Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
Má»™t lát sau Hạ Äình nhìn thấy Thịnh Sấm mặc đồ Tây, Ä‘i già y da bước từ trong há»™i sở ra.Anh bước xuống báºc thang, Ä‘i đến trước mặt Hạ Äình.
“Äến rồi sao cáºu không và o?†Thịnh Sấm mắt sáng mà y thanh há»i Hạ Äình.
Hạ Äình cầm túi quà trong tay đưa cho anh nói: “Cái nà y tặng cáºu.â€
Thịnh Sấm nháºn lấy, mở túi ra nhìn và o bên trong, anh khẽ mỉm cưá»i nói: “Cáºu chỠở đây vì muốn tặng cho tá»› cái nà y?â€
Hạ Äình gáºt gáºt đầu, không nói gì.
Tháºt ra cô sợ bên trong quá nhiá»u ngưá»i không tiện đưa cho anh.
“Cảm Æ¡n cáºu.†Anh chân thà nh nói cảm Æ¡n vá»›i cô, sau đó ấm áp nói: “Và o thôi, ở ngoà i lạnh lắm.â€
“Hiện tại có những ai đến rồi?†Lúc Hạ Äình Ä‘i theo sau Thịnh Sấm và o há»™i sở há»i.
Nhưng Thịnh Sấm còn chưa kịp trả lá»i thì má»™t giá»ng nói vang lên phÃa sau há»: “Thịnh Sấm.â€
Thịnh Sấm và Hạ Äình đồng loạt quay đầu.
Má»™t cô gái ăn mặc diá»…m lệ xuống xe, Ä‘i vá» phÃa bá»n há».
Ban đầu ánh mắt cá»§a Tôn Tiêu VÅ© luôn dán chặt trên ngưá»i Thịnh Sấm, cô ấy dịu dà ng cưá»i nói: “Vẫn đẹp trai như xưa, chỉ cần nhìn bóng lưng biết ngay là cáºu.â€
“Ngại quá, trà nhá»› cá»§a tôi không tốt lắm,†Thịnh Sấm lá»™ ra biểu cảm hÆ¡i buồn nhưng giá»ng nói chẳng có chút buồn rầu nà o: “Xin há»i cô là …â€
Tôn Tiêu VÅ© láºp tức cảm thấy xấu hổ, cô ta cho rằng Thịnh Sấm kiểu gì cÅ©ng sẽ có ấn tượng vá»›i cô ta, dù sao thì cÅ©ng là bạn cùng lá»›p ba năm cấp ba.
Hạ Äình ở bên cạnh khẽ nhắc nhở Thịnh Sấm: “Lá»›p phó văn nghệ, Tôn Tiêu VÅ©.â€
Tôn Tiêu VÅ© ngay láºp tức mỉm cưá»i nói: “Vẫn là Hạ Äình có trà nhá»› tốt!â€
Vá» việc nhá»› đến các bạn há»c cÅ© nà y, tháºt ra cÅ©ng má»™t chÃn má»™t mưá»i giống Thịnh Sấm, Hạ Äình khẽ mỉm cưá»i nói: “Lá»›p phó văn nghệ Ä‘i và o Ä‘i.â€
Cứ như váºy, cả ba ngưá»i cùng nhau Ä‘i và o trong há»™i sở.
Hạ Äình tá»›i cÅ©ng không sá»›m, từ trước đến nay cô đã quen vá»›i việc tham gia hoạt động táºp thể như nà y rồi nên luôn đến đúng giá», còn phải trò chuyện vá»›i má»i ngưá»i nữa, mặc dù cô không giá»i việc đó, cÅ©ng không thÃch, đồng thá»i cà ng không muốn kiên trì ứng phó.
