Đại Lão Huyền Học Livestream Bốc Gạch

Chương 183

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Chu Tuấn Ngạn nhớ lại trước đây mình từng nghe lời ai đó, tặng Lê Kiến Mộc một món trang sức đắt đỏ. Giờ đây nhìn lại, ánh mắt anh ta thoáng nét nghi hoặc, cảm thấy có gì đó kỳ lạ giữa hai người này nhưng nhất thời không nói rõ được.

Lê Thanh Thanh thì nhớ đến tối hôm trước, khi tình cờ nhìn thấy Lê Kiến Mộc và Yến Đông Nhạc đi cùng nhau. Cô biết hai người quen nhau, dù lúc ấy có chút cảm giác không đúng lắm, nhưng lại tự nhủ chắc chỉ là do họ có liên quan đến huyền học mà thôi, nên không nghĩ nhiều.

Trong khi đó, đôi tình nhân nhanh chóng lên lầu xem phim.

Lê Kiến Mộc đứng trước tấm poster quảng bá cho bộ phim mới ra mắt—“Thành phố”. Cô chăm chú quan sát, ánh mắt dừng lại ở những diễn viên trên đó. Ngoài nam chính ở giữa, các diễn viên phụ được sắp xếp hai bên, càng về sau càng nhỏ dần.

Cô nhìn chằm chằm vào nam chính, rồi lại liếc qua một vài vai phụ phía sau, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ khó tả.

"Kỳ lạ..." Cô lẩm bẩm.

"Kỳ lạ chỗ nào?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên. Cô quay đầu lại, trước mặt đã xuất hiện hai cốc trà sữa.

"Khoai môn hay dương chi cam lộ?" Yến Đông Nhạc đặt hai ly trước mặt cô.

Lê Kiến Mộc hơi do dự. Cả hai đều trông rất ngon. Cô đắn đo vài giây, cuối cùng chọn dương chi cam lộ, rút ống hút rồi cắm vào ly, uống một hơi.

Cô nuốt xuống, rồi chỉ vào poster trước mặt: "Anh có thấy ba người này trông rất kỳ lạ không?"

Yến Đông Nhạc đưa mắt nhìn thoáng qua, ánh mắt sâu xa khó đoán. Như thể nghĩ đến điều gì đó, anh cười nhẹ:
"Thông thường poster phim sẽ chỉnh sửa bằng Photoshop. Chi bằng chúng ta mua vé vào xem thử xem?"

Lê Kiến Mộc nhìn xuống điện thoại. Không có tin nhắn hay cuộc gọi nào.

Có thời gian.

"Được."

Cô thực sự muốn biết tại sao trong mười người trên poster lại có ba người trông kỳ lạ đến thế.

Khóe môi Yến Đông Nhạc hơi nhếch lên một cách kín đáo. Anh cùng cô lên lầu, vừa hay gần đó có quầy bán vé.

Sau khi mua vé, hai người không quên mua thêm một hộp bắp rang bơ rồi tiến vào rạp chiếu phim.

Bộ phim này là một tác phẩm quảng bá trọng điểm của một hãng phim lớn, không chỉ quy tụ nhiều diễn viên gạo cội mà còn có dàn minh tinh đang nổi. Những gương mặt xuất hiện trên poster đều là những người đã hoặc đang nổi tiếng.

Vì thế, rạp chiếu phim chật kín khán giả.

Hầu như không còn chỗ trống.

Đây là lần đầu tiên Lê Kiến Mộc đi xem phim chiếu rạp. Khi đèn trong rạp vụt tắt, không gian xung quanh cũng dần chìm vào yên tĩnh.

Cô tập trung tinh thần, ánh mắt chăm chú nhìn lên màn hình.

Mở đầu, nam chính xuất hiện.

Vẻ mặt Lê Kiến Mộc khẽ biến đổi, trong mắt lóe lên một tia sáng vàng.

Trước mặt mọi người, đó là một cảnh huấn luyện nghiêm túc của quân đội cổ đại. Nhưng trong mắt cô, cảnh tượng lại hoàn toàn khác.

Ngay phía sau đầu nam chính, có một cái bóng nhỏ vọt ra. Nó như thể đang nhìn chằm chằm vào ống kính quay phim, rồi bất chợt nở nụ cười quỷ dị.

Cảnh tiếp theo, các diễn viên phụ lần lượt xuất hiện.

Bộ phim kéo dài hai tiếng, nhưng càng xem, biểu cảm của Lê Kiến Mộc càng trở nên nghiêm túc.

Cho đến khi...

Cô đưa tay định lấy một miếng bắp rang, nhưng thay vì chạm vào hạt bắp, cô lại chạm vào một bàn tay khác.

