Đại Vương Bách Hóa Xuyên Không Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Không Được Chào Đón

Chương 14

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Lý Dung suy nghĩ một lát, cầm giỏ lên, bỏ mấy củ khoai tây vào: "Dì Liễu, ông bà trưởng thôn đối xử tốt với chúng ta, chúng ta không thể không khắc ghi trong lòng, trứng đất này ngon lắm, hay là ta đưa qua đó mấy cử?"

Trên đường chạy nạn, không có gì có thành ý hơn là đưa đồ ăn.

Liễu Phán Nhi nghe Lý Dung nói thì hơi ngỡ ngàng, trên người Lý Dung, nàng thấy được bóng dáng thời bé của mình hồi kiếp trước.

Nàng cảm thấy tiểu cô nương này tuy đanh đá, nhưng có dũng có mưu, chỉ cần có nên tảng có cơ hội, tất thành châu báu.

Liễu Phán Nhi gật đầu: "Vậy được, ta chọn vài củ đưa qua. Đúng rồi, gọi cái này là trứng đất nghe không hay lắm, chúng ta đặt một cái tên khác nghe thuận tai hơn đi."

Lý Dung vò đầu: "Mọc trong đất, to bằng trứng ngỗng, không gọi trứng đất thì gọi là gì?

Lý Đại Bảo nghĩ một lúc, cười trộm trả lời: "Gọi là nhọt đất."

Liễu Phán Nhi sa mạc lời, còn không bằng gọi là trứng đất: "Gọi khoai tây đi, trái cây tròn tròn mọc ra từ đất."

Lý Dung thấy Liễu Phán Nhi chấp nhất với cái tên như vậy thì không tranh luận nhiều: "Vậy cũng được, gọi khoai tây. Dì Liễu, ngươi đi nghỉ đi, để ta đưa cho."

Liễu Phán Nhi xách giỏ, lắc đầu từ chối: "Đêm hôm qua ta ngủ trên xe no rồi, hai huynh muội các ngươi mau đi nằm đi, ngủ không được cũng có thể nghỉ ngơi một lát."

Liễu Phán Nhi nhặt mấy củ khoai tây đặt vào rổ, đưa cho vợ trưởng thôn.

Vợ trưởng thôn Chu Thúy Hoa thấy Liễu Phán Nhi đưa đồ tới, lập tức mặt mày hớn hở: "Đến thì đến, còn tặng cái gì nữa? Hầy, ông chồng nhà ta đi lâu rồi, không biết bên ngoài thế nào?”

Bảy tám nhà có xe bò chia nhau trốn chạy bây giờ cũng lục tục đi ra, loanh quanh trên đường.

Liễu Phán Nhi nhỏ giọng nói với Chu Thúy Hoa: "Đây là khoai tây con đào được, rất hiếm, đêm qua chúng ta ăn rồi, không có độc mà ngon nữa. Thím, đêm qua chắc chắn đã xảy ra chuyện gì lớn, chúng ta chạy nhanh là an toàn rồi."

Từ sau khi xuyên qua, thính lực của nàng vô cùng nhạy bén, loáng thoáng nghe được chỗ ngọn đuốc xa xa, có người kêu gào “Bắt lại". Đêm hôm khuya khoắt, ven đường toàn là dân chúng chạy nạn, trừ người ra còn có gì để bắt?

Sau khi Liễu Phán Nhi g.i.ế.c c.h.ế.t bốn người Triệu gia, Chu Thúy Hoa cực kỳ tin phục Liễu Phán Nhi: "Đúng, giữa đêm giữa hôm cũng không yên nổi, lần này có lẽ không ít người gặp nạn. Ngày hôm qua ngươi nói với đương gia của ta an cư ở phía nam, lúc trước ta cảm thấy không cần thiết."

"Nhưng ngẫm lại ta chạy nạn vài lần rồi, không phải lần nào cũng bình an. Năm đó đứa con trai út của ta đang chạy giữa đường thì mất, nếu như có thể dàn xếp ổn thỏa ở phía nam, cho dù ban đầu cực một tí, ta cũng bằng lòng. Chỉ cầu cả nhà an ổn khỏe mạnh."

Chu Thúy Hoa nhìn con đường nhỏ đăng xa, mắt rưng rưng và nhớ thương, lòng bà luôn canh cánh đứa bé c.h.ế.t non kia, mãi mãi không quên.

Tư tưởng ấm chỗ ngại dời đã thâm căn cố đế.

Nếu có thể sống yên ổn ở quê nhà, có ai bằng lòng xa xứ chạy nạn chứ?

Liễu Phán Nhi muốn dàn xếp ổn thỏa ở phía nam, nhưng chỉ dựa vào một nữ nhân và bốn đứa trẻ, tương lai hẳn nhiên không dễ dàng, hơn nữa lúc bị người ta bắt nạt còn không có ai giúp.

Nàng khuyên bảo vợ trưởng thôn trước, sau đó vợ trưởng thôn lại khuyên bảo Lý trưởng thôn.