Thịnh Sấm dẫn Hạ Äình và Tôn Tiêu VÅ© và o trong phòng, lá»›p trưởng Quách Nguy Nhiên bèn đứng dáºy trêu chá»c: “Cuối cùng cÅ©ng đủ ngưá»i rồi! Chá» má»—i hai cáºu thôi đó.â€
Bị nhiá»u ngưá»i đồng loạt nhìn chằm chằm như váºy, Hạ Äình Ãt nhiá»u cÅ©ng cảm thấy không được tá»± nhiên, cô mỉm cưá»i gáºt đầu chà o há»i vá»›i má»i ngưá»i nhưng rất nhanh sau đó nụ cưá»i cá»§a cô cứng Ä‘á».
Hạ Äình kinh ngạc nhìn Tá» Tùy Trạch ngồi bên cạnh lá»›p trưởng Quách Nguy Nhiên, láºp tức cảm thấy xấu hổ.
Không phải anh ta bảo không thể đến hay sao?
Sao lại xuất hiện ở đây?
Hạ Äình đột nhiên rất muốn chạy trốn.
Äây khác gì muốn giết chết cô.
Nếu cô biết trước TỠtùy Trạch sẽ tham gia thì chắc chắn tối nay cô sẽ kiếm cớ từ chối bữa tiệc nà y ngay.
VỠphần con gấu bông tặng cho Thịnh Sấm, cô tình nguyện lỡ hẹn, sau nà y tìm cơ hội tặng anh sau.
Tá» Tùy Trạch nháºn ra ánh mắt cá»§a Hạ Äình, anh ta cưá»i giải thÃch vá»›i Hạ Äình: “Hạ Äình, cáºu đừng hiểu lầm, hôm đó tôi không lừa cáºu, lúc đầu tháºt sá»± tôi không Ä‘i được, đột nhiên phÃa bên kia há»§y bá» nên tôi má»›i tá»›i.â€
Anh ta đột nhiên nói váºy, lại còn liên tục giải thÃch vá»›i Hạ Äình, giống như giữa hai ngưá»i có chuyện gì mà má»i ngưá»i không biết.
Con ngưá»i vốn là sinh váºt nhiá»u chuyện, và trong buổi há»p lá»›p thì lại cà ng nhiá»u chuyện hÆ¡n.
“Hai ngưá»i nói gì mỠám thế?†Có má»™t bạn nam tò mò há»i: “Sao má»—i chữ Tá» Tùy Trạch nói tôi Ä‘á»u hiểu được nhưng ghép chung lại thà nh câu thì lại không hiểu gì cả.â€
Thịnh Sấm dưá»ng như Ä‘oán được.
Anh cúi xuống nhìn Hạ Äình, nháºn ra nét mặt cá»§a cô rất không tá»± nhiên, dưá»ng như…rất xấu hổ.
Anh bèn lên tiếng giải vây: “Ngồi xuống trước Ä‘i, ngồi rồi từ từ nói.â€
“Hạ Äình, ngồi đây nà y.†Thịnh Sấm kéo ghế cho Hạ Äình ngồi sau đó nhanh chóng ngồi bên cạnh Hạ Äình.
Còn Tôn Tiêu VÅ©, Thịnh Sấm căn bản không quan tâm cô ta, dù sao bên cạnh ngưá»i khác vẫn còn chá»— ngồi trống, cô ta thÃch ngồi đâu thì ngồi.
Sau khi ngồi xuống, Tôn Tiêu VÅ© bắt đầu nói chuyện: “Tá» Tùy Trạch, rốt cuá»™c là chuyện gì thế?â€
Tá» Tùy Trạch vô tư, không cảm thấy chuyện anh ta xem mắt vá»›i Hạ Äình là chuyện bà máºt gì nên kể hết vá»›i má»i ngưá»i: “Khoảng thá»i gian trước tôi Ä‘i xem mắt, đối tượng là Hạ Äình.â€
“Ôi vãi l!†Có má»™t bạn nam kinh hãi lên tiếng, sau đó vừa cưá»i vừa há»i: “Váºy hai ngưá»i hiện tại…â€
“À không, không,†Tá» Tùy Trạch kịp thá»i ngăn chặn má»i ngưá»i sắp sá»a ầm Ä© lên, giải thÃch nói: “Chúng tôi chỉ gặp mặt nhau thôi, Hạ Äình tháºm chà còn chẳng nhá»› ra tôi là ai, lúc đầu tôi cảm thấy có thể thá» má»™t lần nhưng Hạ Äình lại nói, nếu bạn há»c cÅ© nếu tháºt sá»± có khả năng phát triển thà nh mối quan hệ khác thì đã phát triển từ lúc tốt nghiệp rồi, chẳng cần chá» tá»›i khi xem mắt.â€
“Cho nên là không có sau nà y.†Tá» Tùy Trạch nói: “Giải tán, giải tán thôi.â€
Ngưá»i nói vô tâm, ngưá»i nghe hữu ý.