Lê Kiến Mộc quay sang nhìn. Yến Đông Nhạc cũng hơi sững lại.

Ngay sau đó, anh mỉm cười, đưa miếng bắp rang cuối cùng trong tay về phía cô: "Em ăn đi."

Lê Kiến Mộc lắc đầu, nhẹ nhàng đẩy tay anh ra: "Không cần, anh ăn đi."

Yến Đông Nhạc không từ bỏ, kiên trì đưa miếng bắp về phía cô lần nữa.

Lê Kiến Mộc ngước mắt nhìn anh.

Anh giơ tay lên, cười khẽ, dường như không có ý định nhượng bộ.

Đúng lúc này, từ phía sau họ xuất hiện một hộp bắp rang lớn.

"Còn không phải chỉ là một viên bắp rang thôi sao? Đây, tặng hai người, đừng lắc lư nữa, hai người chắn mất màn hình rồi! Nam thần của tôi vốn dĩ không có nhiều cảnh lắm đâu!"

Lê Kiến Mộc và Yến Đông Nhạc: "..."

Được rồi.

Lê Kiến Mộc nhận lấy hộp bắp rang của người phía sau đưa cho, tiếp tục tập trung vào bộ phim cho đến khi kết thúc.

Khi bộ phim kết thúc, đèn rạp chiếu sáng lên.

Người thanh niên ngồi sau họ duỗi người, rồi đứng dậy. Nhìn thấy Yến Đông Nhạc, anh ta bật cười:

"Này anh bạn, nhìn anh ăn mặc sang trọng thế này mà lại keo kiệt quá. Mua bắp rang cũng không biết mua hẳn một thùng lớn cho bạn gái à?"

Yến Đông Nhạc cười nhẹ, giọng điềm nhiên: "Thụ giáo, lần sau sẽ mua thùng to."

Lê Kiến Mộc lắc đầu: "Chúng tôi không phải bạn trai bạn gái."

Người thanh niên kia bật cười:

"Cãi nhau à? Haizz, yêu nhau thì yêu nhau, đừng có nói mấy lời giận dỗi làm gì. Nhỡ đâu một ngày nào đó xảy ra tiếc nuối như nam thần của tôi thì hối cũng không kịp."

Lê Kiến Mộc tò mò hỏi: "Nam thần của anh?"

"Đúng rồi! Chính là Chu Bác Trầm, diễn viên đóng vai cha của nam chính trong bộ phim vừa rồi ấy!"

Lê Kiến Mộc hơi sững sờ.

Cô vừa rồi chỉ lo để ý đến những diễn viên có gì đó kỳ lạ, hoàn toàn không để tâm đến nội dung phim, thậm chí ai là nam chính, ai là cha của nam chính cô cũng không nhớ rõ.

“Không thể nào! Không thể nào! Không phải là hai người không nhận ra Ảnh đế Chu Bác Trầm đấy chứ?” Người đàn ông đứng bên cạnh gần như kêu lên. “Năm đó anh ấy là nam thần quốc dân, xuất thân từ sao nhí, nổi tiếng suốt hơn ba mươi năm! Dù dạo này ít xuất hiện, chuyên tâm làm phim điện ảnh, cũng đâu đến mức bị người ta quên sạch như vậy được!”

Anh ta phấn khích chỉ vào poster phim, như thể chỉ thiếu điều xé nó xuống đưa tận mặt Lê Kiến Mộc. “Nhìn đi! Nhìn kỹ khuôn mặt này đi! Không phải đẹp trai hơn đám tiểu thịt tươi như Lục Dẫn hay Lê Vấn Bắc sao? Đám đó dù có lớn thêm mười tuổi cũng chưa chắc có được khí chất như anh ấy!”

Có thể thấy rõ ràng, đây là một fan cuồng chân chính.

Mãi đến khi rạp chiếu phim dần vắng bóng người, chỉ còn dì lao công bước vào quét dọn, người đàn ông kia mới chịu ngừng huyên thuyên.

Nhờ màn “thuyết giáo” nhiệt tình ấy, Lê Kiến Mộc cũng biết sơ qua về Chu Bác Trầm, dù phần lớn thông tin chỉ toàn là tâng bốc.

Ra khỏi rạp, Yến Đông Nhạc bỗng nhiên đề nghị: “Gần đây có mấy công viên giải trí, em có muốn đi dạo một lát không?”

Lê Kiến Mộc liếc nhìn anh đầy nghi hoặc, khóe môi nhếch lên một chút: “Không ngờ anh cũng có tâm hồn trẻ thơ đấy.”

Yến Đông Nhạc nghẹn lời.

