Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Chương 82: Đừng tham hoan

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Tuy Thượng Quan Sở nói là sẽ nhẹ nhàng, nhưng cũng bởi vì bộ dạng này vô cùng hưng phấn, vì thế đã ép buộc Diệp Thanh Linh cả đêm. Cuối cùngdừng lại, là vì Diệp Thanh Linh tức giận nên bị bắt phải dừng.

Đối với hành vi của Thượng Quan Sở, Diệp Thanh Linh vô cùng bất mãn,không thể ngủ được, cả người ngồi thẳng dậy nhìn anh, bắt đầu thuyếtgiáo.

"Anh muốn có đứa nhỏ hay là muốn có cuộc sống vợ chồng?" Diệp Thanh Linh vẻ mặt nghiêm túc, hôm nay nếu cô không nói rõ ràng, chỉ sợ là về saucũng đừng ngủ được.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nghiêm túc của cô, Thượng Quan Sở cười nói: "Cả hai được không?"

"Không được, trong hai chỉ chọn một." Nhìn khuôn mặt đang cười của anh,rốt cuộc cô cũng không thể nghiêm túc tiếp, lại có chút muốn cười.

"Vậy thì có nên cho anh một lựa chọn thứ ba?" Thượng Quan Sở cố ý không nghe rõ, bắt đầu giả vờ câm điếc cò kè ra giá.

"Anh nói đi?" Diệp Thanh Linh nghe anh nói như vậy, muốn mắng cho anhmột trận, nhưng do tính cách của cô nên sắc mặt cô cũng bình thản dần.

"Muốn anh nói sao? Thanh Linh, ý anh chính là có sự lựa chọn thứ ba, như vậy anh sẽ chọn điều kiện thứ ba." Thượng Quan Sở cười yêu nghiệt, nhìn Diệp Thanh Linh đang muốn đưa tay xoá sạch nét cười trên mặt anh.

"Tốt lắm!" Diệp Thanh Linh đồng ý gật đầu, nói tiếp: "Cái lựa chọn thứba chính là, đứa nhỏ cùng cuộc sống vợ chồng cái gì cũng không muốn."

"Thanh Linh em không thể nhẫn tâm như vậy." Rõ ràng chính là bắt buộcanh phải lựa chọn đứa nhỏ mà không có cuộc sống vợ chồng sao?

"Chỉ là tạm thời." Cũng không phải bắt anh cả đời không có cuộc sống vợchồng, lúc trước chưa kết hôn với cô, mỗi ngày đối mặt với cô, anh cũngkhông qua được sao?

"Bao lâu?" Thượng Quan Sở vô cùng bất đắc dĩ hỏi.

"Ba tháng." Bác sĩ nói ba tháng đầu phải đặc biệt chú ý, cô không muốn vì nhất thời tham hoan mà ảnh hưởng đứa nhỏ.

Thượng Quan Sở không đồng ý cũng không phản đối, cười nói: "Đến lúc đó hẳn tính đi!"

Đối với câu trả lời của anh mặc dù không quá vừa lòng, vẫn cười nói:"Ngủ đi!" Nhìn ra ngoài cửa sổ trời cũng sắp sáng, mắt cô có muốn cũngkhông mở ra được.

Nói chuyện xong, Thượng Quan Sở tuy nói vậy nhưng vẻ mặt rất bất mãn, lại phải ngoan ngoãn ôm cô rồi chìm vào giấc ngủ.

Hai tiếng sau, tiếng của A Phú bên ngoài vang lên, "Thiếu gia Sở, bà Dịch cùng bà Kim đến đây."

Thượng Quan Sở mở to mắt, vẻ mặt ủ rũ, nói: "Biết rồi." Cầm đồng hồ lên nhìn nhìn, bảy giờ, hai cụ già cũng tới sớm quá đấy!

Thấy bộ dáng vẫn còn buồn ngủ của Diệp Thanh Linh, anh không nỡ đánh thức cô, đành tự mình đứng dậy xuống lầu gặp hai bà.

"Bà Kim bà Dịch, sớm quá!" Thượng Quan Sở lười biếng ngã mình ở sô pha.

