1001 Đêm Tân Hôn

Chương 263: Đừng bỏ rơi em

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Mắt Lương Nặc sáng lên.

“Phía trước một km có một ngã ba, rẽ sang trái men theo con đường nhỏ đi khoảng năm km là có thể tới được trung tâm huyện, tên kia chắc chắn không dám vào trong trung tâm huyện đâu.”

Như vậy thì bọn họ được cứu rồi.....

Mắt Lương Nặc dán vào điện thoại để chỉ đường cho Bắc Minh Dục, đồng thời cũng ước chừng khoảng cách còn bao xa sẽ tới được huyện: “Còn 4km....còn 3km....”

Chủ nhân của chiếc xe phía sau dường như cũng đoán ra được ý định của Bắc Minh Dục, đột nhiên tăng tốc.

Bắc Minh Dục mím chặt môi lại rồi cũng tăng tốc lên.

“Phía trước còn cách hai km nữa là trạm thu phí của huyện.” Thỉnh thoảng Lương Nặc lại nhắc nhở anh.

“Ừm!”

Bắc Minh Dục nói như vậy nhưng tốc độ xe không hề được giảm xuống, mới đầu Lương Nặc cũng thấy khoảng cách vẫn còn khá xa, nhưng đối mặt với một ngã rẽ lớn ở phía trước, khi mà tốc độ đã lên tới gần 160km/h nhưng tốc độ vẫn không hề giảm.

Sắc mặt Lương Nặc trắng bệch: “Nếu cứ chạy với tốc độ này, chúng ta không qua được ngã rẽ phía trước đâu...nhanh giảm tốc độ.....”

Trán Bắc Minh Dục ướt đẫm mồ hôi, hai mắt nhìn chằm chằm không chớp về phía trước.

Chiếc vô lăng trong tay anh không ngừng xoay hết bên này tới bên kia, chiếc xe cũng nhảy chồm chồm lên không hề dễ kiểm soát.

“Có phải....phanh xe hỏng rồi không anh?”

Cô cảm nhận thấy có điều gì đó không bình thường liền hỏi thăm dò anh.

“Ngồi vững!” Sắc mặt Bắc Minh Dục vẫn hết sức bình tĩnh không có gì thay đổi, chỉ nói: “Anh sẽ không để em gặp chuyện đâu.”

Lương Nặc nhắm chặt mắt lại, đây chắc là lời hứa ngầm của anh!

Đúng là phanh xe bị hỏng thật.

Khoảng cách đoạn rẽ càng lúc càng gần nhưng dường như sự chú ý của Bắc Minh Dục hơi bị phân tán, anh quay trái phải quan sát, ánh mắt lạnh lùng hơi run lên.

“Nếu bảo em nhảy ra khỏi xe, em sợ không?” Bắc Minh Dục đột nhiên hỏi.

Sắc mặt Lương Nặc hiện rõ sự sợ hãi, tái mét đi nhưng vẫn dũng cảm lắc đầu: “Không.”

“Được!” Bắc Minh Dục nới lỏng cà vạt ra, chỉ tay vào đống cỏ khô ở phía không xa.

“Lát nữa anh đếm 1 2 3 thì em nhảy ra khỏi xe nhé, anh sẽ cố gắng khống chế hướng xe để giúp em nhảy mà không bị hắn nhìn thấy, ghi nhớ, phía trước không xa chính là vách núi cao và dốc, em hễ nhảy ra khỏi xe thì cố gắng chui mình vào đống cỏ khô, phải chú ý che lấp cơ thể không được để lộ ra.”

Mong manh giữa sự sống và cái chết, Lương Nặc cũng không nhiều lời hay tỏ ra sợ hãi mà chỉ gật đầu.

Càng ngày càng gần chỗ anh nói, sắc mặt Lương Nặc đột nhiên thay đổi: “Anh bảo em nhảy ra khỏi xe, thế anh thì sao? anh làm thế nào?!”

“Anh không sao!” Dây thần kinh trên trán và thái dương anh nổi hết lên, giật lên đùng đùng như phát ra hơi lạnh: “Khi nhảy xuống em nhớ bảo vệ đầu đừng để bị thương.”

Lương Nặc có chút hoài nghi: “Anh không nhảy xuống cùng em à?”

“Tốc độ xe anh mà càng nhanh, xe hắn ta ở phía sau cũng sẽ tăng nhanh để đuổi theo, sự chú ý của hắn ta cũng sẽ chỉ tập trung vào xe chứ không để ý, như vậy em sẽ càng an toàn hơn, thế nên em phải nắm chắc lấy thời gian, khi mà anh lái xe đi là em đã trốn xong rồi.”