Anh chỉ đang cố gắng tìm cách kéo dài thời gian đi cùng cô thôi, thế mà lại bị hiểu lầm thế này.

Còn chưa kịp giải thích, điện thoại của Lê Kiến Mộc đã reo lên. Cô nghe máy, trao đổi vài câu, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc.

Cúp máy xong, cô quay sang nói: “Tôi có việc gấp, phải về trường ngay. Yến tiên sinh, anh cứ tự nhiên.”

Dứt lời, cô xoay người bước đi.

“Khoan đã!” Yến Đông Nhạc gọi cô lại. Thấy cô quay đầu, anh chậm rãi nói: “Là cảnh sát gọi đến à? Nếu liên quan đến huyền học, tôi nghĩ tôi nên đi theo em. Đây cũng là phạm vi quản lý của Cục Đặc Sự.”

Lê Kiến Mộc hơi nhíu mày.

Thật sự có chút hối hận khi trước đã quyết định gặp người của Cục Đặc Sự.

Nhiều vụ án liên quan đến huyền học, cảnh sát thường không có kết luận chính thức, mà phải thông qua phê duyệt từ Cục Đặc Sự. Phiền phức vô cùng.

Nhưng chẳng còn cách nào khác.

Cô thở dài: “Thôi được rồi, đi thôi.”

Yến Đông Nhạc nghe vậy thì khẽ nhếch môi, như thể đạt được mục đích. Anh lái xe đưa cô về gần trường học, theo chỉ dẫn của cô tiến vào một khu chung cư.

Bên trong, Tiêu Thành và Tiêu Tề đã ngồi đợi sẵn. Trên tay họ là một xấp tài liệu, khuôn mặt đầy nghiêm túc.

Tôn Đan Đan ngồi bên cạnh, hai mắt đỏ hoe, dáng vẻ bơ phờ, rõ ràng là đã khóc rất nhiều.

Lê Kiến Mộc bước vào, trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Yến Đông Nhạc cũng theo sát phía sau. Anh vô thức liếc nhìn khắp phòng, ánh mắt chợt dừng lại ở Tiểu Khâu.

Hôm nay, Tiểu Khâu mặc một bộ quần yếm màu lam, trông càng nhỏ nhắn đáng yêu. Biết trước Lê Kiến Mộc sẽ đến, cậu bé đã vào bếp rửa sạch trái cây mà Tiêu Thành mang đến.

Lúc này, cậu nhóc ôm đĩa trái cây chạy tung tăng đến trước mặt cô, giọng nói non nớt vang lên:

“Chị ơi, ăn trái cây đi ạ.”

Lê Kiến Mộc cúi người, một tay đón lấy đĩa trái cây, một tay xoa nhẹ cằm cậu bé, cười tủm tỉm: “Tiểu Khâu vất vả quá.”

Cậu bé cười tít mắt, thuận thế ôm lấy cánh tay cô, dựa sát vào đầy thân thiết.

Cô dắt Tiểu Khâu đi đến ghế sô pha, nhưng vừa đi được vài bước, bỗng cảm giác có gì đó không ổn.

Quay lại nhìn, cô bắt gặp Yến Đông Nhạc đứng bất động ở cửa, cả người cứng đờ.

Ánh mắt anh khóa chặt lên Tiểu Khâu, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, như thể vừa nhìn thấy thứ gì kinh hoàng lắm.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lê Kiến Mộc, khiến cô cũng không khỏi giật mình.

Cô chăm chú quan sát thêm, nhưng chỉ trong tích tắc, biểu cảm của Yến Đông Nhạc đã khôi phục lại bình thường, thậm chí còn bình thản dời ánh mắt đi.

Vừa rồi… cô nhìn nhầm sao?

Lê Kiến Mộc giấu đi suy nghĩ trong lòng.

Lúc này, Tiêu Tề đứng dậy, lịch sự tiến lên chào hỏi: “Yến tiên sinh cũng đến sao?”

Yến Đông Nhạc gật đầu, bình thản bước vào phòng khách. Dáng người cao lớn cùng khí chất áp bức khiến không gian như trở nên chật chội hơn vài phần.

Lê Kiến Mộc lại một lần nữa cảm thấy kỳ quái.

Dáng vẻ của Yến Đông Nhạc trông như bình thường, nhưng từ cửa đi đến sô pha, sao cô cứ có cảm giác… anh đi đường có phần không tự nhiên?

Như thể đang gồng ép bản thân bước tới vậy.

Trong khi cô còn đang cân nhắc về suy nghĩ này, Yến Đông Nhạc bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt lại một lần nữa nhìn về phía Tiểu Khâu:

“Đứa bé này là ai?”

