Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
Editor: XámSắc trá»i đã tối.
Lạc Tiêu bị má»™t cuá»™c Ä‘iện thoại gá»i Ä‘i, Trình Uyên cÅ©ng ôm vai A Khiết từ biệt Hà n Äan.
Dưá»ng như sau khi hai ngưá»i xa cách má»™t thá»i gian đã trưởng thà nh hÆ¡n rất nhiá»u, khi chung sống đã quan tâm săn sóc hÆ¡n nhiá»u, bá»›t tranh chấp soi mói hà khắc.
Hà n Äan cưá»i nói vá»›i Trình Uyên: "Bây giá» anh cÅ©ng đừng nuông chiá»u cô ấy nữa, cái gì cÅ©ng nghe theo cô ấy ép buá»™c."
"ÄÆ°á»£c." Ngưá»i đà n ông cưá»i Ä‘iá»m đạm.
"Nà y nà y, con bé không có tình ngưá»i kia......" A Khiết xụ mặt ra dáng muốn cà o cô.
Cô cưá»i trốn vá» sau, lại vừa vặn dá»±a và o ngưá»i má»™t ngưá»i. Quay ngưá»i chạm phải ánh mắt cá»§a Ká»· Vân Dá»±c, cô có chút mất tá»± nhiên mÃm môi.
Cả bốn ngưá»i tạm thá»i đứng ở cổng vòm vốn nhá» hẹp, cà ng lá»™ vẻ cháºt chá»™i.
"Mấy ngưá»i còn chưa Ä‘i?" Ká»· Vân Dá»±c cÅ©ng không để ý đến cô, ánh mắt chuyển lên hai ngưá»i Ä‘ang đứng ở cá»a, há»i
Hà n Äan đầu đầy vạch Ä‘en.
Ở trong nhà ngưá»i ta hạ lệnh Ä‘uổi khách vá»›i ngưá»i ta, có phải quá không khách sáo rồi không?
Rõ rà ng A Khiết cÅ©ng vô cùng căm phẫn, trợn trừng mắt giáºn mà không dám nói, ká» tai nói nhá» vá»›i Hà n Äan: "Xem ra có ngưá»i muốn thì thầm tâm sá»± vá»›i cáºu đấy."
"...... Cáºu Ä‘i Ä‘i." Cô cưá»i đẩy cô nà ng ra ngoà i cá»a.
Tiá»…n hai ngưá»i Ä‘i rồi, quay đầu lại thấy Ká»· Vân Dá»±c ngồi ở trên ghế sofa, gác chân lên bà n trà nói: "Pha cho anh cốc trà ."
"Trong nhà không có lá trà ."
"Góc trên bên phải, hộp mà u xanh."
Hà n Äan lấy xuống, phát hiện tháºt sá»± đựng đầy trà xanh, kinh ngạc nói: "...... Từ đâu ra váºy?"
"Ai biết được, có thể là cái há»™p kia tá»± má»c ra." Anh ngẩng đầu tá»±a và o ghế, khép há» mắt.
"......" Câu cưá»i nhạo nà y tháºt thÃch hợp. Hà n Äan ngâm trà xong đặt lên bà n trà , sau đó bắt đầu báºn rá»™n rá»a bát dá»n dẹp. Quay đầu lại, lại thấy anh đã ngá»§ trên ghế sofa.
Cô dở khóc dở cưá»i, gá»i anh hai tiếng nhưng trước sau không có động tÄ©nh gì. Äi qua muốn đẩy anh, ngón tay sắp chạm và o quần áo anh lại dừng.
Dưới mái tóc ngắn, ánh đèn mà u và ng nhạt dừng lại trên lông mi hÆ¡i dà i cá»§a ngưá»i đà n ông, tá»a xuống má»™t bóng má» nho nhá» trên khuôn mặt anh tuấn. Lúc anh ngá»§, dưá»ng như toà n bá»™ sá»± sắc bén Ä‘á»u đã bị thu lại, giống như má»™t Äại thiên sứ trưởng cá»§a hòa bình và cái đẹp.