"Không còn sớm, mặt trời đã chiếu đến mông." Bà Kim cười ha ha nói.

Thượng Quan Sở không khỏi xem thường, đây là tháng bảy, buổi sáng sáugiờ mặt trời đã mọc rồi. Mà bây giờ chỉ mới bảy giờ, chẳng lẽ không sớmsao? "Hai bà nội, hai bà đến có việc gì sao?" Hai bà cụ này nếu nhưkhông có gì thì sẽ không đến đây.

"Không có việc gì, nghe nói Linh Linh mang thai, ta đến xem sao." Bà Dịch cười nói.

"À." Thượng Quan Sở đã hiểu rõ, thì ra là muốn nhìn đứa bé, con anh vẫncòn chưa sinh ra hai bà cụ có quá nóng vội hay không, bây giờ cái gìcũng không nhìn thấy không phải sao?

"Linh Linh đâu?" Bà Dịch hỏi.

"Cô ấy còn ngủ." Thượng Quan Sở nói.

"Còn ngủ?" Bà Kim tình ý sâu xa nhìn Thượng Quan Sở, nói: "Là Tiểu Bồ Đào ép buộc Linh Linh đến hỏng rồi?"

Thật là không thể tin nha, Thượng Quan Sở thật sự bội phục bà Kim, nhưng không thể nào ở trước mặt hai cụ thừa nhận chuyện này, liền cười nói:"Làm gì có, phụ nữ có thai rất hay ngủ nhiều."

Tuy Thượng Quan Sở giải thích như vậy nhưng hai cụ rõ ràng không tin. Bà Dịch nói: "Phụ nữ có thai đúng là ngủ hơi nhiều chút, nhưng chẳng quatrong ba tháng đầu còn phải kiêng kị chuyện phòng the."

Thượng Quan Sở trên mặt vẫn tươi cười như trước, đối với sự dạy bảo của hai cụ đương nhiên mắt điếc tai ngơ.

Bà Kim cũng cười nói: "Tiểu Bồ Đào cũng không thể nhất thời tham hoan mà hại đứa nhỏ."

Thượng Quan Sở vẫn nghe lỗ tai này, đi qua lỗ tai kia và bay mất. Cònkhông thì gật đầu, nhưng một câu cũng không lọt vào. Qua một hồi lâu,đợi cho hai cụ nói xong việc phải chú ý đến phụ nữ có thai, anh mới mởmiệng, "Hai bà sẽ không chỉ vì chuyện này mà đến đây chứ!"

"Hắc hắc..." Hai bà cụ cười thiếu tự nhiên, bà Dịch mở miệng trước nói: "Ta còn muốn nói về chuyện của Hiểu Huyên."

"Vâng." Thượng Quan Sở gật đầu, vẻ mặt chăm chú lắng nghe.

"Con bé Hiểu Huyên này cũng là nhất thời hồ đồ, bây giờ con bé đã biếtsai rồi, Tiểu Bồ Đào hãy tha thứ cho con bé đi!" Bà Kim nói.

Bà Dịch cũng nói: "Kỳ thật ta đã sớm hoài nghi con bé đó là giả ngu, một năm trước con bé đã bị ta vạch trần. Nhưng con bé xin ta đừng nói, sợlàm Thiếu Kiệt đau lòng." Trong lúc đó hai bà có cảm tình với con bé ấynên mắt nhắm mắt mở, chỉ cần đừng làm lớn chuyện, hai bà cũng sẽ khônghỏi đến.

Thượng Quan Sở trên mặt tươi cười không thay đổi, vẻ mặt nhàn nhã nhìnti vi, thản nhiên nói: "Là Hiểu Huyên mời hai bà đến nói hộ?"

"Không phải, không phải." Hai bà vừa nghe, nôn nóng xua tay phủ định.

Hai người vội vã phủ định, làm cho người ta càng hoài nghi. Thượng QuanSở biết là Dịch Hiểu Huyên nhờ hai cụ đến nói hộ, nói: "Không có gì làtha thứ hay không tha thứ, chỉ cần cô ta đừng nữa xuất hiện ở trong nàynữa, đừng xuất hiện ở trước mặt Thanh Linh, như vậy đã tốt lắm rồi."