Truyện full

  • 555, Vì Sao Tôi Lại Là Thụ
    555, Vì Sao Tôi Lại Là Thụ

    Thể loại : đam mỹ , hiện đại, mỹ công cường thụ, H văn ( cũng đừng quá mong chờ , nó có chút nghẻo à :))) HETôi, thân cao 189, bộ dạng...

  • Tam Thế Yêu Hồ - Thiên Hữu Túng Hóa
    Tam Thế Yêu Hồ - Thiên Hữu Túng Hóa

    Thể loại: Lãng mạn ấm áp, Ngược luyến, H văn, Kiếp trước kiếp này, Linh dị thần quái, gương vỡ lại lành, Ngọt sủng, HE, OEEdit: Ngọc...

  • Chuyển Công Thành Thủ
    Chuyển Công Thành Thủ

    Thể Loại: công chuyển thụ, tráng công tráng thụ, cao H, hài bựa.Edit: GuBeta: TNĐường Văn Minh vốn là một trai thẳng được nhiều tiểu...

  • Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là "Chân Mệnh Thiên Tử"
    Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là "Chân Mệnh Thiên Tử"

    Dich giả: YuuriThể loại: Ngôn tình, cổ trang, Thanh xuyên, cung đấuVì sự cố, Chung Tâm Di đi ngược thời gian quay trở về triều Thanh –...

  • Người Chồng Máu Lạnh
    Người Chồng Máu Lạnh

    Thể loại: ngược tâm, ân oán,HEĐộ dài: 5 Quyển (353 Chương)Convert: Hướng dương xanhTruyện Người Chồng Máu Lạnh là một truyện khá hấp...

  • Ái Thượng Điều Giáo Sư
    Ái Thượng Điều Giáo Sư

    Thể loại: cao H ( ToT), SM, điều giáo, 1×1, HEEdit: Gấu béoBeta: Các Tiêu Hương & GấushiNgười quản lí đi tới quầy lễ tân nói chuyện với...

  • Thích Khách Vô Danh
    Thích Khách Vô Danh

    Converter: Michael (TTV)Số chương: Hơn 104c + vài ngoại truyện.Edit: Tiêu nhi + Lệ Lâm.Vài lời của người edit (Lệ Lâm ạ): Nếu mn chỉ...

  • Vết Bầm
    Vết Bầm

    Giới thiệu:Những người quen Từ Bính Khu đều biết người này là con sói ăn thịt người không nhả xương, là ác quỷ có chết cũng phải kéo...

  • Vực Sâu
    Vực Sâu

    Editor: Anh NguyễnĐã có nhiều chuyện về quỷ súc biến thái thụ thì cũng sẽ có truyện về nhân thê ôn nhu (?) thụNhưng bất luận là thuộc...

  • Đương Gia Chủ Mẫu
    Đương Gia Chủ Mẫu

    Tên truyện: Đương Gia Chủ MẫuTác giả: Tiểu Ngốc Ngốc Thái KêDịch: NhímTag: Cổ đại—------------------Giới thiệu:Tại yến hội, có người...

  • Nữ Phụ, Em Thật Quyến Rũ - Ngân Hắc Sắc
    Nữ Phụ, Em Thật Quyến Rũ - Ngân Hắc Sắc

    Tác giả: Ngân Hắc SắcThể loại: Ngôn Tình, Sủng, Xuyên Sách, Phương Đông, NgọtTeam dịch: Mỗi Bước Mỗi XaGiới thiệuBiết mình là nữ phụ...

  • Khí Phách Thành Chủ Sỏa Đại Phu
    Khí Phách Thành Chủ Sỏa Đại Phu

    Thể loại: Giang hồ, cổ trang, mỹ công, bình phàm thụ, nhất thụ nhất công, HEEdit: Tiêu Nhi (là ta a)Beta: Dạ Nguyệt và Tiểu Hi Hi.Câu...

  • Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói
    Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

    Edit:caoviyen_73 + dungnho + rosakazuConverter:ngocquynh520Beta:quacauphaleNơi này đàn ông đều là sói,  nơi này phụ nữ rất kiên cường,...

  • Trò Chơi Cút Bắt
    Trò Chơi Cút Bắt

    Thể loại: Đam mỹ hiện đại, hành động, bá đạo ôn nhu công x ngạo kiều nữ vương thụ, [H], ngược, HE.Pairing: Cố Nguyên x Thiệu...

  • Đào Mềm
    Đào Mềm

    Editor: Ổ Mèo Ăn MặnVăn ánHàn Mạc nhất kiến chung tình với cơ thể của Nguyễn Đào.Mua cậu, hưởng dụng cậu, mới phát hiện cậu ngoan ngoãn...