Hà n Äan rút tay vỠđứng đó má»™t lúc lâu, thở dà i.
Váºy phải là m thế nà o má»›i được đây?
Cô nhìn xung quanh, sắp xếp mấy bá»™ quần áo. Äá»™t nhiên nhá»› ra trên cá»a sổ còn trồng mấy cháºu hoa cảnh, bèn kéo cá»a sổ ra tưới nước, ai ngá» mu bà n tay bị hoa chá»c và o má»™t cái, bình nước bằng sắt tây hÆ¡i lệch hướng, nước vẩy xuống từ khe hở.
Lúc nà y láºp tức truyá»n đến má»™t trà ng tiếng mắng.
Bởi vì trước đây từng có xung đột nhá» vá»›i A Khiết, thưá»ng ngà y cô gái ở lầu dưới thưá»ng xuyên là m phiá»n các cô. Thưá»ng là gá»i Ä‘iện thoại cho chá»§ chung cư tố cáo như là "Có tiếng gõ ống nước", "Tiếng bước chân quá vang", "Quá muá»™n còn tắm" khiến ngưá»i ta không hiểu ra sao. Hôm nay không dá»… dà ng gì bắt được sai lầm, mắng má» hùng hồn.
Hà n Äan nhÃu nhÃu mà y, thò đầu ra nói: "Tháºt xin lá»—i, tôi không cố ý."
"Một câu xin lỗi là xong việc à ? Cô xuống dưới xem xem thảm lông cừu tinh khiết của tôi đã thà nh thế nà o rồi!"
Cô bất đắc dĩ, đà nh phải xuống lầu.
Cô gái nà y gần 30, chắc là chá»§ quản bá»™ pháºn cá»§a công ty nà o đó, khuôn mặt lão luyện xụ xuống, oán háºn quăng tấm thảm kia và o lòng Hà n Äan, the thé chất vấn: “Cô tá»± nhìn xem!â€
Trên tấm thảm lông nhung trắng như tuyết lại có một mảng vết bẩn tối mà u ướt sũng.
Hà n Äan biết rất rõ vừa rồi mình tưới hoa bằng nước uống, tuyệt đối không thể sinh ra dấu vết như váºy. Nhưng tình huống hiện tại cÅ©ng khó để phản bác, vì thế cưá»i thân thiện nói: "Xin lá»—i, chi bằng tôi mang Ä‘i giặt khô được không, giặt xong sẽ mang đến."
"Trước tiên không nói có thể giặt sạch hay không, ngá»™ nhỡ giặt há»ng thì là m sao! Äây chÃnh là lông cừu tinh khiết nháºp khẩu từ Australia đấy!" Cô gái nhÃu mà y lạnh lùng nói: "Tôi thấy khó hiểu, vì sao cô thưá»ng xuyên thÃch hắt nước bẩn xuống dưới lầu váºy?"
Nghe cô ta ăn nói lung tung vô lý như váºy, Hà n Äan không khá»i tức giáºn trong lòng, nghiêm mặt há»i: "Váºy cô muốn xá» lý như thế nà o?"
"Äá»n tiá»n."
"Bao nhiêu?"
"Lúc mua vá» tốn 300 đô-la cá»§a tôi, vốn là phải Ä‘á»n toà n bá»™ giá đó......" Äôi mắt thoa bóng mắt mà u tÃm sáºm cá»§a cô ta quan sát ngưá»i Hà n Äan từ trên xuống dưới má»™t lượt, có chút khinh thưá»ng nói: "Thứ nhất là tôi đã dùng tấm thảm nà y mấy ngà y, thứ hai thấy cô cÅ©ng không khá giả, ná»a giá thôi." Giá»ng nói đó giống như đã nhượng bá»™ cá»±c lá»›n.