Lần nà y Thịnh Sấm không chỉ chắc chắn hôm đó đối tượng xem mắt cá»§a Hạ Äình là Tá» Tùy Trạch, hÆ¡n thế nữa còn biết thái độ cá»§a Hạ Äình đối vá»›i các mối quan hệ vá»›i bạn há»c cÅ© qua lá»i cá»§a Tá» Tùy Trạch.
Cô nói, nếu bạn há»c cÅ© nếu tháºt sá»± có khả năng phát triển thà nh mối quan hệ khác thì đã phát triển từ lúc tốt nghiệp rồi, chẳng cần chá» tá»›i khi xem mắt.
Váºy anh…có phải cÅ©ng giống như Tá» Tùy Trạch, không có bất cứ cÆ¡ há»™i nà o vá»›i cô?
Thịnh Sấm không nhịn được quay sang nhìn Hạ Äình.
Vừa nãy cô không nói gì, biểu cảm lúc nà y rất căng thẳng, xem ra không được thoải mái lắm.
Thịnh Sấm lại đổi chá»§ đỠlần nữa, nói: “Má»i ngưá»i muốn ăn gì, ăn thỠđồ ăn ở đây xem thế nà o nhé.â€
“Không ăn được cái gì thì cứ nói, tôi sẽ báo nhân viên thay đổi.†Anh cố gắng là m cho mình dá»… gần, hiá»n hòa hÆ¡n má»™t chút.
Thịnh Sấm vừa nói xong thì má»i ngưá»i Ä‘á»u cầm đũa lên.
Thịnh Sấm khẽ xoay bà n, há»i Hạ Äình: “Hạ Äình, cáºu muốn ăn gì?â€
Hạ Äình vá»™i và ng đáp: â€œÄÆ°á»£c rồi, không cần lo cho tá»› đâu.â€
Cô cầm đũa lên, gắp má»™t miếng sưá»n chua ngá»t, im lặng từ từ ăn.
Kể từ giây phút nhìn thấy Tá» Tùy Trạch, Hạ Äình thầm hối háºn, nghÄ© đáng lẽ hôm nay mình không nên đến.
Tá» Tùy Trạch cảm thấy việc hai ngưá»i há» xem mắt không có gì là không thể nói nhưng đối vá»›i Hạ Äình mà nói, trước mặt các bạn há»c cÅ© mà kể chuyện nà y ra khiến cô cá»±c kỳ xấu hổ.
Nhất là có cả Thịnh Sấm ở đây.
Cô cảm thấy rất khó chịu.
Má»™t lát sau, tất cả má»i ngưá»i Ä‘ang ăn uống nói chuyện thì Tôn Tiêu VÅ© đột nhiên lên tiếng há»i Hạ Äình: “Hạ Äình, vừa nãy ở ngoà i cá»a tôi thấy cáºu đưa cho Thịnh Sấm má»™t cái túi, là gì váºy?â€
Hạ Äình không ngá» Tôn Tiêu VÅ© sẽ há»i cô chuyện nà y nên nhất thá»i không phản ứng kịp.
Cô sá»ng sốt sau đó phát hiện má»i ngưá»i Ä‘á»u Ä‘ang đổ dồn ánh mắt vá» phÃa mình.