Nói cách khác, anh bắt buộc phải ở trên xe để bảo vệ cô bằng cách che cho cô có thể nấp an toàn.

Lương Nặc đột nhiên tròn xoe mắt: “Không cần, là em gây sự với anh ta, em sao có thể để anh lại còn em nhảy xuống, em không nhảy.”

“Nghe lời anh!” Bắc Minh Dục thấp giọng dặn dò.

Lương Nặc vẫn nhất quyết từ chối, trong đầu cô hiện lên rất nhiều ý nghĩ: “Em không...em sẽ không để anh một mình!”

“Em đã chia tay với anh rồi, em cần gì phải ở bên cạnh anh nữa!”

Bắc Minh Dục quay đầu nhìn cô, anh nhoài người lấy chân đạp cánh cửa phía bên cô ngồi ra, Lương Nặc đến đóng cửa lại cũng đóng không nổi, đột nhiên đưa tay ra nắm chặt lấy tay áo anh.

“Thiếu gia!”

Từ khi xảy ra chuyện, cô chưa hề gọi lại anh là thiếu gia.

Cách gọi đã lâu lắm không được nghe này làm cho Bắc Minh Dục thấy hơi mủi lòng.

Quay đầu ánh mắt chạm phải đôi mắt đang ướt đẫm long lanh của cô với nhiều sự suy nghĩ đắn đo đang đấu tranh với nhau, anh nhìn cô âu yếm: “Không nỡ rời xa anh à?”

“Vâng!” Lương Nặc không chút do dự mà gật đầu.

“Đừng không nỡ như thế, em quên mất là anh đã từng làm tổn thương em à? EM còn nói là hận không thể giết được anh, bây giờ em đỡ phải ra tay còn gì....”

“Anh không phải cái loại.....”

“Anh nợ em, trước sau đều phải trả, lần này, chỉ một lần anh trả là đủ!”

Một câu nói như là lời cầu ngyuện cuối cùng tước khi li biệt, cùng với đó là vô số những hối tiếc và sự thương xót.

Trong giây lát mắt Lương Nặc đỏ ngầu lên, nước mắt lăn dài không ngừng trên hai má.

“Em không cần anh trả, chỉ cần anh để em đi, đi thật xa thật xa.”

“Là em khiêu khích anh trước ấy, cả đời này anh sẽ không tha cho em đi đâu cả, nợ em anh sẽ trả hết từng cái từng cái một, trả tới khi em thấy hài lòng mới thôi.”

Ánh mắt Bắc Minh Dục cũng long lanh như có nước bên trong, anh nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.

Nước mắt Lương Nặc như được vở van vậy, ướt đẫm hai má.

“Anh xin lỗi, đừng hận anh nữa nhé!”

Trong lòng Lương Nặc sao có thể nói đến từ hận nữa, cô lắc đầu nhìn anh mếu máo: “Em không hận nữa....nhưng anh không được để em nhảy ra khỏi xe! Em không nhảy đâu, kể cả phải chết thì chúng ta sẽ chết bên nhau.”

Bắc Minh Dục tay nắm chắc lấy chiếc vô lắng, anh nói nhẹ nhàng: “Thật? Không phải là em muốn anh yên lòng lên đường nên em mới dỗ dành anh thế chứ?”

“Em không hận nữa......” Mắt cô như nhòa đi vì nước mắt, cô không còn nhìn thật rõ mặt anh nữa nhưng kiên định không đổi nói: “Nhưng anh không được bỏ rơi em! em sẽ không nhảy khỏi xe đâu, những gì anh nợ em em sẽ đòi lại cho bằng sạch, sao em có thể để cho anh đi trước được.....”

Lời của cô vừa nói dứt, nơi nào đó trong con tim anh như đang mềm nhũn ra, niềm xúc động như đang xé nát con tim anh.

Nhìn vào khuôn mặt đẫm nước mắt và đôi mắt đang nhòa đi, anh đột nhiên nở nụ cười, sau đó không thèm quan tâm tới tất cả mà kéo cô vào lòng, đặt đôi môi mình lên môi cô, hôn cô như thể sẽ chẳng bao giờ được hôn nữa vậy.

Thể chất cơ thể nam nữ không giống nhau - đôi môi ấm áp của anh khẽ rung lên khi chạm phải đôi môi đang lạnh ngắt như vừa ngậm đá của cô.

