giận dữ của hắn: "Tôi không đi, tôi không muốn bị mất mạng".

"Mất mạng? Cô còn biết là mất mạng? Cô không chú ý, thì không phải đi Hắc lao mà mất mạng từ lâu rồi. Đưa cô ta ra ngoài, ngày mai giải đi cho tôi. Có chết cũng không thể làm mất mặt tôi". Tề Mặc tỏ ra tức giận thật sự, không cho Ly Tâm một cơ hội giãi bày.

Ly Tâm đổi sắc mặt định xông lên tranh cãi với Tề Mặc. Lập Hộ đứng đằng sau giữ chặt lưng áo Ly Tâm rồi kéo cô xềnh xệch ra ngoài mặc cho cô phản kháng.

Jiaowen bất giác mỉm cười. Hóa ra nguyên nhân khiến Ly Tâm muốn đi xem Hắc lao là do Tề Mặc từng uy hiếp cô.

"Cô còn nói lăn lộn trong nghề nhiều năm có chút danh tiếng, thế mà cô chẳng học được cách trông mặt đoán lời gì cả. Vào lúc này rồi cô vẫn muốn tranh cãi với lão đại?". Lập Hộ nhanh chóng kéo Ly Tâm ra ngoài cửa. Đến nơi không có người, anh ta thả Ly Tâm và nhìn cô bằng ánh mắt bất lực.

Ly Tâm cau mày đáp: "Tôi có tranh gì đâu. Tôi chẳng làm gì sai cả. Tại sao anh ta lại bắt tôi đi Hắc lao?"

Nhìn vẻ mặt tức tối của Ly Tâm, Lập Hộ lắc đầu lên tiếng giải thích: "Cô chẳng hiểu gì cả? Cô không biết trên chốn giang hồ, không chú ý đồng nghĩa với mất mạng hay sao. Hôm nay cô may mắn đi cùng Jiaowen lão đại nên đối phương không dám làm gì cô. Nếu sau này lão đại hoặc người khác không ở bên cô, cô không chú ý sẽ có kết cục như thế nào? Nếu những người gây chuyện với cô hôm nay là kẻ thù của cô, muốn lấy mạng cô, liệu cô có còn cơ hội đứng đây hay không? Nếu gót giày giẫm xuống tay cô đổi lại là dao hay là súng, cô thử nói xem kết quả sẽ như thế nào? "Không chú ý", ba từ này tuyệt đối không thể tồn tại trong thế giới của chúng tôi".

Lập Hộ hắng một tiếng rồi nói tiếp: "Những người sống trên giang hồ như chúng tôi cần phải thận trọng, luôn cẩn thận. Mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương còn chưa đủ, lúc nào cũng phải tâm niệm phải cần cẩn thận hơn nữa. Không chú ý? nếu chúng tôi không chú, không biết chết bao nhiêu lần rồi, còn có thể ở đây đắc ý hay sao?"

Ly Tâm ngây người khi nghe Lập Hộ nói một hơi dài. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này bao giờ, cuộc sống trước đây của cô không cần phải thận trọng. Nhịn bộ dạng thẫn thờ của Ly Tâm, Lập Hộ bất giác thở dài: "Hôm nay lão đại tức giận, lên tiếng dạy bảo cô cũng chỉ muốn tốt cho cô mà thôi. Nếu đổi lại là người khác, liệu lão đại có nổi cơn lôi đình hay không? Tôi còn tưởng cô là người thông minh, không ngờ cô lại hồ đồ như vậy".

Nghe những lời của Lập Hộ, Ly Tâm nghiến răng không lên tiếng. Lập Hộ lắc đầu: "Con người của lão đại không quan tâm đến người khác, cũng không biết thể hiện thái độ quan tâm. Nhưng lão đại tuyệt đối không tệ bạc với người của lão đại. Tôi tưởng cô đi theo lão đại một thời gian, ít nhất cũng biết tính lão đại chứ".

Ly Tâm bóp trán nói khẽ: "Dù tôi có làm sai, lão đại cũng không thể bắt tôi đi Hắc lao. Làm vậy khác nào muốn lấy mạng tôi?"

Lập Hộ mỉm cười: "Cô có bản lĩnh vượt qua chốn hắc lao hay không, trong lòng lão đại biết rõ hơn ai hết. Lần này lão đại chỉ là cảnh cáo cô mà thôi. Lão đại muốn cô sau này chú ý hơn, làm gì cũng không được chủ quan".

Lập Hộ nói tiếp: "Có điều bắt cô đi Hắc lao không phải muốn lấy mạng cô. Hắc lao là nơi rèn luyện con người. Nếu cô có thể rời khỏi nơi đó bình an, ba từ "không chú ý" cả đời này sẽ không còn liên quan gì đến cô. Dù sau này cô có gây chuyện với người không nên gây chuyện, hay có kẻ nào đó muốn tính sổ với cô, thì phải xem hắn có năng lực tiêu diệt cô hay không. Đi hắc lao chỉ tốt cho cô mà thôi. Dù lão đại và chúng tôi có ở bên cạnh bảo vệ cô, cũng không thể bằng cô rèn luyện bản lĩnh tự bảo vệ mình".

Ly Tâm nghe xong liền chớp chớp mắt, nhìn về phía Tề Mặc lúc này đang cau mày nói chuyện với Jiaowen. Cô quay đầu mỉm cười: "Bảo vệ? Hình như kể từ lúc gặp lão đại, toàn là tôi cứu anh ta thoát chết".

Lập Hộ liền gật đầu: "Biết rồi. Cô là phúc tinh của lão đại và chúng tôi được chưa. Để tôi kêu người đưa cô đi nghỉ ngơi".

Ly Tâm biết không có mệnh lệnh của Tề Mặc, Lập Hộ tuyệt đối không dám làm theo ý mình. Cô lập tức mở miệng: "Tôi còn chưa ăn cơm nữa. Bữa sáng, bữa trưa, bữa tối chưa có gì vào bụng".

Lập Hộ nhăn mặt: "Ý cô là Jiaowen lão đại không cho cô ăn cơm đúng không?". Thấy vẻ mặt rạng rỡ của Ly Tâm, anh ta liền vẫy tay gọi người đến: "Cơm nước đã chuẩn bị cho cô từ lâu. Cô đúng là người đàn bà chỉ biết đến ăn, không hiểu lão đại thấy cô đặc biệt ở điểm nào?"

Ly Tâm cười híp mắt với Tề Mặc ở trong phòng khách. Sự việc ngày hôm nay coi như xong. Cô thấy Tề Mặc và Lập Hộ nói đúng, là cô quá bất cẩn. Vận may rồi cũng có ngày dùng hết, sau này cô cần phải dựa vào bản lĩnh của mình và hành sự cẩn thận hơn mới được.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...