Mặt Hạ Äình bắt đầu nóng lên.
Cô không thể nói đó là quà sinh nháºt tặng Thịnh Sấm.
Bởi vì nói như váºy thì cà ng khó giải thÃch rõ rà ng.
Khoảnh khắc Thịnh Sấm muốn giải vây cho Hạ Äình thì anh bá»—ng nhiên nghe thấy giá»ng nói cá»§a cô nhẹ nhà ng nhưng bình tÄ©nh, trong lá»i nói tháºm chà còn mang theo sá»± đùa giỡn.
Cô nói: “Lá»›p trưởng bảo chi phà hôm nay Ä‘á»u do Thịnh Sấm chi trả nên nếu tôi tá»›i tay không thì áy náy lắm, bởi váºy tôi mang má»™t món quà nhá», chỉ là má»™t con gấu bông coi như lòng thà nh thôi không đáng là bao.â€
Thịnh Sấm láºp tức tiếp lá»i, giá»ng Ä‘iệu trầm ấm ôn hòa biểu hiện anh rất thÃch gấu bông: “Gấu bông rất đáng yêu, tá»› rất thÃch.â€
“Chà .†Quách Nguy Nhiên buồn cưá»i trêu ghẹo: “Tôi còn tưởng Hạ Äình tặng Thịnh Sấm món đồ đắt tiá»n lắm chứ.â€
Má»™t câu nà y cá»§a lá»›p trưởng khiến má»i ngưá»i Ä‘á»u báºt cưá»i.
Trong há»™i sở có rất nhiá»u loại hình giải trÃ, sau khi má»i ngưá»i cÆ¡m no rượu say xong liá»n tản ra, đà n ông thì tụm lại má»™t chá»— chÆ¡i bi-a, còn nhóm phụ nữ thì tụ táºp ở chá»— là m móng, nói chuyện phiếm, và i ngưá»i và o phòng KTV để hát.
Thà nh ra trong phòng ăn chẳng còn bao nhiêu ngưá»i.
Hạ Äình không thÃch ồn à o nên ngồi yên tại vị trà cá»§a mình trên bà n ăn.
Lúc đầu Thịnh Sấm bị các bạn nam kéo đi, nhưng sau đó đã trở vỠtừ khi nà o không biết.
Anh ngồi xuống bên cạnh Hạ Äình, cÅ©ng là chá»— ngồi lúc ăn cÆ¡m cá»§a anh, há»i cô: “Có phải tối nay thấy không vui không?â€
Hạ Äình Ä‘ang ngồi lướt Ä‘iện thoại, nghe thấy tiếng nói liá»n ngẩng đầu lên chạm phải đôi mắt Ä‘en nhánh thâm thúy cá»§a anh.
Trái tim cô bỗng khựng lại một nhịp.
Hạ Äình giả vá» bình tÄ©nh lắc đầu má»™t cách máy móc, khẽ nói vá»›i anh: “Vẫn ổn.â€
Thịnh Sấm lại thân thiết há»i: “Muốn vá» không?â€
Mắt cô sáng lên: “Có được không?â€
“Sao lại không được?†Anh buồn cưá»i nói: “Äây không phải Ä‘i há»c, không nhất thiết phải tan há»c má»›i được vá».â€
Thịnh Sấm đứng dáºy trước, nói vá»›i Hạ Äình: “Cáºu mặc áo trước Ä‘i, chá» năm phút nữa rồi ra.â€
Cô cho là anh sẽ Ä‘uổi má»i ngưá»i Ä‘i để tránh má»i ngưá»i phát hiện cô muốn vá» sá»›m thế là ngoan ngoãn gáºt đầu đồng ý: â€œÄÆ°á»£c.â€
Năm phút sau, Hạ Äình thuáºn lợi rá»i khá»i há»™i sở, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u rất vui vẻ không ai phát hiện cô rá»i Ä‘i.
Giống như lúc Ä‘i há»c cÅ©ng sẽ không có ai chú ý tá»›i cô.