Giống như một con thú hoang chỉ cần thỏa mãn nhu cầu chiếm hữu tước đoạt, hơi thở anh l* m*ng phải vào mặt cô, anh dùng lưỡi mình xâm nhập vào trong miệng cô, đôi môi anh bao trọn lấy môi cô như muốn cướp đi hơi thở được phả ra từ lồng ngực cô.

Đã lâu lắm rồi Bắc Minh Dục không hôn Lương Nặc, đặc biệt là nụ hôn điên cuồng như thế này.

Nước mắt Lương Nặc vẫn không ngừng lăn xuống, nhưng cô cũng không kìm nén được cảm xúc, cô ngả mình vào lòng anh.

Cô từ từ nhắm mắt lại, đón nhận ngã rẽ đang ngay ở phía trước, ngã rẽ phía trước không hè thoáng vì vậy tốc độ này của bọn họ là không thể vượt qua được.....

Song, trong giây phút cô nhắm mắt lại đó, ánh mắt Bắc Minh Dục lại như sáng lên, anh lau nước mắt trên má đi, hiện lên bây giờ là đôi mắt tinh anh giống như chưa từng hoang mang sợ hãi.

Anh đột nhiên bỏ cô ra, một tay nắm chắc lấy vô lăng, một tay đột nhiên đẩy cô ra bên ngoài, anh dùng hết lực để đẩy làm cô không kháng cự lại được, hơn nữa anh đẩy cô quá bất ngờ vì vậy cả người cô văng ra ngoài.

“Anh sẽ không sao đâu, hãy nhớ lấy những lời em vừa nói!”

Lương Nặc vang ra khỏi xe, tiếng gió thổi hòa cùng tiếng nói của anh, cô chỉ lờ mờ nhìn thấy miệng anh đang mấp máy nói gì đó.

Co hoảng loạn vội vàng bò dậy, nhưng chỉ nhìn thấy chiếc xe đi với tốc độ như mất kiểm soát tiến tới gần lối rẽ, căn bản không kịp để tránh khỏi việc nó sẽ đâm sầm xuống vực.

“Khôngggggg.......”

Lương Nặc hét lên rồi nhanh chóng lấy tay bịt miệng mình lại để không cho tiếng hét đó đâm xuyên vào trái tim cô, cô loạng choạng chạy ra khỏi đám cỏ khô, không còn nhìn thấy bất kì dấu vết gì cho thấy Bắc Minh Dục vẫn còn sống sót, lọt vào ánh mắt cô là hình ảnh chiếc xe đang bay trên không trung rồi đâm xuống vách núi sau đó lộn nhiều vòng và ngừng lại ở mãi dưới vực sâu.

Cô quỳ ở bên đường, trong phút chốc cô giống như kẻ bị hút cạn hết sức lực.

Thiếu gia....

“Anh đã nói là anh sẽ không sao cơ mà!”

“Anh đã nói là anh sẽ không để em đi cơ mà, anh còn phải ở bên cạnh em cả đời này, sao anh lại nuốt lời như thế?”

“Bắc Minh Dục, anh là đồ lừa đảo, một tên đại lừa đảo! Anh đã nói rồi sao anh lại để mình gặp chuyện như thế! nếu anh dám làm sao thì bây giờ em sẽ ở bên cạnh Đổng Hàn Thanh, chọc anh tức chết thì thôi....anh về đây, mau về lại đây, sau này em sẽ không chọc tức anh nữa, hu hu....sao anh lại có thể lừa em như thế.....”

Càng khóc cô càng kích động, nước mắt lăn dài cùng với tiếng gào thét mà chỉ có núi rừng nghe.

Quỳ ở đó, cơ thể cô run lên cô chỉ còn lại một hành động duy nhất đó là nước mắt không ngừng trào ra, chẳng bao lâu sau, tiếng xe phanh kít lại truyền tới tai cô, Lương Nặc lẩy bẩy quay người ra nhìn liền nhìn thấy khuôn mặt với thái độ b*nh h**n của tên h**p dâm kia, cô mấp máy môi nhưng phát hiện bản thân không thể thốt ra được lời nào nữa.

Tên b**n th** kia hắn đưa tay lên cằm xoa xoa, hắn cười rung vai lên, sau đó tiến lại gần Lương Nặc, cô không nói được gì mà ngất xỉu đi, trước khi ngất đi dường như còn nghe thấy hắn nói một câu.

“Cứ muốn phải đấu với ông xem ai hơn ai à, chết hết chúng mày đi cũng là đáng đời.”

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...