Hà n Äan khẽ mỉm cưá»i: "Nhìn vị tiểu thư nà y giống như má»™t nhà văn hóa, đương nhiên biết chuyện gì cÅ©ng nên coi trá»ng chứng cứ, là m phiá»n cô bây giỠđưa phiếu xuất nháºp mua thảm cho tôi xem, cÅ©ng dá»… khiến tôi bồi thưá»ng tâm phục khẩu phục."
Cô ả trừng mắt nói: "Äồ đã mua hÆ¡n mấy tháng, sao còn có thể giữ lại hóa đơn gì đó chứ? Tôi nói cho cô biết, nếu như cô ngoan ngoãn Ä‘á»n bù, coi như chuyện nà y đã xong, nếu như má»™t má»±c từ chối muốn ăn quỵt, bà đây cÅ©ng không phải dá»… chá»c!"
"Nếu như không thể đưa phiếu xuất nháºp ra, váºy má»i cô mang đến chá»— cÆ¡ quan chuyên môn đánh giá má»™t lần, tấm thảm nà y là m bằng chất liệu gì, trị giá bao nhiêu tiá»n, tiện thể phân tÃch má»™t chút xem vết bẩn phÃa trên có thà nh phần thế nà o, có phải do nước trong bình nước cá»§a tôi không." Cô nói xong, nhét trả tấm thảm và o lòng cô gái, định Ä‘i lại bị giữ lại.
"Cô dám Ä‘i thá» xem?" Uy hiếp xong, cô ả la vá» phÃa cánh cá»a: "Anh chết rồi hay sao, mắt thấy ngưá»i ta uy hiếp em cÅ©ng không có động tÄ©nh gì!"
Má»™t giá»ng nam trầm thấp truyá»n đến: "Có chút chuyện mà giải quyết mãi vẫn chưa xong, con mẹ nó ai lên mặt trên địa bà n cá»§a ông đây váºy?"
Vừa dứt lá»i, cá»a chống trá»™m đã bị sức mạnh đẩy ra, va và o tưá»ng phát ra tiếng vang “Rầm†rất to.
Má»™t ngưá»i đà n ông vô cùng vạm vỡ xuất hiện ở bên cạnh cô gái, láºp tức đẩy Hà n Äan không há» chuẩn bị gì và i cái ngã lảo đảo, quát: "Con mẹ nó mà y có Ä‘á»n hay không?"
Cánh tay cô đụng và o tưá»ng, sinh Ä‘au. Siết chặt quyá»n, cuối cùng lại cháºm rãi buông ra, cố gắng bà y ra má»™t nụ cưá»i: "Xin nhưá»ng đưá»ng, tôi lên lầu lấy tiá»n."
"Chẳng phải vừa rồi cô không muốn Ä‘á»n sao? Không phải nhét lại rất mạnh sao? Sao bây giá» lại ỉu xìu thế?" Cô ả hùng hổ dá»a ngưá»i đến gần: "Tôi cho cô biết, vừa nãy ná»a giá cô không muốn Ä‘á»n, bây giá» thì bồi cả giá cho bà !"
"ÄÆ°á»£c." Môi cô hÆ¡i trắng bệch.
"Cho mà y hai phút Ä‘i lên lấy tiá»n, nếu không ông phá cá»a cá»§a mà y." Ngưá»i đà n ông dứ dứ nắm đấm trước mặt cô.
Hà n Äan chỉ cảm thấy cả ngưá»i cứng Ä‘á», bước từng bước lên lầu, mãi đến khi má»™t đôi dép lê xuất hiện trong tầm nhìn.
Cô dừng lại, ngẩng đầu lên.
Ká»· Vân Dá»±c khoác tấm chăn hình gà và ng đứng ở hai báºc thá»m phÃa trên lặng lẽ nhìn cô.