Cô trầm lặng, yên tĩnh, bị xem nhẹ từ trước đến nay.
Hạ Äình vừa ra khá»i, Ä‘ang định đón xe vá» nhà thì nghe thấy giá»ng cá»§a Thịnh Sấm vang lên.
“Hạ Äình.†Anh đứng cạnh chiếc Bentley Ä‘en, mặt mà y dịu dà ng, hÆ¡i nghiêng đầu mỉm cưá»i vá»›i cô nói: “Lên xe Ä‘i.â€
Hạ Äình vốn muốn từ chối, kết quả nghe thấy tiếng Quách Nguy Nhiên từ trong đại sảnh há»i: â€œÆ ? Thịnh Sấm đâu rồi nhỉ?â€
Giá»ng Tá» Tùy Trạch vang lên sau đó: “Hình như cÅ©ng không thấy Hạ Äình đâu, kỳ lạ ghê.â€
Lần nà y Hạ Äình không có cách nà o từ chối Thịnh Sấm được bởi vì cô vẫn muốn vá» nhà sá»›m hÆ¡n.
Nếu như bị lá»›p trưởng phát hiện cô muốn rá»i Ä‘i chắc chắn cô sẽ bị kéo lại tiếp tục chÆ¡i.
Hạ đình nhanh chóng bước xuống cầu thang lên xe của Thịnh Sấm.
Lúc thắt dây an toà n, cô nói cảm Æ¡n vá»›i Thịnh Sấm: “Cảm Æ¡n cáºu.â€
Thịnh Sấm mỉm cưá»i, trả lá»i rõ rà ng vá»›i cô: “Không có gì.â€
Sau đó anh báºt nhạc trên xe.
“Mai cáºu định đón Tết thế nà o?†Anh tá»±a như chỉ tiện miệng há»i cô nhưng tháºt ra trong lòng anh rất căng thẳng.
Hạ Äình khẽ mỉm cưá»i nhẹ nhà ng: “Ăn Tết má»™t mình thôi.â€
“Má»™t mình?†Thịnh Sấm hÆ¡i nhÃu mà y, không ngá» cô sẽ ăn Tết má»™t mình.
“Ừm.†Hạ Äình trả lá»i má»™t câu đơn giản.
“Không vá» nhà vá»›i bố mẹ sao?†Thịnh Sấm há»i má»™t câu liên quan đến chá»§ đỠnà y.
Hạ Äình không giấu giếm anh, nói thẳng: “Bố tá»› mất rồi, mẹ tá»› ở Bắc Kinh.â€
Năm đầu tiên sau khi Hạ Äình tốt nghiệp đại há»c, Hạ Phỉ Kha đầu tư thất bại, không chỉ tiêu hết sạch tiá»n tiết kiệm mà ngay cả nhà cÅ©ng bị siết nợ.
Cùng năm đó, Hạ Phỉ Kha vì uống quá nhiá»u rượu nên qua Ä‘á»i vì má»™t cÆ¡n Ä‘au tim.
“Tớ xin lỗi.†Anh vội và ng xin lỗi vì vô tình chạm và o vết thương của cô.
Hạ Äình mỉm cưá»i đáp: “Không sao đâu.â€
“À đúng rồi.†Hạ Äình chỉ không muốn tiếp tục chá»§ đỠnà y nên tiện miệng đổi sang chá»§ đỠkhác, nói: “Trước đây cáºu có đăng lên vòng bạn bè clip vá»›i hình ảnh chú chó rất đáng yêu, là giống Yorkshire à ?â€
Thịnh Sấm tá»§m tỉm đáp: “Ừm, là giống Yorkshire mà u trắng sữa, cá»§a chị gái tá»›.â€
Hạ Äình cưá»i nói: “Tá»› còn tưởng là cáºu nuôi.â€
Thịnh Sấm đột nhiên há»i cô bằng giá»ng đùa giỡn: “Cáºu có muốn nuôi má»™t con dá»… thương như váºy không?â€
Hạ Äình khéo léo đáp lại: “Lần sau nhất định sẽ nuôi.â€
Anh không khá»i báºt cưá»i khe khẽ, há»i cô: “Cáºu thÃch à ?â€
“Chó con đáng yêu như váºy ai mà không thÃch chứ.†Lúc ở cùng Thịnh Sấm, Hạ Äình vô thức thả lá»ng tâm trạng hÆ¡n, vô tình tiết lá»™ vá»›i Thịnh Sấm cô cÅ©ng thÃch Yorkshire mà u trắng sữa.