Liễu Phán Nhi gật đầu: "Nếu thuận lợi, chúng ta còn nửa tháng nữa mới tới được phía nam, chúng ta không có tiền không có nhà, nhưng phía nam ấm áp, chúng ta có thể tìm một nơi vô chủ, đốn gỗ xây nhà, khai hoang trồng trọt, dù sao cũng tốt hơn là chờ quan phủ cấp lương thực, đợi qua năm sau lại về quê."

Chu Thúy Hoa suy nghĩ một lát, nhìn Liễu Phán Nhi: "Đến lúc đó để ta xem xem, cho dù không thể xây nhà, tìm một sơn động cũng nương náu được, khai hoang trồng trọt trước. Nếu có cơ hội, chúng ta cứ ở lại, ta cũng không muốn nay đây mai đó. Cháu ta đêm qua bị dọa, sốt lên rồi, may mắn trước khi đi có chuẩn bị thuốc, ta phải đi sắc thuốc rồi."

"Thím, ngươi bận việc của ngươi đi, ta cũng phải đi nấu cơm cho sắp nhỏ." Liễu Phán Nhi cáo từ, nàng đói bụng rồi, chắc mấy đứa nhỏ cũng đói bụng.

Đến khi Liễu Phán Nhi về, Lý Dung và Lý Đại Bảo đã làm cơm xong, múc sẵn cho Liễu Phán Nhi.

"Cảm ơn”" Liễu Phán Nhi cảm ơn, nàng chứng kiến sự vất vả của bọn nhỏ, dưới điều kiện ác liệt, họ phải thông cảm cho nhau, ôm nhau sưởi ấm.

Lý Dung đỏ mặt, hơi ngại: "Không cân cảm ơn."

Ngay sau khi Liễu Phán Nhi vừa ăn một chén cháo, chợt nghe Lý trưởng thôn thở hồng hộc chạy tới: "Nhà Nguyên Thanh, bị ngươi đoán trúng rồi, đêm qua những người chạy chậm kia gặp tai ương, bị một đám thổ phỉ bắt đi."

"Gần bốn trăm người thôn Triệu gia bị bắt một nửa, còn có người bị thương. Vừa rồi chúng ta đi qua, họ đang khóc! Thôn chúng ta vì chạy tuốt phía trước, chạy nhanh, trừ việc mất một ít lương thực, chăn đệm thì người đều còn, đã là trong cái rủi có cái may rồi. Hầy, mấy kẻ g.i.ế.c người không ghê tay này sẽ không được c.h.ế.t tử tế."

Phán đoán của Liễu Phán Nhi không sai, đối với nàng mà nói, kết quả còn tàn khốc hơn đói khát: "Chú trưởng thôn, vậy ban ngày chúng ta còn có thể lên đường sao?"

Lý trưởng thôn gật đầu: "Chuyện chạy nạn này thật ra đã ngâm được quan phủ cho phép, không chỉ không có người ngăn cản mà ngang qua vài thành trì, còn được nha dịch khơi thông đường sá, đây cũng là lý do vì sao đám thổ phỉ và bọn buôn người này bắt người vào buổi tối."

"Bởi vậy ban ngày chúng ta phải lên đường, ban đêm tìm chỗ trốn. Ngươi mau nấu nhiều đồ ăn một chút, buổi trưa chúng ta không nghỉ chân, tranh thủ đến sông Đại Độ nhanh nhất có thể." "Biết rồi chú trưởng thôn, ngài cũng mau về đi, ta bên này thu dọn xong sẽ lên đường cùng các ngươi." Mặt Liễu Phán Nhi lộ rõ vẻ căng thẳng, họ không biết sau này sẽ thế nào, nhưng đi tiếp là con đường duy nhất.

Đợi đến khi Lý trưởng thôn đi rồi, Lý Dung kính nể nhìn Liễu Phán Nhỉ: "Dì Liễu, đêm qua ngươi ngủ say lắm mà, sao nghe được tiếng động xa như thế hay quá vậy?"

Liễu Phán Nhi vừa ném khoai tây vào đống lửa, lòng còn sợ hãi, cảm khái muôn vàn: "Lúc ấy ta đang ngủ, đột nhiên tỉnh lại, tim đập rất nhanh, lỗ tai ta rất nhạy, loáng thoáng nghe có người kêu bắt người, hơn nữa còn có ánh lửa, đêm hôm khuya khoắt chắc chắn không phải chuyện gì tốt."

Lý Đại Bảo nhìn đệ đệ muội muội, đang chơi đùa bên cạnh, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Nếu họ chạy chậm, họ cũng sẽ bị bắt đi. Làm nô lệ trong sơn trại hoặc bị đám buôn người vận chuyển đến nơi khác bán đứt.

Lý Đại Bảo lén nhìn Liễu Phán Nhi, thầm bội phục nàng, nếu học được năng lực của Liễu Phán Nhi, sau này cậu nhóc có thể bảo vệ mình và đệ đệ muội muội.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...