Hình như, bao giá» cÅ©ng bị anh nhìn thấy trong lúc bi thảm. Hà n Äan thở dà i má»™t tiếng trong lòng, lách qua bên cạnh anh, lại bị ngưá»i ta kéo cánh tay lại.
Lá»±c hÆ¡i mạnh, khiến cô có thể cảm nháºn rõ rà ng được truyá»n đến từ bà n tay anh.
Ngưá»i đà n ông túm lấy cô muốn xuống lầu, cô lại trở tay kéo anh lại, cÅ©ng dùng đủ sức.
Hai ngưá»i giằng co.
Anh cau mà y nhìn vá» phÃa cô, trong mắt có vẻ kinh ngạc khó hiểu và má»™t chút phẫn ná»™, nói vá»›i giá»ng lạnh như băng: "Sao váºy, còn muốn anh cho em mượn đô-la, để em Ä‘i đưa cho bá»n chúng sao?"
Hà n Äan cưá»i thản nhiên, há»i: "Anh muốn giúp tôi sao?"
Anh không đáp, chỉ nhìn cô.
"Bởi vì đánh không lại nên thá»a hiệp, bởi vì sợ nên thá»a hiệp, bởi vì bất lá»±c nên thá»a hiệp. Không ai thÃch thá»a hiệp, mà vì chỉ có thá»a hiệp má»›i có thể sinh tồn, bởi vì đó là quy tắc cá»§a thế giá»›i nà y." Hà n Äan nói: "Tôi không nghi ngá» anh có năng lá»±c bắt bá»n há» thá»a hiệp má»™t chút nà o, nhưng sau đó thì sao? Có lẽ tôi sẽ gặp phải tình huống tệ hÆ¡n hôm nay. Tôi chỉ là má»™t nhân váºt nhá», không có sức lá»±c mạnh mẽ như trong tay anh."
"Là sợ bá»n chúng trả thù, hay là cảm thấy ngay cả phụ nữ anh cÅ©ng không bảo vệ được?" Anh nhướng mà y.
"Váºy thì." Cô ngẩng mặt lên nhìn anh, há»i từng chữ từng câu: "Anh có thể giúp tôi bao nhiêu lâu đây?"
Tim ngưá»i đà n ông Ä‘áºp mạnh và loạn nhịp trong phút chốc, là n môi má»ng hÆ¡i mÃm, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng buông tay ra.
Han Äan lấy tiá»n xuống lầu, lại phát hiện chăn gà con mà u và ng nhạt bị vắt lên tay vịn cầu thang, mà Ká»· Vân Dá»±c đã Ä‘i mất.
Äiá»u khiến ngưá»i ta kinh ngạc là , cá»a lá»›n dưới lầu đã khóa chặt. CÅ©ng không biết cô ả thảm lông cừu hung hăng bức ngưá»i và ngưá»i đà n ông cưá»ng tráng vạm vỡ đã Ä‘i đâu.
Cô bình tÄ©nh đứng đó má»™t lúc lâu, cuối cùng ngồi xuống báºc thang.
Không cần lo lắng Ä‘oán xem bá»n hỠđã Ä‘i đâu, Ä‘i là m gì. Nếu như cô nhúng tay và o, tất cả Ä‘á»u sẽ vượt qua phạm vi cô có thể Ä‘oán trước.
Cô cuá»™n tròn thân mình ngồi im lặng. mặc cho đèn cảm ứng bằng tiếng ngưá»i ở hà nh lang tắt lụi.
Bóng tối đan xen với tĩnh lặng liên tục lan trà n.
Thá»i gian mất Ä‘i phương hướng tiến lên, quanh co uốn lượn, cà ng kéo cà ng dà i.
Tiếng nhắc nhở của thang máy vang lên, tiếng bước chân dần đến gần.
Ãnh sáng sáng lên lần nữa khiến Hà n Äan nheo mắt lại. Cuối cùng khi những đưá»ng nét mÆ¡ hồ đó rõ rà ng từng chút má»™t, cô ngẩng mặt từ trong khuá»·u tay lên.