Bởi vì cô chá»§ động nói vá»›i anh: “Tá»› thấy mà u trắng sữa nhìn đẹp nhất.â€
Hạ Äình nói đến đây, còn vươn tay ra chạm và o cá»a sổ xe, tiếp tục nói: “Yorkshire mà u trắng sữa rất giống tuyết rÆ¡i ngoà i cá»a sổ hiện tại, cá»±c kỳ tinh khiết, xinh đẹp.â€
Äêm qua má»™t tráºn tuyết rÆ¡i xuống Ngô Thà nh, hôm nay cả thà nh phố được bao phá»§ trong tuyết trắng.
Hạ Äình nhìn tuyết trắng Ä‘á»ng lại bên ngoà i cá»a sổ, trong đầu hiện lên hình ảnh chú chó Yorkshire mà u trắng sữa.
Thịnh Sấm vừa muốn lên tiếng thì Hạ Äình thở dà i: “Chỉ là đắt quá.â€
Thịnh Sấm lại bị cô chá»c cưá»i lần nữa.
Sao có thể đáng yêu như thế.
Trong xe phát đến bà i hát mà Hạ Äình rất thÃch.
Giá»ng ca sÄ© nữ dịu dà ng cháºm rãi hát: “Sá»± bất lá»±c khá»§ng khiếp bá»—ng nhiên khiến em nhá»› đến anh…Lá»i nói dối ngây thÆ¡ nhất chÃnh là nói muốn quên Ä‘i**.â€
Hạ Äình hÆ¡i mất ngá» há»i anh: “Cáºu cÅ©ng thÃch bà i nà y sao?â€
Thịnh Sấm trá»±c tiếp nói tên bà i hát ra: “Bà máºt cÆ¡n mưa.â€
“Rất thÃch,†Anh nói: “Tá»› nghe nhiá»u năm rồi.â€
Hạ Äình cá»±c kỳ ngạc nhiên nói: “Tá»› cÅ©ng nghe rất nhiá»u năm rồi.â€
“Bà i hát nà y không phải hit lá»›n nhất cá»§a Ôn Lam nhưng tá»› rất thÃch.â€
Thịnh Sấm há»i cô: “Sao lại thÃch?â€
Hạ Äình mất cảnh giác bị anh há»i khó.
Cô cũng không thể nói cho anh biết, bởi vì khi nghe bà i hát nà y kiểu gì cô cũng sẽ nhớ tới anh.
Hạ Äình nhanh trà há»i ngược lại anh: “Váºy sao cáºu lại thÃch?â€
Thịnh Sấm trầm ngâm má»™t hồi rồi trả lá»i Hạ Äình đầy ẩn ý: “Bởi vì có má»™t ngưá»i thÃch, và tá»› thÃch hết thảy những gì ngưá»i đó thÃch.â€
Lúc anh vừa dứt lá»i thì bà i hát vừa vặn đến những câu cuối cùng: “Bà máºt bị cÆ¡n mưa giam cầm, anh chôn em và o trong quá khứ, tất cả tá»±a như lá rụng, cuốn trôi theo cÆ¡n gió…â€
Hạ Äình, ngưá»i đó là cáºu.
Xin cáºu đừng lãng quên tá»› ở trong quá khứ.
Hãy nhìn tớ một chút đi.
Hết chương 14.2.
