Bà Dịch khó xử nói: "Nhưng làm như vậy không phải là làm khó Hiểu Huyênsao?" Con bé này cho dù mắt đã hết hy vọng, cho dù không chiếm được, thì nhìn cũng sẽ cảm thấy mỹ mãn. Hiểu Huyên nói như vậy, bằng không bàcũng không đồng ý đến nói giúp, mong Tiểu Bồ Đào tha thứ Hiểu Huyên.

"Nếu đã không thật thà, làm sao nói khiêm tốn?" Thượng Quan Sở vẻ mặt ýcười nói. Ở trước mặt hai cụ, vẻ mặt anh hiền lành tươi cười.

"Ai... Quên đi." Bà Dịch thở dài, nói: "Đó là chuyện của người trẻ cáccon, các con tự mình giải quyết đi!" Đây không phải là vấn đề riêng ởTiểu Bồ Đào mà còn ở Hiểu Huyên.

Thượng Quan Sở cười nói: "Kỳ thật bà nội không cần thở dài, con khôngphải kiếm chuyện với Hiểu Huyên, chẳng qua là muốn cô ta đừng đến nhà họ Diệp là được." Thấy bà cụ thở dài, Thượng Quan Sở có chút không đànhlòng.

Thượng Quan Sở có thể làm như vậy đã là nhượng bộ lắm rồi, bà Dịch nghe xong nở nụ cười, nói: "Vẫn là Tiểu Bồ Đào lúc nhỏ."

Bà Kim bỗng nhiên thở dài nói: "Đúng a, nhớ Tiểu Bồ Đào lúc còn nhỏ biết bao, giờ cũng đã kết hôn sinh con, còn tiểu hầu tử nhà tôi không biếtngày tháng năm nào mới chịu kết hôn."

"Là nha, Thiếu Kiệt nhà tôi cũng thiệt là, không biết mặt nào có vấn đề? Hai năm qua không thấy nó hẹn hò cùng phụ nữ nào." Bà Dịch cũng thởdài.

Lúc này Nhạc Nhạc bỗng nhiên từ trên lầu đi xuống, cười xen mồm nói:"Hai cụ, có muốn con thay các người giới thiệu cháu dâu không?"

Hai bà nội xoay người sang nhìn Nhạc Nhạc, liếc mắt một cái liền nhận ra là bạn bè tốt của Diệp Thanh Linh - Nhạc Nhạc, liền cười nói: "NhạcNhạc cũng trưởng thành, cũng đến lúc tìm một phụ nữ rồi."

Nhạc Nhạc cười trả lời: "Duyên phận không tới, không còn cách nào."

Bà Kim rất cảm động đối với lời nói Nhạc Nhạc, nói: "Đúng a, duyên phận Thiếu Kiệt cùng Thành Vũ cũng chưa tới, chúng ta muốn cũng không đượcnha!"

"Đúng thế." Bà Dịch cười gật đầu.

Thấy Nhạc Nhạc tán gẫu cùng hai bà cụ, Thượng Quan Sở mượn cơ hội thoátđi, nói là đi WC, “một đi không trở lại” phòng khách. Hai bà cụ thấyThượng Quan Sở nói đi WC biết ngay là anh sẽ không trở về, đối với việcchạy trốn của Thượng Quan Sở họ sớm đã tập thành thói quen.

Thượng Quan Sở bỏ chạy về phòng, không có việc gì nhìn Diệp Thanh Linh ngủ.

Diệp Thanh Linh vừa tỉnh, thấy anh ngồi ở trên giường nhìn mình, hỏi: "Mấy giờ?"

"Mười hai giờ. Nếu em không tỉnh, muốn anh chịu đói sao." Thượng Quan Sở cười trả lời, nhanh chóng đưa tay kéo cô vào lòng, ôm cô không buôngtay.

"Em đi rửa mặt chải đầu một chút." Diệp Thanh Linh đẩy tay anh.