Ãnh mắt đối láºp nhau, cô không khá»i mở to mắt.
Vạt trước áo sơ mi bị xé rách, còn có một vết máu nhạt trên mặt, khiến cho nhìn Kỷ Vân Dực lúc nà y có chút thảm hại.
Nhìn thấy vẻ mặt cá»§a cô, trong nháy mắt ngưá»i đà n ông trước mặt cô lá»™ ra vẻ mặt hÆ¡i lúng túng. Anh đảo mắt Ä‘i, nói như mất kiên nhẫn: "Em ngồi ở đây là m gì?"
Hà n Äan vẫn luôn ở trong trạng thái kinh ngạc, lúc nà y má»›i nghÄ© đến đứng dáºy. Chắc là đã ngồi lâu, chỉ cảm thấy đùi tê rần, lảo đảo má»™t cái, được anh đỡ lấy.
"Chỉ là dạy dá»— bá»n côn đồ má»™t chút, em đã cảm kÃch đến mức ôm ấp yêu thương rồi sao?" Giá»ng anh mang vẻ hà i hước.
"Vết nà y là côn đồ hôn tạo ra sao?" Cô chỉ lên mặt anh há»i.
"Nếu không phải là anh không đánh phụ nữ, anh sá»›m đã......" Lá»i ngừng ở đây, anh không được tá»± nhiên quay mặt Ä‘i.
"Trong nhà có thuốc ——"
"Không cần." Anh ngắt lá»i cô, nâng khuá»·u tay cô đỡ cô lên lầu.
"Ká»· Vân Dá»±c, đây có phải lần đầu tiên anh bị ngưá»i khác đánh không?" Hà n Äan vừa bước nhá» di chuyển lên lầu, vừa há»i.
"Con mắt nà o cá»§a em nhìn thấy anh bị ngưá»i khác đánh?" Anh cau mà y.
"Äau không? Ngá»™ nhỡ há»ng mặt thì là m sao?"
"Ông không kiếm tiá»n bằng mặt." Anh cắn răng nghiến lợi.
VỠđến cá»a, Hà n Äan nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giáºn cá»§a anh, cuối cùng không nhịn được cưá»i ra tiếng.
Lúc nà y, chỉ cảm thấy trá»ng tâm dao động, cả ngưá»i ngã vá» phÃa sau dán lên tưá»ng.
Mà trước mặt, là gương mặt phóng đại của Kỷ Vân Dực.
Cánh tay ngưá»i đà n ông nhốt cô giữa anh và bức tưá»ng, đột nhiên cá»± ly gần sát và hÆ¡i ấm nhè nhẹ trên ngưá»i anh khuôn mặt cô đỠlên trong nháy mắt.
"Buồn cưá»i không?" Anh đè thấp giá»ng, giống như sói xám khẽ ngâm trong đêm tối.
"A, không...... buồn cưá»i." Cô không thể lùi lại được: "Cho dù nói thế nà o, cảm Æ¡n anh."
"Ngà y mai anh muốn ăn sashimi cá hồi tươi sống."
"......" Hà n Äan im lặng nghẹn lá»i. Thì ra tên nhãi nà y muốn tiết kiệm chút tiá»n thảm trải sà n đó cho mình xem như tiá»n cÆ¡m sao?
"Có vấn đỠgì à ?"
"Không có." Cô bất đắc dĩ.
Ká»· Vân Dá»±c buông cô ra đứng dáºy, Ä‘i vá» phÃa nhà mình. Mà ngay lúc cô sắp đẩy cá»a bước và o, anh lại đột nhiên lên tiếng.
"Anh hiểu tư vị cá»§a thá»a hiệp, anh cÅ©ng phải có lúc bất lá»±c."
Hà n Äan còn chưa hiểu ý cá»§a hai câu đó, cánh cá»a kia đã đóng lại.
