Thượng Quan Sở vẫn không nhúc nhích, ôm cô chặt đến bất động, Diệp Thanh Linh cười hỏi: "Anh sẽ không bị hai bà dọa thành ngu chứ!"

Anh tưởng rằng cô không biết anh gặp hai cụ, thì ra cái gì cô cũng đềubiết, cười nói: "Thì ra lúc A Phú gọi anh em đã tỉnh. Em giả bộ ngủ a."

Cô có nghe được A Phú nói hai bà cụ đến đây, nhưng khi đó cô thật sựnhàn rỗi, không muốn đi, bởi vậy mới không rời giường. Diệp Thanh Linhlại đẩy anh ra, nói: "Không buông ra?"

"Được rồi." Thượng Quan Sở ôm cô gật đầu, sau đó cười nói: "Thanh Linh,chẳng lẽ suốt ba tháng chúng ta không có cuộc sống vợ chồng sao?"

"Ừ, nghe bác sĩ nói thời kỳ đầu mang thai không thể ở cùng phòng." Diệp Thanh Linh nói.

"Nhưng anh phải làm sao bây giờ?" Thượng Quan Sở đáng thương hề hề nói.

"Lộn xộn." Diệp Thanh Linh liếc mắt nhìn anh, không phải chỉ là cấm chuyện phòng the ba tháng sao, cũng không phải là ba năm.

"Nhưng mà..." Thượng Quan Sở còn muốn nói tiếp nhưng bị Diệp Thanh Linhgiành trước, "Nhưng mà cái gì, không phải là ba tháng sao?" Diệp ThanhLinh nhìn anh nghiêm túc nói: "Ở minh nguyệt sơn lần đầu tiên chúng tagặp mặt đó, là lần đầu tiên của anh thật sao?"

Thượng Quan Sở không nghĩ tới cô lại đột nhiên hỏi vấn đề kỳ quái như vậy, cười gật đầu, "Đúng thế! Sao vậy? Em không tin?"

Diệp Thanh Linh không gật đầu mà im lặng thật lâu, không nói lời nào.

"Thanh Linh, em không tin sao? Đó thực sự là lần đầu tiên của anh."Thượng Quan Sở nóng nảy giải thích việc này. Anh hoàn toàn không chophép chính mình ở cô trước mặt có chút xíu tỳ vết nào, cũng hoàn toànkhông cho phép trong tình yêu của bọn họ có chút xíu tỳ vết nào.

Diệp Thanh Linh nghe được giải thích của anh, buồn cười nói: "Đươngnhiên là em tin." Tiếp theo còn rất nghiêm túc nói: "Chẳng qua hai mươimấy năm trôi qua anh đều nhẫn nhịn được, chỉ có ba tháng không lẽ khôngchịu được?"

Đối với vấn đề của Diệp Thanh Linh, Thượng Quan Sở hoàn toàn không nóigì, này có thể đánh đồng sao? Thượng Quan Sở kéo cô đến trước mặt anh,nói: "Thanh Linh, có một số việc không phải dễ dàng em tưởng tượng nhưvậy, ví dụ như có người chưa từng đến thành phố A thì rất muốn đến,nhưng khi anh ta đến đó rồi thì thấy bình thường. Và nếuanh ta đã từngăn thịt một lần thì lần sau nhìn thấy sẽ không tự chủ được muốn ăn."Thượng Quan Sở nói xong, còn rất nghiêm túc nói: "Giải thích như vậy, em hiểu không?"

Diệp Thanh Linh vẻ mặt mờ mịt nhìn anh, lúng ta lúng túng gật đầu nói: "Ý của anh nói em là thịt."

Thượng Quan Sở nghe xong lời của cô, trên đầu một đám quạ đen bay quabay lại, thật lâu không thể tán đi. Vẻ mặt thất bại nói: "Anh không phải có ý này." Không phải anh giải thích có vấn đề, mà là lý giải của cô có vấn đề?

Nghe xong, Diệp Thanh Linh lại vẻ mặt hiểu rõ nói: "Em biết rồi anh nói em không phải thịt."

Thượng Quan Sở dở khóc dở cười nhìn Diệp Thanh Linh.

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...